Chương 405: Ninh Vương Khổng Khánh Phong của Đại Tề
Nhanh hơn hắn gấp hai lần, hắn không né được là chuyện bình thường. Chỉ cần luyện tập thật nhiều, tốc độ phản ứng của hắn tăng lên, là có thể né tránh được công kích của chính mình.
…
“Tiểu Bạch, sao ngươi lại nghĩ ra cách dùng chính đạn linh khí của mình để tấn công bản thân vậy?”
Dương Phong thật sự không hiểu nổi. Rốt cuộc Tiểu Bạch làm cách nào mà phát hiện ra công năng này? Hắn là chủ tiệm, là ký chủ của hệ thống mà còn không biết phòng trọng lực có công năng như vậy, vậy mà Tiểu Bạch lại biết được.
Trần Lâm cũng không hiểu nổi. Tại sao Tiểu Bạch lại biết vách tường phòng trọng lực có công năng phản hồi năng lượng?
Nếu như lần sau ông ấy dùng tinh thần lực tấn công vào vách tường phòng trọng lực, không biết có bị phản hồi lại hay không? Nếu vậy thì hay quá, ông ấy lại có trò vui rồi.
“Chủ nhân, ta cũng vô tình phát hiện ra…” Tiểu Bạch kể lại quá trình phát hiện ra công năng này cho Dương Phong nghe.
“Ừm, không tệ, lần này ngươi làm rất tốt. Vốn dĩ ta muốn thử xem các ngươi mất bao lâu mới phát hiện ra công năng này, không ngờ ngươi vừa vào đã phát hiện ra, rất tốt.
Về sau phải cố gắng lên, giống như lần này, phải biết quan sát, dũng cảm thử nghiệm, như vậy mới có thể phát hiện ra những điều mới mẻ.” Dương Phong mặt dày mày dạn nói.
“Vô sỉ!!!”
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Dương Phong. Ngay cả hệ thống cũng nghe không nổi nữa, ký chủ này thật sự quá trơ trẽn.
Đương nhiên, Dương Phong hoàn toàn phớt lờ hai chữ này.
“A!!! Thật sao!!!” Tiểu Bạch nghe Dương Phong nói, trong lòng vui sướng khôn xiết. Hắn được chủ nhân khen rồi!
Nhìn vẻ mặt của Trần lão, chắc chắn là không phát hiện ra rồi. Nếu như lát nữa Thiên Thiên và Hoan Hoan đi ra mà cũng không phát hiện ra công năng này, vậy hắn chính là người duy nhất vượt qua thử thách của chủ nhân.
Một lát sau, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan từ phòng trọng lực đi ra.
“Thiên Thiên, Hoan Hoan, lại đây, ta hỏi các ngươi một chuyện.” Tiểu Bạch gọi hai hổ lại.
“Tộc trưởng!!!”
Hai hổ nhanh chóng chạy đến trước mặt Tiểu Bạch, tò mò nhìn hắn. Không biết tộc trưởng gọi bọn chúng có chuyện gì?
“Các ngươi có phát hiện ra điều gì thú vị trong phòng trọng lực không?” Tiểu Bạch nghiêm túc hỏi.
“Điều thú vị?”
Hai hổ ngẫm nghĩ. Bọn chúng ở trong đó luyện tập, cũng không phát hiện ra điều gì thú vị.
Hổ Thiên Thiên lắc đầu: “Tộc trưởng, không có ạ!”
Tiểu Bạch nghe vậy, trong lòng rất đắc ý, nhưng trên mặt vẫn nghiêm túc nói: “Sau này khi vào phòng trọng lực, phải chịu khó khám phá thêm những công năng khác.”
“Hả? Tộc trưởng, trong phòng trọng lực ngoài trọng lực ra, còn có công năng khác sao?”
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan nhìn nhau một chút, sau đó đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.
“Ừm, hai đứa phải quan sát nhiều hơn, đừng câu nệ, phải giỏi phát hiện ra những điểm khác biệt.” Tiểu Bạch dạy dỗ Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan.
