Chương 480: Hệ Thống Là Một Đồng Chí Đáng Tin Cậy
Bởi vì bọn họ nhận ra giọng nói này, vừa rồi còn đang nghĩ đến chuyện này, không ngờ người mà bọn họ không muốn gặp nhất, sợ hãi nhất lại xuất hiện.
“Tông… Tông chủ…”
Ngụy Vô Nhai gian nan bước đến trước mặt Tiêu Hương Linh, lấy thân mình che chắn cho nàng, run rẩy nói.
“Ha ha, các ngươi còn dám gọi ta là tông chủ sao? Tốt lắm, tốt lắm!”
“Nếu không phải tại các ngươi, Vô Thiên đã không chết, nếu không phải tại các ngươi, Thiên Ma Tông ta đã không thảm bại như vậy, cho nên, các ngươi hãy chết đi!”
Thiên Ma Tông chủ hai mắt đỏ ngầu, tung trảo chụp vào Ngụy Vô Nhai.
Nghe thấy lời nói của Thiên Ma Tông chủ, Ngụy Vô Nhai và Tiêu Hương Linh biết rằng bọn họ đã thắng, thở phào nhẹ nhõm, cho dù bây giờ có chết cũng đáng.
Ngay khi hai người sắp chết, Thiên Ma Tông chủ bỗng nhiên phát hiện không thể động đậy.
Ả kinh hãi nhìn xung quanh, chẳng lẽ Dương Phong chưa đi, nếu vậy thì hỏng bét rồi.
“Ngươi vi phạm quy định của cửa hàng, hãy chết đi!” Lúc này, giọng nói của Nhất Hào vang lên.
Trước khi rời đi, Dương Phong đã dặn dò Nhất Hào, nếu có ai gây rối, lập tức giết chết!
Khi Thiên Ma Tông chủ lộ ra sát ý, Nhất Hào đã khóa chặt ả, chờ ả ra tay thì lập tức hành động.
Đây là lần đầu tiên Nhất Hào ra tay, đương nhiên sẽ không phải là lần cuối cùng.
Chưa kịp để mọi người phản ứng, Nhất Hào đã tung một quyền đánh nát thân thể của Thiên Ma Tông chủ, không hề nương tay.
Thiên Ma Tông chủ đến chết cũng không ngờ, ả lại chết ở đây như vậy.
“Kẻ quấy rối, giết không tha!” Sau khi đánh nổ Thiên Ma Tông Tông chủ, Nhất hào thốt ra một câu như vậy rồi trở lại cửa hàng.
Tất cả mọi người đều sững sờ, đặc biệt là Ngụy Vô Nhai và Tiêu Hương Linh, bọn họ biết rõ Thiên Ma Tông Tông chủ lợi hại đến mức nào, nhưng mà, trong tay Nhất hào lại không chịu nổi một kích như vậy, bị hắn một quyền đánh nổ thành tro bụi.
Lại một đời Thiên Ma Tông Tông chủ đầy dã tâm bỏ mạng ở chỗ này.
“Nhất hào, huynh thật lợi hại.” Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan nhìn Nhất hào với ánh mắt sùng bái.
“Các ngươi phải cố gắng, về sau cũng có thể lợi hại như ta!” Trong mắt Nhất hào lóe lên tia sáng đỏ.
“Chúng ta nhất định có thể!”
Hai hổ kiên định thầm nghĩ.
Sau khi Thiên Ma Tông Tông chủ bị Nhất hào đánh nổ, trong một không gian tối đen như mực, đột nhiên vang lên một tiếng gầm giận dữ: “Là ai, rốt cuộc là ai không đội trời chung với bản Thánh chủ, lại dám diệt phân thân của bản Thánh chủ!”
Lúc này, trong không gian tối đen ấy, xuất hiện một luồng sáng.
Trong luồng sáng, một nam tử tóc tai bù xù tức giận nói.
Nhưng điều kỳ dị đã xảy ra, một bên mặt của nam tử cổ quái này chậm rãi biến thành hình dạng của nữ nhân.
Điều càng kỳ dị hơn lại xuất hiện, vốn là giọng nam nhân, lại biến thành giọng nữ nhân bén nhọn: “Các ngươi hãy chờ đó, không bao lâu nữa, bản Thánh chủ có thể thoát ra khỏi nơi chết tiệt này, đến lúc đó, bản Thánh chủ nhất định cho các ngươi sống không bằng chết!”
“Ha ha…”
Trong tiếng cười điên cuồng lẫn lộn giữa nam và nữ, luồng sáng kia dần dần tối đi.
…
Dương Phong dựa theo thông tin trên bản đồ hệ thống, dịch chuyển tức thời đến Độc Chướng Ma Lâm.
“Mẹ kiếp!!!”
Khi Dương Phong nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, thì không khỏi há hốc mồm!
Hắn vậy mà lại dịch chuyển đến giữa một đám ma thú toàn thân xanh mướt, hai mắt lóe sáng đỏ, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.
Mà đám ma thú này nhìn thấy một nhân loại xuất hiện trước mặt mình, thì còn chờ gì nữa, lập tức há to miệng, giơ vuốt nhào về phía Dương Phong.
“Ta kháo, ma thú ở Độc Chướng Ma Lâm này cũng quá kinh tởm, ma thú ghê tởm như vậy, không xứng sống trên đời này.”
Dương Phong vươn tay, siết chặt, không gian xung quanh lập tức như ngừng lại, phảng phất thời gian và không gian đều bị đóng băng.
Ngay sau đó, tất cả ma thú, hoa cỏ cây cối xung quanh Dương Phong đều biến mất, cứ như vậy đột ngột biến mất.
Như thể những thứ này chưa từng tồn tại, chỉ còn lại một mảnh đất trống.
“Ặc, ra tay hơi mạnh, khiến cho đám hoa cỏ cây cối này bị oan uổng, tội lỗi, tội lỗi!”
Dương Phong vốn chỉ muốn cho đám ma thú ghê tởm kia biến mất, nhưng không khống chế tốt lực đạo, chỉ dùng thêm một chút xíu lực đã biến thành tình trạng này.
Dương Phong vừa nói tội lỗi vừa giả vờ đau lòng một giây, rồi lập tức bay lên trời cao, tìm kiếm hồ nước lớn trong Độc Chướng Ma Lâm kia.
Đứng trên cao nhìn xuống, Dương Phong nhìn bốn phía, rất nhanh đã phát hiện ra một cái hồ lớn.
“Hắc, tìm được rồi!!”
Dương Phong biến mất tại chỗ, một giây sau, đã xuất hiện bên cạnh hồ nước mà hắn nhìn thấy!
Nhìn hồ nước lớn này, Dương Phong thầm mừng rỡ: “Nhiệm vụ này thật đơn giản, vậy mà đã tìm được rồi.”
Nhìn hồ nước lớn, khóe miệng Dương Phong hơi nhếch lên, hắn xòe tay, lòng bàn tay hướng lên trên.
Bốn ngón tay khẽ nhấc lên, toàn bộ mặt hồ lập tức xảy ra biến hóa.
“Xoạt!!!”
Toàn bộ nước hồ nhanh chóng bay lên không trung, giống như cả mặt hồ mất đi trọng lực, nước hồ nhanh chóng bay lên trời.
Mà đám ma thú dưới nước sau khi phát hiện ra hiện tượng này, đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.
Chúng muốn chạy trốn, nhưng lại phát hiện thân thể không thể khống chế, không thể động đậy, chỉ có thể bay lên không trung theo dòng nước.