Chương 123: Tiêm long tại uyên, đằng tất cửu thiê

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,930 lượt đọc

Chương 123: Tiêm long tại uyên, đằng tất cửu thiê

Không lâu sau, nha hoàn vội vàng chạy về.

“Bẩm lão thái quân, Lý tiên sinh đang nghỉ trưa.

Lão thái quân nhìn về phía Trương Thái:

“Không bằng Trương tiên sinh chờ một lát, thưởng thức trà của phủ Nam quốc công ta Trương Thái cười cười:

“Nếu Lý tiên sinh đang nghỉ trưa, Trương mỗ vẫn nên tự mình đi đến tiểu viện ven hồ bái phỏng cho thỏa đáng thôi”

Lúc này Trương Thái giống như là độc giả đọc tiểu thuyết, xem một nửa lại đột nhiên bị chặt đứt tại đoạn kết.

Hận không thể trực tiếp xông vào nhà tác giả.

Không bao lâu, mọi người đi tới tiểu viện ven hồ.

Gió nhẹ thổi, mặt hồ nổi lên từng tia ánh sáng mê người.

Trong sân, Lý Bình An nằm trên ghế đu, thản nhiên đi vào giấc ngủ. Bên cạnh còn có hai bóng người.

Theo thứ tự là Yến Thập Tam cùng nha hoàn Lan Nguyệt của hắn.

Yến Thập Tam hành lễ từng người một.

Nhị phu nhân hơi nhíu mày, nhưng là thoáng qua rồi biến mất, nói:

“Thập Tam, ngươi như thế nào cũng ở chỗ này?”

“Ta đến giúp Lý tiên sinh chép sách

Yến Thập Tam đáp.

Nhị phu nhân cười nói:

“Lần sau cũng để Kính Dương cùng đi với ngươi đi”

“...... Cái này phải hỏi ý của Lý tiên sinh.

Nhị phu nhân ngoài cười nhưng trong không cười, tự nhiên nói sang chuyện khác:

“Lý tiên sinh đã tỉnh chưa?”

“Đương nhiên là tỉnh rồi”

Lý Bình An ngáp một cái, đứng lên từ trên xích đu.

“Không biết chư vị đến đây, không đón từ xa, chớ trách chớ trách.

Trương Thái đánh giá Lý Bình An từ trên xuống dưới, đi lên phía trước tự giới thiệu.

“Lý tiên sinh, tại hạ họ Trương, tên Thái, tự Tĩnh Viễn.

May mắn nghe được câu thơ của tiên sinh, đặc biệt đến lãnh giáo”

Lý Bình An hơi nhíu mày:

Thanh âm Trương Thái chầm chậm, như một luồng gió xuân, bay vào trong tai mọi người.

Lão thái quân cùng Nhị phu nhân đều không phải nữ tử tầm thường, hiểu biết rất nhiều về thi từ chi đạo.

Giờ phút này vừa nghe, sắc mặt đều biến đổi.

Nhị phu nhân nhịn không được lại hối hận trong lòng.

Oán giận đứa con trai thành sự không đủ, bại sự có thừa của mình.

Nếu là lúc ấy kết giao với Lý Bình An, nơi nào còn tiện nghi cho Yến Thập Tam nhặt.

Hiện tại Lý Bình An rõ ràng là nhìn trúng Yến Thập Tam rồi.

Trương Thái tràn đầy chờ mong nhìn Lý Bình An, chờ đợi nửa câu sau.

Đêm qua uống nhiều rượu, nay Trương Thái nhắc tới hắn mới nhớ.

Hắn không ngại việc cho Trương Thái biết hai câu đầu.

“Tây phong xuy lão Động Đình ba,

Nhất dạ Tương quân bạch phát đa

(Trích thơ: “Đề Long Dương huyện Thanh Thảo hồ” của Đường Ôn Như)

Chỉ là cũng không biết thế giới này có hồ Động Đình hay không, có cái gọi là nữ thần sông Tương hay không.

Cho nên hơi do dự, cười nói:

“Ngẫu nhiên lấy được, cũng không có nửa câu sau.

Vẻ mặt Trương Thái nhất thời trở nên khó coi.

