Chương 1727: Xin tha.

person Tác giả: Phong Thất Nguyệt schedule Cập nhật: 24/12/2025 14:00 visibility 1 lượt đọc

Chương 1727: Xin tha.

Xin tha.

Nghe thấy trừng phạt của Tô Tín, ánh mắt mọi người ở đây nhìn về phía Ân Tử Thành lập tức tràn đầy vẻ hả hê. Cái này gọi là tự gây nghiệt không thể sống rồi. Ân Tử Thành này còn dám ở trước mặt Tô đại nhân khôn lỏi, quả thực chính là đang tìm chết. Mà Ân Tử Thành cũng rất giống bị sợ tới váng người, mãi đến khi hai gã võ giả Lục Phiến Môn muốn kéo hắn xuống dưới thì Ân Tử Thành mới hô lớn: "Tô đại nhân, ta sai rồi! Ta sau này không dám nữa!"

Tô Tín không nói gì, chỉ phất phất tay, ý bảo động tác của hai người nhanh lẹ một chút. Nhưng vào lúc này bên ngoài có một người đi vào võ đài, hô lớn: "Khoan hãy động thủ!”

Người đi tới thấp béo ục ịch, tướng mạo buồn cười, nhưng lúc này người ở chỗ này sẽ không vì tướng mạo của hắn mà xem thường hắn. Người này đúng là tổng bộ đầu tập sự Lục Phiến Môn, Tiếu Diện Diêm La - Ân Vô Thường, cách làm người nổi danh lòng dạ độc ác.

Vốn là Ân Vô Thường không định ra mặt chuyện này, dù sao bây giờ hắn chỉ là tổng bộ đầu tập sự, chuyện lớn tới mức lan đến toàn bộ triều đình hắn không có tư cách nhúng tay. Song, lần này bởi vì cháu của hắn là Ân Tử Thành cũng ở trong đó nên hắn mới ở bên ngoài chờ đợi, chuẩn bị nhìn xem kết quả, nếu như Ân Tử Thành thật sự không được trúng tuyển, vậy hắn sẽ đi cầu tình với Thiết Chiến, để Ân Tử Thành được đi đại hội đoạt đao một chuyến. Dù sao lần đoạt đao đại hội này Ân Vô Thường cũng có nghe nói, cái khác không nói trước nhưng nếu có thể đại biểu Đại Chu tham gia đại hội đoạt đao này. Trên cơ bản chính là được công nhận là nhân vật kiệt xuất nhất thế hệ trẻ của Đại Chu, cái này đối với con đường làm quan sau này của bọn hắn có thể là có thêm một chỗ tốt rất lớn.

Ân Vô Thường có không ít thê thiếp, đã đến vị trí này của hắn thì cũng không thiếu nữ nhân, nhưng mà không biết có phải là chuyện nham hiểm hắn làm có hơi nhiều hay không mà dẫn đến tới bây giờ hắn không có một đứa nam nửa đứa nữ. Vì vậy Ân Vô Thường cũng xem đứa cháu Ân Tử Thành này trở thành con trai mà nuôi nấng, cho dù bỏ cái mặt già này hắn cũng phải đi xin Thiết Chiến, cúi đầu với Tô Tín, để đổi lấy một vị trí tham gia đại hội đoạt đao cho Ân Tử Thành. Nhưng Ân Vô Thường và Tô Tín không được xem là hòa thuận mấy, dù sao hồi trước khi bọn hắn tranh đoạt vị trí Tứ Đại Thần Bổ đã xảy ra không ít xung đột, mặc dù không có gì to tát, nhưng không thể nói là vui vẻ được. Kết quả bây giờ người so với người lại càng mạnh, Tô Tín đã là cường giả Dương Thần Cảnh, hắn không cúi đầu cũng phải cúi đầu, chỉ có điều Ân Vô Thường không nghĩ tới cuối cùng Ân Tử Thành thế mà sẽ bị xử như vậy.

Ân oán giữa hắn và Trương Nhạc Phàn kia Ân Vô Thường biết, dù sao nếu không có Ân Vô Thường gật đầu thì cấp trên của Trương Nhạc Phàn cũng không dám tùy tiện hãm hại Trương Nhạc Phàn. Trong suy nghĩ của Ân Vô Thường, mấy cái này chẳng qua là ân oán giữa tiểu bối mà thôi, không có gì to tát. Nhưng hắn chẳng thể ngờ rằng Ân Tử Thành vỗn dĩ rất thông minh vậy mà phạm vào hồ đồ, động thủ ngay tại nơi này. Vì vậy lần này dù như thế nào Ân Vô Thường cũng phải đứng ra, bằng không Ân Tử Thành được hắn xem như con nối dõi ruột thịt e là sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

Tô Tín quay đầu liếc nhìn Ân Vô Thường, thản nhiên nói: "Ân đại nhân có gì chỉ giáo?"

Ân Vô Thường cung kính nói: "Tô đại nhân, thường ngày biểu hiện của Ân Tử Thành tại Lục Phiến Môn cũng không tệ lắm, lập được không ít công lao, lần này hắn chỉ là nhất thời hồ đồ, mong rằng Tô đại nhân có thể khai ân khoan hồng, tha cho hắn một lần."

Tô Tín hơi có chút nghi hoặc nhìn Ân Vô Thường, Ân Tử Thành này là người của hắn? Tề Long đứng ở sau lưng Tô Tín nhìn thấy tình cảnh này, hắn vội vàng truyền âm vài câu cho Tô Tín, nói cho hắn biết thân phận Ân Tử Thành này và còn có ân oán giữa hắn và Trương Nhạc Phàn. Chuyện này trong Lục Phiến Môn không phải bí mật, nhưng có rất ít ai nói. Dù sao Ân Tử Thành thậm chí còn tương đương với con trai Ân Vô Thường, coi như là sau lưng Tề Long có Tô Tín với tư cách là chỗ dựa thì hắn cũng không dám ăn nói lung tung, chớ nói chi là mấy võ giả bên Lục Phiến Môn.

Sau khi Tô Tín nghe xong vẻ mặt càng lạnh hơn vài phần, hắn không có chút hảo cảm nào với Ân Vô Thường này, người này làm việc hai mặt ba lòng, âm hiểm rất độc, tuyệt đối không phải loại người có thể thu phục. Nếu Ân Tử Thành này là người của Thiết gia thì mặt mũi này Tô Tín sẽ cho, đến lúc đó đương nhiên có người của Thiết gia đi giáo huấn hắn. Nhưng nếu hắn là người của Ân Vô Thường, Tô Tín dựa vào cái gì mà cho hắn mặt mũi? Nói không dễ nghe là hiện tại mặt mũi Ân Vô Thường hắn tại trước mặt Tô Tín ngay cả một phân tiền cũng không bằng!

Vì vậy Tô Tín thản nhiên nói: "Công lao là công lao, xử phạt là xử phạt, há có thể vơ đũa cả nắm? Huống hồ trước đây hắn lập được công lao, chẳng lẽ Lục Phiến Môn chưa ban thưởng tương ứng cho hắn sao? Cũng bởi vì trước kia hắn lập được công lao nên bây giờ có thể miễn bị xử phạt, cái này là đạo lý gì?"