Chương 473: Khí Tức Khiến Người Ta Run Sợ
Tần Chấn nhìn thấy vẻ mặt của Tông chủ Thiên Ma Tông, dường như đã đoán được điều gì, cười lớn nói: “Ngươi đang chờ cứu viện sao? Đừng mơ nữa, bọn chúng không đến đâu!”
Tông chủ Thiên Ma Tông nheo mắt, tung chưởng đánh về phía Tần Chấn.
Trương Cung Phụng thấy vậy, vội vàng ch tung ra một đao chặn lại.
Lúc đầu, Tông chủ Thiên Ma Tông cũng không để ý đến Trương Cung Phụng, nhưng mà sau khi bị thương, ả ta mới phát hiện ra Huyết Ẩm Cuồng Đao này lại lợi hại như vậy, không thua kém gì Tịch Linh Phiến của ả ta.
Lúc này, Tần Chấn cười lớn nói: “Bọn chúng đã bị đại quân ma thú của Thiên Tần ta ngăn cản, các ngươi đừng hòng bước vào kinh đô một bước!”
Nghe vậy, không chỉ có Tông chủ Thiên Ma Tông, mà tất cả mọi người đều khiếp sợ.
Vô Thiên nghe vậy, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành, vội vàng quay sang hỏi Vô Danh: “Chuyện gì xảy ra? Không phải ngươi nói đại quân ma thú kia không đáng ngại hay sao?”
Vô Danh dường như cũng rất khiếp sợ, lắp bắp nói: “Giáo… Giáo chủ, ta…”
Tần Hạo thấy vậy, lập tức tung ra một cước đá bay Vô Danh, con rối chiến đấu cũng nhân cơ hội này đấm một quyền vào mặt Vô Danh.
“Phốc!”
Vô Danh bị đánh bay về phía Vô Thiên.
Mặt nạ trên mặt Vô Danh bị đánh nát, lộ ra dung nhan thật. Nhìn thấy dung nhan này, Tần Hạo lập tức nổi trận lôi đình, gầm lên: “Nghịch tử, lại là ngươi!”
Khuôn mặt này không ai khác, chính là Lục hoàng tử Tần Ương, Viện trưởng học viện Võ Đạo.
Tần Ương liếc nhìn Tần Hạo với ánh mắt chán ghét, sau đó quỳ xuống trước mặt Vô Thiên, nói: “Thuộc hạ đáng chết, xin Giáo chủ trách phạt!”
“Nghịch tử, ngươi còn dám gọi trẫm là phụ hoàng sao?” Tần Hạo tức giận đến mức suýt chút nữa hộc máu.
Đây là nhi tử mà hắn ủy thác trọng trách, lại là Thập Tam Thái Bảo của Vô Thiên giáo, điều này khiến hắn làm sao tiếp nhận!
“Nghe được, ta không điếc, ngươi không cần gào to như vậy!”
Tần Ương móc móc lỗ tai, tỏ vẻ chẳng hề bận tâm mà nói!
“Vì sao? Vì sao ngươi phải làm như thế?”
Tần Hạo thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi, lạnh lùng nói.
“Ha ha, đương nhiên là vì ngôi vị hoàng đế, còn có thể vì cái gì? Tần gia này, cũng chỉ có ta mới xứng làm hoàng đế của Thiên Tần đế quốc!”
“Nghịch tử, hỗn đản, Thiên Ma tông và Vô Thiên giáo muốn lật đổ Thiên Tần của ta, ngươi lại còn vọng tưởng làm hoàng vị Thiên Tần này?”
“Sai rồi, chúng ta muốn lật đổ ngươi mà thôi, sau khi ta ngồi lên ngôi vị hoàng đế này, Thiên Tần vẫn là Thiên Tần, chỉ là, chúng ta do tông chủ chưởng quản mà thôi!”
“Trẫm… muốn… sống… xé… ngươi.”
Tần Hạo nghe xong lời của Tần Ương, gằn từng chữ nói!
