Chương 1007: Lục Tân Tề Kim (1)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 1 lượt đọc

Chương 1007: Lục Tân Tề Kim (1)

Li Thừa Liêu nhận lệnh đi xuống, hai huynh đệ Lý Hi Minh ở trên núi xem xét một lượt. Mật Lâm Sơn vốn là sơn môn của nhà Tưởng, địa mạch sâu lắng, tuy không có hỏa mạch nhưng thắng ở chỗ địa mạch hùng hậu.

Lý Hi Minh bấm đốt ngón tay tính toán một lúc, tán dương:

“Địa mạch nơi này có dáng dấp của danh sơn đại xuyên, tuy linh khí kém một chút nhưng nền móng có thể sánh ngang với sơn môn Tử Phủ bình thường, thậm chí miễn cưỡng bố trí được Tử Phủ đại trận.”

Lý Hi Tuấn gật đầu. Nhà mình tuy có nhiều tiên sơn nhưng những ngọn núi được coi là đại sơn thì thật sự không có, đều là những ngọn cô phong, kỳ phong.

Thậm chí như Lê Kính Sơn, nơi nhà họ Lý khởi nghiệp, cũng chỉ được cái là gần trấn Lê Kính. Nếu tính kỹ thì thật sự không được coi là tiên sơn, chỉ là khi đó gia tộc mới nổi, chọn nơi gần nhất mà thôi.

Còn như Thanh Đỗ ở trong hồ, bố trí được mỗi cái đại trận Trúc Cơ như hiện tại đã là hết cỡ rồi, vẫn là do trận thuật của Lưu Trường Điệp cao siêu, đổi lại người khác thì e rằng rất khó xây dựng.

Mật Lâm Sơn đã khai phá được khoảng mười động phủ, chỉ có một hai cái là có nồng độ linh khí tương đối cao, sánh ngang với Thanh Đỗ Sơn, vẫn kém hơn một chút so với động phủ Ngô Sơn tốt nhất của nhà mình.

Nhà họ Tưởng dùng đạo thống Ngọc Chân truyền thừa qua nhiều thế hệ, nhà họ Úc cũng tu hành Ngọc Chân đạo. Tuy trên núi nhiều lần bị giày xéo, khắp nơi tàn phá nhưng vẫn có thể thấy đầy đất là ngọc vỡ, mấy món đồ ngọc nằm xiêu vẹo dưới đất.

Lý Hi Tuấn dùng pháp lực nhặt một món lên, nhìn qua hai cái rồi nhẹ giọng nói:

“Nghe nói tổ tiên của nhà họ Tưởng là đệ tử của tiên phủ, tu hành Ngọc Chân đạo, cùng một đạo thống với vị chân nhân của Tu Duyệt tông.”

Lý Hi Minh thở dài:

“E rằng cũng không còn bao lâu nữa là Thượng Nguyên chân nhân đột phá. Thúc công có viết thư về, nói rằng không lâu nữa sẽ cùng với Nguyên Tố chân nhân đến Bắc Hải dự lễ… Nguyên Tố cũng không còn nhiều thọ nguyên…”

Hai người đều ngửi thấy được mùi gió bão sắp ập đến. Không nói đến tiên tộc Tử Phủ, ngay cả những thế gia như bọn họ cũng cảm thấy bất an. Tiêu gia đã sớm ẩn thế không ra, đến lúc đó e rằng cũng không trông cậy được.

Mà người miễn cưỡng được coi là chỗ dựa của nhà mình như Nguyên Tố cũng không còn nhiều thọ nguyên. Thời thế này, chỉ cần sau lưng không có Tử Phủ thì sẽ trở thành con cờ để người khác tính kế.

Giọng của Lý Hi Minh có chút trầm xuống, nhẹ giọng nói:

“Ta đã tích lũy đủ rồi, lần này có thể bế quan đột phá Trúc Cơ hậu kỳ… Gia tộc còn phải giao cho đệ đệ.”

