Chương 460: Một câu chuyện về cẩu lương
Ngô Hùng nói xong, nhìn về phía những người khác:
“Mọi người yên tâm, Ngô Hùng ta sẽ không giết người vô tội, các ngươi trúng chẳng qua chỉ là Tiêu Linh Tán mà thôi, qua mấy ngày nữa, ta sẽ thả các ngươi ra, đến lúc đó, đi hay ở đều tùy các ngươi, ha ha…”
Ngô Hùng cười lớn, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.
…
Thiên Nguyên phủ, trong phủ phủ chủ, cũng xảy ra chuyện tương tự như Thiên Lăng phủ.
“Nhị đệ, không ngờ đệ lại là loại người như vậy, ta thật sự là mù mắt rồi, lại đi tin tưởng đệ.” Phủ chủ Tả Bá Văn ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn nhị đệ Tả Trọng Võ đối diện.
Hắn vận công mấy lần, muốn đứng dậy khỏi ghế, nhưng lúc này toàn thân ông không còn chút sức lực nào, có thể ngồi đã là cực hạn, muốn đứng dậy là chuyện không thể.
“Đại ca, huynh nên nhận mệnh đi, thức ăn vừa rồi huynh ăn có bỏ thêm Tiêu Linh Tán, cho nên huynh đừng uổng phí sức lực nữa, nói cho huynh biết, những năm gần đây, ta đã nắm giữ Thiên Nguyên phủ trong tay, huynh chẳng qua chỉ là một con rối mà thôi.
Ta và huynh là huynh đệ ruột thịt, ta sẽ không làm gì huynh đâu, mấy ngày nay huynh cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, chờ đại sự của ta thành công, ta sẽ thả huynh ra, đến lúc đó, Thiên Nguyên phủ này vẫn là của huynh!” Tả Trọng Võ cười tủm tỉm nhìn Tả Bá Văn.
“Xem ra nhiều năm như vậy, đệ trăm phương ngàn kế muốn có được tất cả, sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy?” Tả Bá Văn khinh thường nói.
Tả Trọng Võ nghe vậy, cười nhạo: “Ha ha, một phủ chủ nho nhỏ của Thiên Nguyên phủ thì tính là cái gì.”
…
Khi ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía hồ Thiên Ba, Thiên Lăng phủ và Thiên Nguyên phủ đã hoàn toàn bị Vô Thiên Giáo khống chế, mà đây chỉ mới là bắt đầu!
Sau khi kết thúc hoạt động rút thưởng, mọi người lục tục rời khỏi hồ Thiên Ba, nhưng vẫn có rất nhiều người ở lại.
Bọn họ không xếp hàng, mà ngồi hoặc đứng ở bên hồ Thiên Ba, bàn luận xem ai sẽ có cơ hội trúng thưởng, nếu như mình trúng thưởng thì sẽ làm gì.
Dương Phong nhìn ba quầy hàng tự động với hàng người dài dằng dặc đang xếp hàng, bọn họ đều đến để nhận Tị Chướng Đan.
Đa số bọn họ đều chỉ nhận một viên, dù sao thế giới này vẫn là người nghèo chiếm đa số, phải tiêu 1000 kim tệ mới có thể nhận được một viên, không phải ai cũng có thể bỏ ra 1000 kim tệ để tham gia hoạt động!
“Hôm nay cuối cùng cũng hoàn thành hoạt động rồi, ngày mai ra ngoài đi dạo, cũng nên làm nhiệm vụ rồi!” Dương Phong vừa dứt lời, âm thanh nhắc nhở của Hệ thống vang lên.
“Ting, Hệ thống phát hành nhiệm vụ chi nhánh: Ký chủ một mình lấy được máu của Huyền Minh Vương Xà, cho Huyền Thủy Minh Giáp Quy sử dụng, giúp nó thức tỉnh, phần thưởng vật phẩm ngẫu nhiên x3, rút thưởng x1, vật phẩm cửa hàng ngẫu nhiên x1, Tu Vi Đan x10.”
“Hệ thống, ngươi cũng thật là tích cực, ta vừa mới có ý định ra ngoài làm nhiệm vụ, ngươi đã phát hành nhiệm vụ chi nhánh, sợ ta đổi ý không đi.”
Dương Phong bĩu môi, Hệ thống đôi khi cũng quá nhỏ mọn, vậy mà lại không tin tưởng hắn.
Hắn là loại người không giữ chữ tín sao? Nói đi làm nhiệm vụ là sẽ đi, chỉ là đôi khi có việc nên trì hoãn mà thôi.
“Hệ thống, Huyền Minh Vương Xà này ở đâu?” Dương Phong nhìn nội dung nhiệm vụ, hỏi Hệ thống.
Một lúc sau, Hệ thống không có trả lời, Dương Phong gọi thêm mấy lần nữa, Hệ thống vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.
“Hệ thống, bản lĩnh giả chết của ngươi càng ngày càng cao siêu, ta đây cũng phải phục, đừng tưởng rằng ta không có cách nào biết được.”
Dương Phong khinh thường nói, chẳng lẽ ngoại trừ hệ thống, bản thân ta đây còn không thể hỏi những người khác hay sao? Chuyện này có gì mà phải che giấu? Thật sự là không biết điều.
Dương Phong lại đưa mắt nhìn về phía Huyền Thủy Minh Giáp Quy, rốt cuộc vật nhỏ này là có chuyện gì? Cần huyết dịch của Huyền Minh Vương Xà mới có thể giúp nó thức tỉnh!
Nhìn Huyền Thủy Minh Giáp Quy lớn hơn một chút, nhưng vẫn không có chút ý thức tỉnh nào, Dương Phong không khỏi lâm vào trầm tư.
Lúc này, tại Thiên Ba Hồ có năm người đến, bọn họ đều mặc trang phục màu xanh, trên ngực áo thêu một chữ “Tần”, phía trên chữ “Tần” còn có bảy chữ nhỏ “Võ Đạo Học Viện Thiên Chủ Phủ”.
Năm người này chính là đạo sư của Võ Đạo Học Viện Thiên Chủ Phủ, hôm nay bọn họ được Lục hoàng tử Tần Ương dẫn đầu, đến đây để khảo sát xem nơi này có thích hợp để trở thành địa điểm rèn luyện của học viện hay không.
Mỗi bảy ngày, bọn họ sẽ dẫn theo các học viên đến đây để mua đan dược, đồng thời tiến vào Bí Cảnh Thử Luyện và Trọng Lực Thất để ta luyện.
“Viện trưởng, nếu như về sau mỗi ngày nơi này đều đông người như vậy, e là chúng ta chỉ có thể chọn ra những đệ tử ưu tú nhất đến đây để rèn luyện, còn nếu như muốn cho toàn bộ học viên đều được rèn luyện, sợ rằng rất khó thực hiện.”
Một vị Phó Viện trưởng của Võ Đạo Học Viện nhìn đám người xung quanh, nói.
“Ha ha, Lưu phó Viện trưởng cứ yên tâm, hôm nay là tình huống đặc biệt, không phải ngày nào cũng như vậy đâu, điểm này ta có thể đảm bảo.” Tần Ương vuốt râu, cười nói.
“Chúng ta đi tìm Dương chưởng quỹ trước, xem có thể sắp xếp thời gian cho chúng ta hay không.” Nói xong, Tần Ương liền đi về phía cửa hàng.
Lúc Dương Phong đang chăm chú quan sát Huyền Thủy Minh Giáp Quy thì có một đám người đi đến quầy hàng.