“Vâng, tộc trưởng, lần sau ta nhất định sẽ cẩn thận quan sát những điểm khác biệt.” Hổ Thiên Thiên cam đoan.
“Ta cũng vậy!” Hổ Hoan Hoan phụ họa.
Dương Phong và Trần Lâm nhìn bộ dạng của Tiểu Bạch như vậy, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng bọn họ không có ý định vạch trần Tiểu Bạch.
Ngồi thêm một lát, Dương Phong tiến vào hệ thống, công bố một ít tin tức của phòng trọng lực ra ngoài.
Nhưng hắn không công bố tin tức vách tường phòng trọng lực có thể phản lại năng lượng ra ngoài, muốn xem xem có bao nhiêu người, phát hiện ra công năng này vào lúc nào.
…
Thứ Lôi Huyền Tông, đại điện tông chủ.
Ám Ảnh mang theo một người đầy thương tích, kéo lê đến trên đại điện.
“Ám Ảnh, ngươi làm sao vậy? Sao lại biến thành bộ dạng này?”
Lôi Diệu nhìn thấy, lập tức đứng lên khỏi chỗ ngồi, đi tới bên cạnh Ám Ảnh, hỏi.
Nói xong, hắn đưa mắt nhìn về phía người mà Ám Ảnh đang kéo, hai mắt lộ ra vẻ đã hiểu, nói: “Tư Mã Viêm!”
“Tông chủ, Tư Mã Viêm có dị tâm, thuộc hạ liều chết mang hắn đến đây, thỉnh tông chủ phát lạc!”
Ám Ảnh ném Tư Mã Viêm đang trọng thương hôn mê lên trên đại điện, hành lễ với Lôi Diệu.
“Hừ, Tư Mã Viêm quả nhiên không ngoài dự đoán của bổn tọa, hắn có dị tâm, may mà bổn tọa cũng có chút phòng bị.” Nói xong, nhìn Ám Ảnh toàn thân đầy thương tích, lấy ra một bình ngọc từ trong túi trữ vật, đưa cho Ám Ảnh, nói: “Ám Ảnh, đây là Liệu Thương Đan, ngươi phục dụng trước đi.”
Xoay đầu, đá Tư Mã Viêm một cái, đánh thức Tư Mã Viêm đang hôn mê.
“Khụ khụ!!!”
Tư Mã Viêm bị đá tỉnh, mở hai mắt ra, vừa nhìn đã thấy Lôi Diệu đang đứng trước mặt mình, cặp mắt như muốn phun ra lửa nhìn chằm chằm vào hắn.
“Tư Mã trưởng lão, bổn tọa đối với ngươi không tệ, tại sao ngươi lại có dị tâm, nói, ngươi muốn làm gì? Muốn đối phó với bổn tọa, hay là muốn đối phó với tiểu điếm kia?”
Lôi Diệu lộ ra bộ dáng như đã sớm nhìn thấu mọi chuyện, lạnh lùng nói, bất kể là Tư Mã Viêm có dị tâm với mình, hay là đối với tiểu điếm kia có dị tâm, đều là tội không thể tha.
“Ha ha… Khụ khụ…” Tư Mã Viêm cười hai tiếng, hình như động đến vết thương, ho ra mấy ngụm máu.
“Ngươi đối xử với ta không tệ? Ha ha… Lôi Diệu, đừng tự mình dát vàng lên mặt nữa, con trai, con gái, con rể của ta đều bị giết, ngươi không giúp ta báo thù thì thôi, còn để ta đi cầu xin hung thủ giết người tha thứ, ha ha… Lôi Diệu, ngươi cũng thật là giỏi.”
Ánh mắt Tư Mã Viêm nhìn Lôi Diệu tràn đầy thù hận, tiếp tục nói: “Thù giết con, không đội trời chung, nếu năng lực của ta không đủ để báo thù, vậy ta chỉ có thể tìm một đồng minh, giúp ta báo thù!”