“Ha ha… Các ngươi không nghĩ tới chứ, nói cho các ngươi biết, từ ba mươi năm trước, ta đã cho Tần Ương làm lão đại Vô Danh của Thập Tam Thái Bảo rồi, ha ha…”
Thanh âm đắc ý khiến người ta nghe xong liền muốn hung hăng đánh hắn một trận vang lên.
Mà ngay khi giọng nói của Vô Thiên vừa dứt, Tần Ương đột nhiên ra tay với hắn một cách bất ngờ.
“Hàn Băng Phích Cầu”
Kỹ năng này là Huyền Băng Hàn Chưởng thức thứ tư do cửa hàng sản xuất, cũng là chiêu mạnh nhất mà Tần Ương có khả năng công kích.
Một chưởng này đánh cho Vô Thiên không kịp phản ứng, hắn không thể ngờ Vô Danh lại ra tay với mình, một chưởng này bị đánh trúng.
Mà Huyền Băng Hàn Chưởng này có một đặc tính, đó chính là linh khí trong cơ thể sau khi bị đánh trúng sẽ đình trệ một đoạn thời gian, thời gian dài ngắn này, căn cứ thực lực người bị đánh trúng quyết định.
Mặc dù Tần Ương bây giờ là Võ Đế cảnh, nhưng mà, linh lực trong cơ thể hắn thâm hậu, Huyền Băng Hàn Chưởng này cũng chỉ có thể vây khốn hắn một hai hơi thở thời gian.
Vừa lúc đó, bên cạnh Tần Ương cũng xuất hiện một cỗ khôi lỗi, Tần Hạo, Tần Minh và khôi lỗi cùng xuất thủ với Vô Thiên.
“Bành bành bành!!”
Mấy người cùng lúc tấn công Vô Thiên, đánh cho Vô Thiên miệng phun máu tươi, suýt chút nữa thì từ không trung ngã xuống!
“A!!!”
Vô Thiên gầm lên, bộc phát ra toàn bộ linh lực trong cơ thể, đẩy lui mấy người ra ngoài!
“Phốc!!!”
Vô Thiên lại phun ra một ngụm máu, lạnh lùng nhìn Tần Ương, giọng điệu lại vô cùng bình thản nói: “Vô Danh, ngươi…”
Vô Danh Tần Ương nhìn Vô Thiên, trong mắt mang theo áy náy và tuyệt nhiên, vô cùng áy náy nói: “Thật xin lỗi giáo chủ, thuộc hạ đã phụ sự kỳ vọng của ngài!”
…
Vô Thiên nhìn Vô Danh, trong mắt đã không còn vẻ tức giận lúc đầu mà trở nên vô cùng bình tĩnh, nói: “Ngươi phản bội ta từ khi nào?”
Vô Danh nhìn Vô Thiên, hắn biết đây là sự yên tĩnh trước cơn bão, nói: “Giáo chủ, vào khoảng thời gian sắp thành lập Võ Đạo học viện…”
Tần Ương là con trai thứ sáu của Tần Hạo, giống như đại đa số hoàng tử, từ nhỏ đến lớn đều không nhận được sự quan tâm của Tần Hạo.
Bất kể hắn có thành tựu võ đạo lớn bao nhiêu thì cũng không được Tần Hạo khen ngợi và coi trọng, mà, nếu như hắn có chút nào không chú ý, sẽ nhận được sự trừng phạt và khiển trách nặng nề của Tần Hạo.
Trong thời gian dài, dưới tình huống không được yêu thương, tính cách của hắn dần dần trở nên vặn vẹo.
Vào một ngày nọ, có người tìm đến hắn, hỏi hắn có muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế hay không, có muốn trở thành bá chủ một phương hùng bá thiên hạ này hay không.
Tần Ương đang trong thời kỳ phản nghịch không chút do dự đáp ứng, mà người tìm đến Tần Ương này, chính là Vô Thiên, cứ như vậy, Tần Ương trở thành Thập Tam Thái Bảo của Vô Thiên giáo.