Giống như là hao hết ngàn khổ vạn khổ, rốt cục tìm được tác giả đào hố.

Vốn định uy hiếp hắn tiếp tục viết sách, lại phát hiện hắn đã chết rồi.

Trương Thái thở dài một hơi, lắc đầu.

Khó tránh khỏi có chút thất thổ.

Nhưng hứng thú với Lý Bình An càng ngày càng đậm.

Lý Bình An pha trà cho hắn.

Trương Thái đi lòng vòng trong phòng Lý Bình An, thưởng thức bút mực của Lý Bình An.

Tấm tắc lấy làm lạ, một người mù có thể viết chữ đẹp như vậy sao?

Nhắc tới cũng lạ, Lý Bình An đúng là có thiên phú siêu phàm ở phương diện nào đó.

Thí dụ như cầm kỳ thư họa.

Ngẫm lại, có lẽ đây đúng với lời của phó giám Khâm Thiên, người bị trời phạt.

Trời sinh không trọn vẹn, nhưng ở phương diện nào đó lại có năng lực khác với người thường.

Đương nhiên Lý Bình An bây giờ còn chưa phát hiện chỗ đặc thù nào khác.

Trương Thái cảm thán, chữ mình viết có thể cũng không bằng một người mù.

Bỗng nhiên nhìn thấy, lão Ngưu bên cạnh miệng ngậm một cây bút, trên giấy viết cái gì đó. Trương Thái không khỏi cười.

Ngay cả con trâu này cũng học theo.

Có thể thấy được ngày thường Lý Bình An cố gắng luyện chữ cỡ nào.

Trương Thái tò mò đi tới, vừa nhìn.

XÌ~

Trương Thái nhìn Lão Ngưu, Lão Ngưu cũng liếc mắt nhìn Trương Thái. “Ngưu… uu…!”

Tránh ra, ngươi che ánh sáng rồi, không thấy bổn trâu ta đang luyện chữ sao? Trương Thái mím môi.

Con trâu này viết…... cũng không tệ.

Trương Thái như có điều suy nghĩ, gật gật đầu.

Lập tức kinh ngạc nhìn con trâu này, giống như yêu lại như không phải yêu. Thật đúng là kỳ quái!

Lấy tu vi của mình lại nhìn không thấu đối phương, nghĩ không thông thì không nghĩ nữa. Trương Thái lắc đầu, lại nhìn thoáng qua Yến Thập Tam đang chép sách.

Yến gia, người ở rể, Trương Thái có nghe nói về Yến Thập Tam.

Hôm nay vừa thấy, cũng không không chịu nổi giống như lời đồn như vậy.

Liền tùy ý hàn huyện vài câu.

Chỉ là, cuộc trò chuyện này khiến cho hắn như một lần nữa quen biết vị thiếu niên này.

Hồi lâu sau, Trương Thái cười nói.

“Không tồi không tồi, quả thực không tồi.

Bất luận là ăn nói, hay là tâm tính.

Đều không giống người bình thường.

Đau khổ khi còn bé làm cho tâm tính thiếu niên càng thêm kiên nghị, giống như câu nói “Khó khăn làm nên dũng khí, khổ luyện làm nên thành công”.

Bản thân khổ cực không có ý nghĩa gì, thứ có ý nghĩa là có thể rút ra bài học từ trong khổ cực ấy, tổng kết kinh nghiệm, thông qua khắc phục khổ cực mà nâng cao năng lực.

Trương Thái càng nhìn Yến Thập Tam, càng thấy thích.

“Thiếu niên này không tệ.

Lý Bình An lại chậm rãi nói tiếp:

“Chỉ tiếc không có người dạy.

Như có ý ám chỉ.

Ánh mắt Trương Thái chợt lóe lên.

Có thể được Lý tiên sinh tán thành, chứng tỏ Yến Thập Tam quả thực không tệ.

Ý của Lý tiên sinh là muốn lão phu chỉ dạy Yến Thập Tam này?

Nhị phu nhân thấy Trương Thái và Yến Thập Tam hàn huyên rất lâu, bỗng nhiên có một loại dự cảm không tốt.

Quả nhiên nghe Trương Thái nói.

