Chương 462: Trễ Chút Nữa Thì Tộc Trưởng Cũng Chết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,620 lượt đọc

Chương 462: Trễ Chút Nữa Thì Tộc Trưởng Cũng Chết

Chuyện đã cấp bách như vậy, thế mà Phủ chủ bên kia vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Có lẽ Phủ chủ bên kia đang bận chuyện gì, hơn nữa, ở gần Độc Chướng Ma Lâm chỉ có mỗi Thiên Chu thành chúng ta.

Hiện tại chúng ta chỉ có thể cầu mong sẽ không xảy ra ma thú công thành quy mô lớn, còn những chuyện khác, chúng ta vẫn có thể tự mình giải quyết.”

Đúng lúc này, một giọng nói đầy hốt hoảng vang lên từ bên ngoài đại sảnh, đây cũng là điều mà bọn họ không muốn nghe nhất lúc này.

“Báo… Báo cáo Thành chủ, không xong rồi, có một lượng lớn ma thú từ trong Độc Chướng Ma Lâm lao ra.” Một tên binh sĩ thở hổn hển, loạng choạng chạy vào đại sảnh, lớn tiếng báo cáo.

“Ngươi nói cái gì?” Cừu Thiên Lỗi nghe xong, da đầu tê dại, mồ hôi lạnh túa ra như suối.

Tên binh sĩ kia thuật lại những gì mình nhìn thấy, tất cả mọi người trong đại sảnh nghe xong đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

Chuyện bọn họ lo lắng nhất rốt cuộc cũng đã xảy ra, mấy chục năm nay chưa từng xảy ra ma thú công thành, không ngờ lại để cho bọn họ gặp phải.

Cừu Thiên Lỗi rất nhanh liền trấn định lại tinh thần, lớn tiếng ra lệnh: “Chuyện chúng ta không muốn nhìn thấy nhất rốt cuộc cũng đã xảy ra, vậy thì chúng ta càng phải cố gắng giữ vững thành trì, nếu không Thiên Chu thành chúng ta sẽ biến thành một dòng sông máu.”

Thiên Nam phủ, Chu Chính Hùng đứng trước một tòa đại điện, nhìn về phía Thiên Chu thành, khẽ lẩm bẩm: “Gần rồi, sắp bắt đầu rồi.”

Lúc này, một cơn gió thổi đến, thổi bay vạt áo của lão, lão khẽ cười một tiếng: “Gió nổi lên rồi, thiên hạ này cũng nên thay đổi rồi.”

…….

Bên trong cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi.

“Ha ha, Bàn gia ta đây rốt cuộc cũng có thể chân đạp phi kiếm, tự do bay lượn rồi.” Vương bàn tử vừa lấy thanh phi kiếm từ trong tủ đồ tự động ra, vừa cười ha hả nói.

Tuy rằng vóc dáng của Vương bàn tử hiện tại cũng không khác gì lúc trước là mấy, nhưng lớp mỡ chảy xệ ngày xưa đã biến mất, thay vào đó là một thân hình săn chắc, cứng như đá.

Nhìn thấy dáng vẻ đắc ý của Vương bàn tử, mọi người xung quanh đều cảm thấy ngứa mắt, trong đó có lão An, người bạn thân thiết nhất của y, lên tiếng châm chọc: “Lão Vương, ngươi chắc chắn thanh phi kiếm này có thể chở được thân hình to lớn của ngươi sao? Đừng để đến lúc đó đang bay giữa trời thì bị rớt xuống, đến lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở, ngươi sẽ biến thành thịt nát đấy.”

“Hừ, ngươi ghen tị thì cứ nói thẳng ra, sao phải vòng vo tam quốc như vậy? Hay là ngươi muốn thử một chút, ta đây có thể cho ngươi lên trời bay lượn một vòng.” Vương bàn tử không thèm để ý đến lời nói của lão An, còn nhướng mày khiêu khích.

“Ngươi nói thật chứ?” Nghe vậy, hai mắt lão An sáng rực, kích động hỏi.