Thần sắc của Lý Hi Tuấn có chút khó hiểu, đột nhiên nhắc tới một chuyện khác, lo lắng nói:

“Tâm tư của đám Thừa Minh cũng không tệ nhưng tu vi quá thấp. Dựa vào tích lũy của nhà chúng ta thì có thể Luyện Khí, Trúc Cơ lại quá khó. Thừa Liêu còn khá, thiên phú của Thừa Hoài lại kém một chút, ca ca tẩu tẩu đều không tầm thường, vận khí của hắn quá kém…”

Tu vi của tu sĩ càng cao thì xác suất sinh ra linh khiếu càng lớn, tư chất của con cái cũng có thể tốt hơn nhưng quy luật này không phải lúc nào cũng đúng. Lý Hi Trị còn coi như khá, ngay cả trưởng tử của Lý Hi Minh cũng không có linh khiếu, khiến hắn vô cùng tiếc nuối.

“Chỉ có thể trông chờ vào đời sau thôi.”

Tuy hai người đều tràn đầy tin tưởng vào Lý Chu Nghiêu nhưng một cây làm chẳng nên non, thường mong có một hai đứa trẻ xuất sắc để có thêm tự tin vào tương lai.

Hai người im lặng một lúc nhưng trong lòng đều có một đám mây đen bao phủ. Nhà họ Lý đã quen với những thế gia như Úc, Phí, Viên, Tiêu, thậm chí là nhà họ Trì của Thanh Trì tông, mỗi nhà đều có một dáng vẻ khác nhau.

Nhà họ Lý luôn lấy anh tài để nổi danh, cho nên mới có thể nhanh chóng trỗi dậy bên bờ hồ. Tiền bối thậm chí khi còn ở Thai Tức đã được Trúc Cơ, Tử Phủ ưu ái, đối mặt với những thế gia lâu đời này cũng có thể có được phong mang của mình.

Nhưng mắt thấy nhà mình đã dần có được nội tình không tầm thường, hậu bối lại dần không có người xuất sắc. Tuy gia giáo nghiêm khắc, ra ngoài vẫn không dễ bị người khác lừa gạt nhưng lại có cảm giác như dần đi theo vết xe đổ của những gia tộc khác.

Dưới chân đạp là sơn môn của nhà họ Úc, loại cảm giác này càng mãnh liệt hơn. Lý Hi Tuấn im lặng một lúc rồi chỉ có thể nói:

“Cứ xem xem hậu bối thế nào đã.”

Dù sao đây cũng là ngày đáng chúc mừng, hai người rất nhanh đã gạt bỏ những suy nghĩ này đi. Lý Thừa Liêu vừa vặn đi lên, phía sau đi theo một nữ tử, dáng vẻ trung niên, quần áo chỉnh tề, cúi đầu đi theo sau.

Lý Thừa Liêu cùng nàng đồng loạt quỳ xuống, sau đó mới giải thích:

“Hai vị tộc thúc, đây là Úc Tương Hoa đạo hữu, vốn là dòng chính của nhà họ Úc, sau đó gả cho người họ khác… Lúc nhà họ Úc chia rẽ, khắp nơi tương tàn, nàng được khách khanh giấu đi mới sống sót.”

Lý Thừa Liêu giải thích xong mới quay đầu nhìn nữ tử kia, nhẹ giọng nói:

“Hãy bẩm báo với hai vị lão tổ.”

Úc Tương Hoa cúi người quỳ lạy, đáp:

“Hai vị lão tổ, mật thất này không phải là loại pháp thuật bình thường. Tuy thiếp thân là dòng chính nhưng không được học phương pháp mở ra đi kèm… Ca ca của ta là dòng chính của nhà họ Úc, hắn có thể biết được.”

Thần sắc của nàng có chút hoảng sợ, chỉ lẩm bẩm nói:

“Cầu xin hai vị lão tổ cho huyết mạch nhà ta một con đường sống… Cả nam lẫn nữ của nhà họ Úc tổng cộng một trăm sáu mươi người, bị nhốt trong các địa lao ở trên núi… Ca ca ta nguyện dâng hiến pháp thuật, chỉ cầu xin…”

Lý Hi Tuấn đã hiểu rõ, lên tiếng hỏi:

“Các ngươi coi thường thủ đoạn Trúc Cơ sao? Không cần các ngươi dâng hiến pháp thuật, chúng ta cũng có thể lấy được thứ trong tay ca ca ngươi.”