“Yến Thập Tam, nếu ngươi nguyện ý thì mỗi ngày đều có thể theo Hân Lam đến tiểu viện của lão phu”

Tô Hân Lam lắp bắp kinh hãi, kinh ngạc nhìn về phía Trương Thái.

Nàng lúc trước cũng từng muốn giới thiệu Yến Thập Tam cho Trương Thái, chỉ là bị cự tuyệt một lần, về sau cũng không tiện mở miệng.

Chưa từng nghĩ tới, hôm nay Trương Thái lại chủ động đề ra.

Yến Thập Tam không lập tức đáp ứng, loại chuyện này bất luận như thế nào đều phải hỏi ý kiến của lão thái quân trước.

Dù sao hắn hiện tại vẫn là người của Yến gia.

Nhị phu nhân cười đúng lúc:

“Trương tiên sinh có tài năng kinh thiên động địa, sao có thể để cho tiên sinh dạy dỗ Thập Tam được.

Không dối gạt tiên sinh, ta đã tìm được lão sư phù hợp cho Thập Tam rồi.

Loại chuyện nhỏ nhặt này, vẫn không nên làm phiền tiên sinh thì hơn.

Trương Thái nhìn thoáng qua Nhị phu nhân, trong lòng rõ ràng.

Ôn hòa cười cười:

“Thập Tam, ý của ngươi thế nào?”

Yến Thập Tam thi lễ một cái:

“Thập Tam nguyện ý đi theo Trương tiên sinh.”

Mắt thấy Nhị phu nhân còn muốn nói cái gì.

Trương Thái đoạt trước một bước, nói với lão thái quân:

“Lão thái quân, tại hạ thật sự là hợp ý Thập Tam công tử, mong rằng lão thái quân nể mấy phần tình

mon.”

Đều nói đến như vậy rồi, lão thái quân đương nhiên là không thể cự tuyệt được.

Trương Thái tới cửa thu đồ đệ, nơi nào có đạo lý không đáp ứng đây.

Việc này nếu truyền đi, thì không chỉ người Quảng Lăng có ý kiến gì mình.

Hít sâu hai hơi, lão thái quân chậm rãi gật đầu.

“Có thể được Trương tiên sinh chỉ giáo là phúc phần của hắn.

Khói bếp nổi lên bốn phía, ráng chiều rực rỡ.

Yến Thập Tam nhìn bầu trời, dường như còn chưa phục hồi tinh thần lại.

Ngắn ngủn mấy ngày, hắn, từ một tên phế vật không ai muốn gặp của gia tộc, không chỉ nhập tam phẩm, ngày sau còn có thể được đại nho Trương Thái chỉ định.

Điều này tương đương với một nửa đệ tử của Trương Thái, ngày sau người khác chắc chắn không thể khinh bỉ mình giống như trước kia.

Thăng thăng trầm trầm, như mộng như ảo.

Yến Thập Tam giờ phút này có loại cảm giác ấy.

Mà tất cả những thứ này…...

Hắn xoay người nhìn về phía Lý Bình An.

Nếu như nói Lý Bình An là ân nhân của hắn, vậy không đủ.

Giúp hắn phá vỡ khúc mắc, hôm nay Trương Thái lại vốn là tìm Lý Bình An mà đến.

Yến Thập Tam trùng hợp ở đây.

Lại bởi vì một câu “đáng tiếc không ai dạy” của Lý Bình An, mới khiến Trương Thái lâm thời quyết định.

Nghĩ đến đây, Yến Thập Tam trịnh trọng thi lễ với Lý Bình An.

“Đa tạ tiên sinh, đại ân đại đức suốt đời khó quên!” Thanh âm thiếu niên vang vọng cả ven hồ.

Lý Bình An cười nhạt, xoay người phất phất tay.

“Liên quan gì đến ta, đây đều là kết quả nỗ lực của chính ngươi.

Muốn cảm ơn, tự cảm ơn chính mình đi.

Yến Thập Tam, đường ở ngay dưới chân, vô luận phía trước có bao nhiêu gian nan.

Chỉ cần muốn đi, chông gai dưới chân cũng như giẫm trên đất bằng”

Thiếu niên giật mình một lát, lập tức lại trịnh trọng cúi đầu.

“Tạ tiên sinh giải đáp!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right