Chương 450: Đây là giả chứ? Không thể nào!
“Thiên Chuẩn đại nhân, chào ngài, ngài cũng đến đây sao?”, Hổ Thiên Thiên nhìn thấy Chuẩn Tiểu Thất đứng bên cạnh, vội vàng chào hỏi.
“Ha ha, đúng vậy, lần này ta đến đây để tham gia hoạt động, xem thử có thể nhận được thứ gì tốt không.”, Chuẩn Tiểu Thất cười nói.
“Hổ Mãnh gia gia, Thiên Chuẩn đại nhân, sắp đến lượt hai người rồi, mau vào trong đi, đợi khi nào rảnh rỗi chúng ta nói chuyện tiếp.”, Hổ Thiên Thiên còn muốn nói gì đó, nhưng thấy sắp đến lượt Hổ Mãnh vào trong, nó liền ngừng lại.
Dương Phong đã chứng kiến toàn bộ sự việc, hắn biết con hổ to lớn kia chính là tân Thú Hoàng của Huyễn Nguyệt Ma Lâm.
“Dương chưởng quỹ, chào ngài!”, Chuẩn Tiểu Thất cung kính chào hỏi Dương Phong.
Dương Phong mỉm cười nói: “Ha ha, Tiểu Thất, đã lâu không gặp, ngươi chính là Hổ tộc đại trưởng lão, tân Thú Hoàng hiện tại phải không?”
Hổ Mãnh bước vào trong cửa hàng, trong lòng vẫn còn đang kinh ngạc, nghe Dương Phong nói vậy, vội vàng đáp: “Vâng, Dương chưởng quỹ, ta… ta là tân Thú Hoàng.”
“Ừ, Nhất Hào, làm thẻ hội viên cho hắn ta.”, Dương Phong biết bọn họ đến đây làm gì, bèn bảo Nhất Hào làm thẻ hội viên cho Hổ Mãnh.
Thời gian cứ thế trôi qua, người đến cửa hàng hôm nay đều rất nhanh nhẹn, không ai nấn ná, dòng người ra vào tấp nập.
Lúc sắp đến giờ đóng cửa, Tiểu Bạch mang theo hơn trăm con hổ đến đây, tất cả đều là tinh anh của Hổ tộc.
“Tộc trưởng đã về, còn có các vị trưởng lão, đại trưởng lão, Hổ Thành đại ca!”, Hổ Thiên Thiên vui mừng kêu lên, sau đó cùng Hổ Hoan Hoan chạy về phía họ.
“Thiên Thiên, Hoan Hoan, ha ha, chúng ta đến rồi!”, những người quen biết với Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đều chào hỏi chúng.
Lúc bọn họ đến cửa hàng cũng là lúc sắp đến giờ đóng cửa, những người trong cửa hàng cũng lục tục ra về.
“Đến muộn rồi, mọi người đến Huyễn Nguyệt Ma Lâm nghỉ ngơi trước đi, ngày mai lại đến làm thẻ hội viên.”, Tiểu Bạch nhìn đồng hồ trên tường, tiếc nuối nói.
“Không sao, Nhất Hào, làm thẻ hội viên cho bọn họ đi, muốn mua gì thì mua, muốn chơi gì thì chơi.”, Dương Phong xua tay nói, với tư cách là chủ nhân của Hổ tộc tộc trưởng, mở cửa sau một chút cũng không thành vấn đề.
Lúc này, có một tên ngốc nào đó đột nhiên lên tiếng: “Dương chưởng quỹ, đây chẳng phải là ngươi đang thiên vị hay sao?”
“Sao cơ? Bản chưởng quỹ mở cửa sau thì đã sao, ngươi… có ý kiến gì?”, Dương chưởng quỹ mặt không biểu cảm nhìn tên kia nói.
…
Lời nói của Dương Phong khiến cho tên kia sợ đến mức suýt tè ra quần, vội vàng nói: “A!!! Không, không, Dương chưởng quỹ, ngài hiểu lầm rồi, ta chỉ hỏi vậy thôi, ta chỉ hỏi vậy thôi!” Nói xong liền chạy biến khỏi cửa hàng như một cơn gió.