“Ha ha… Giả đấy, đừng có mơ, ha ha…” Vương bàn tử cười lớn nói.

Nhìn thấy dáng vẻ chẳng ra gì của Vương bàn tử, Dương Phong không khỏi bật cười, tên này nếu như ngày nào đó bị người ta đánh chết thì cũng là đáng đời.

Lúc này, Dương Phong nhìn thấy Triệu Kính Chi đang đứng nói chuyện với một vị trưởng lão của Thương Lan Thiên Tông ở bên ngoài cửa hàng, chợt nhớ đến lão già này trước kia thường xuyên đi khắp nơi, nói không chừng sẽ biết chút ít tin tức về Huyền Minh Vương Xà.

“Lão Triệu!!!”

Dương Phong vẫy tay với Triệu Kính Chi.

“Chưởng quỹ!!!”

Triệu Kính Chi dặn dò vị trưởng lão kia vài câu, sau đó liền vội vàng đi vào trong quầy.

“Ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi có biết Huyền Minh Vương Xà trông như thế nào, ở đâu có thể tìm thấy hay không?” Dương Phong hỏi.

Triệu Kính Chi nghe xong, cố gắng lục lọi trí nhớ, sau đó nói: “Dương chưởng quỹ, Huyền Minh Vương Xà ở Thiên Tần này chỉ xuất hiện ở một nơi.”

“Ồ, ở đâu?” Nghe vậy, hai mắt Dương Phong sáng rực, giọng điệu cũng trở nên vui vẻ hơn một chút, xem ra lão già Triệu Kính Chi này cũng có chút bản lĩnh, người có kinh nghiệm quả nhiên không giống người thường.

“Ở Thiên Nam phủ, trong Độc Chướng Ma Lâm, nơi giáp ranh với Đại Hán đế quốc, theo ghi chép trong một số sách cổ, Huyền Minh Vương Xà ở Đông Đại Lục vốn đã rất hiếm thấy, ở toàn bộ Thiên Tần này chỉ có một mình Thiên Nam phủ là có.

Hình dạng của Huyền Minh Vương Xà rất dễ nhận biết, toàn thân nó có màu xanh lam, trên đầu có một hoa văn rất giống với chữ ‘Vương’, đây cũng chính là nguồn gốc cái tên Huyền Minh Vương Xà, bất quá, thực lực của nó như thế nào thì không rõ.”

“Ồ, vì sao lại không rõ?” Dương Phong khó hiểu hỏi.

“Chưởng quỹ, chuyện là như thế này, Huyền Minh Vương Xà sống ở sâu trong một cái hồ lớn nằm ở trung tâm của Độc Chướng Ma Lâm, nó rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác, hơn nữa độc chướng trong Độc Chướng Ma Lâm vô cùng lợi hại, người bình thường căn bản không thể nào chịu đựng nổi, cho nên rất ít người có thể đi vào sâu, càng không có ai từng giao thủ với nó.”

Triệu Kính Chi giải thích.

“Ồ… Thì ra là vậy, được rồi, ta đã biết, ngươi đi làm việc của mình đi.”

Dương Phong gật đầu, xem như đã hiểu được đôi chút về Huyền Minh Vương Xà, hiện tại chỉ cần đến Độc Chướng Ma Lâm tìm kiếm là được.

“Lại là độc chướng, lại còn không biết thực lực như thế nào, thật sự có chút khó giải quyết, hay là dùng một lần Thẻ Vô Địch Vương?”

Dương Phong vuốt cằm, trong lòng thầm nghĩ. Hệ thống chết tiệt này còn quy định chỉ có thể một mình hắn đi vào, không được mang theo Tiểu Bạch hay Nhất Hào, thật sự là khiến người ta đau đầu.

“Hệ thống!!!”

Dương Phong định hỏi thăm hệ thống một chút, thế nhưng chờ hồi lâu, hệ thống vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

“Thật sự là biết giả chết.” Dương Phong thầm mắng trong lòng, đây không phải là đang ép hắn sử dụng Thẻ Vô Địch Vương hay sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right