Dương Phong nhìn theo hắn ta, thầm nghĩ: “Coi như ngươi chạy nhanh, nếu không ta sẽ cho ngươi biết tay, dám chất vấn bản chưởng quỹ!”
“Người này chính là chủ nhân của tộc trưởng sao?”, Hổ Dược nhìn bóng lưng Dương Phong, nói: “Nơi này quả nhiên bất phàm, thật không thể tưởng tượng nổi!”
“Hổ tộc trưởng lão Hổ Dược bái kiến Dương chưởng quỹ!”
“Hổ tộc trưởng lão…”
Tất cả những con hổ to lớn của Hổ tộc đều lần lượt cúi người chào hỏi Dương Phong.
“Ha ha, đều tốt, đều tốt!” Dương Phong cũng đáp lại từng người một.
“Hổ Dược, Hổ Cổ, các ngươi cũng tới à?” Lúc này, Hổ Mãnh từ trong phòng trọng lực đi ra nhìn thấy Hổ Dược và những Hổ tộc khác, vui mừng nói.
“A, Thú Hoàng, ngươi cũng tới rồi? Ha ha, quá tốt rồi!” Hổ Dược cũng hưng phấn không thôi, hắn cũng đã rất lâu không gặp Hổ Mãnh.
“Thú Hoàng!”
“Thú Hoàng gia gia!”
Lúc này, một đám hổ bắt đầu nói chuyện, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đang giới thiệu kỹ càng đồ vật trong cửa hàng cho một vài bằng hữu.
Dương Phong trong lúc vô tình nhìn thấy ngoài cửa tiệm có một đạo thân ảnh quen thuộc, nghĩ đến chuyện của Lâm Ngạo Thiên, liền lên tiếng nói: “Hứa Nguy, ngươi chờ một chút!”
Hứa Nguy từ phòng trọng lực đi ra, vừa đi đến bên ngoài cửa hàng không xa, liền nghe thấy có người gọi tên mình, hình như là thanh âm của Dương Phong, hắn lập tức quay đầu nhìn lại.
Dương Phong thấy hắn quay đầu, đi ra cửa hàng nói: “Bản chưởng quỹ có chuyện hỏi ngươi!”
Quả nhiên là Dương Phong gọi mình, không suy nghĩ nhiều, Hứa Nguy vội vàng đáp ứng nói: “Được, Dương chưởng quỹ!” Hứa Nguy nói xong cũng hướng về cửa hàng đi tới!
Dương Phong ra khỏi cửa hàng, đi tới trước mặt Hứa Nguy, gọn gàng dứt khoát nói: “Ngươi làm sao quen biết Lâm Ngạo Thiên?”
“Lâm Ngạo Thiên?” Hứa Nguy nghe được cái tên này sửng sốt một chút, thật quen thuộc với cái tên này, sau đó trong mắt hắn sáng ngời, nghĩ tới cái gì: “Ồ, Dương chưởng quỹ nói là hắn a, hắn là ta ở nửa đường đụng phải.”
“Hắn là một con cháu thứ xuất của Lâm gia ở kinh đô, lúc mới bắt đầu, thiên phú tu luyện vô cùng không tồi, thậm chí danh tiếng còn vượt qua phần lớn con cháu đích tôn.
Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, tu vi mấy năm nay không tăng mà còn giảm, tuy người trong tộc tiếc nuối nhưng cũng không bị bạc đãi gì.
Nhưng năm nay hắn không chỉ bị từ hôn, còn bị chủ mẫu trong nhà tìm một cái cớ, đuổi ra ngoài, cứ như vậy, hắn lưu lạc đầu đường, ta cũng là trong trùng hợp gặp được hắn, nhìn thấy bộ dáng của hắn bây giờ, liền nhớ tới ta trước kia, cho nên cho hắn một ít kim tệ, bảo hắn đến chỗ Dương chưởng quỹ xem một chút.”
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện.