Chương 156: Đại hung
Đêm khuya, bỗng nhiên Lý Bình An bị Lão Ngưu đánh thức. “Lão Ngưu, ngươi làm gì thế?”
Lão Ngưu không nói gì, kéo Lý Bình An rời khỏi hang động. Rẽ trái lượn phải, sau đó đi vào một hang động khác.
Trong hang động, một khối bia đá to lớn đứng sừng sững.
Mây mù lượn lờ, trên tấm bia đá có một màn sương mù mờ ảo, nhìn không rõ.
“Lão Ngưu, đây là cái gì?”
Lão Ngưu lắc đầu, thể hiện mình chỉ tình cờ phát hiện ra.
“Ngươi cũng không biết sao? Vậy kéo ta đến làm gì, bên trên tấm bia đá này viết cái gì vậy?”
Lão Ngưu nhìn kỹ một chút: “Ngưu… ưu…~”
Kẻ tự tiện xông vào phải chết!!
“Uy hiếp trắng trợn như thế sao?”
“Bên trong nói không chừng còn có bảo tàng?” Lão Ngưu gật nhẹ đầu lần nữa, lại thêm một câu. Có điều là mức độ nguy hiểm thực sự khó nói được.
Lý Bình An trầm tư một lát rồi lấy ra một đồng tiền.
“Vậy thì tất cả hãy thuận theo ý trời đi, nếu mặt chính của đồng tiền này hướng lên trên thì ta sẽ ngoan ngoãn về đi ngủ.
Nếu mặt trái hướng lên trên thì ta sẽ ngoan ngoãn về đi ngủ.
Nếu như nó đứng trên mặt đất thì ta sẽ đi tìm bảo tàng”
“Lão Ngưu, ngươi làm chứng công bằng cho ta.
Ai… Lão Ngưu ngươi chữa tiểu ngưu ngưu vào ta làm gì? Không phải là muốn nói ta quá cương đấy
chứ?”
Lý Bình An hít sâu một hơi, tất cả đều do vận mệnh lựa chọn!! Lập tức, tung đồng tiền trên mặt đất.
Lúc này, trong đầu Lý Bình An có rất nhiều suy nghĩ lướt qua.
Đồng tiền lăn lộn trên không trung, sau đó rơi trên mặt đất, phát ra tiếng vang leng keng. Một lát sau, đứng thẳng tắp trên mặt đất.
Lý Bình An không đổi sắc mặt, một cước dẫm chân lên đồng tiền.
“Thật ra trong nháy mắt tung đồng tiền lên thì trong lòng đã có quyết định đúng đắn nhất.
Nói xong, xoay người rời khỏi hang động.
Chỉ để lại cho Lão Ngưu một bóng lưng.
Lão Ngưu trợn mắt lườm nguýt.
Nếu sợ thì ngươi cứ việc nói thẳng ra, cần gì phải vòng vo như vậy.
Làm như Lão Ngưu ta không biết ngươi có đức hạnh gì.
Lý Bình An đi ra khỏi hang động, vươn vai một cái.
Lần này, Lão Ngưu tiên đoán quá không đáng tin.
Mối tương quan giữa bảo tàng và mức độ nguy hiểm đều như con mèo của Schrödinger. Vẫn là thôi đi, mạng sống quan trọng.
Vừa ra khỏi hang động, một làn khói xanh bay tới, ngay lập tức biến thành một lão giả.
“Thổ địa công, tham kiến tiên sư!!”
Thổ địa công?
Lý Bình An cười đáp lễ:
“Chưa từng nghĩ nơi đây còn có thổ địa công, chúng ta đường đột”
Cái vùng này ngay cả nhân khí cũng không có, vậy mà lại có thổ địa.
Huống hồ hòn đảo này thuộc về nước cũng không biết.
Thổ địa đi đến bên cạnh, ngồi xuống:
10:17
“Đã mười năm rồi, lão hủ không nói chuyện với ai, có người có thể đến, ta còn không kịp hào hứng đầu”
“Không biết thổ địa công thuộc vương triều nào?”
Thổ địa công thở dài một hơi:
“Đâu còn có cái vương triều nào nữa, một đảo hoang trên biển rộng mênh mông. Không có bất cứ giá trị gì, ngay cả trên bản đồ cũng không thể hiện.
Lúc đầu, một trăm năm trước, trên một hòn đảo lớn ở gần đây, từng có một vương triều.
Cũng vào thời điểm này, thổ địa công được phong làm thổ địa của hòn đảo nhỏ này.
Chỉ là, về sau ra một sự cố, vương triều diệt vong, hòn đảo lớn kia chìm nghỉm.
Thổ địa công phải ở lại nơi này.
Không có hương hỏa chi lực, cứng rắn chịu đựng tới bây giờ.
“Tạo hóa trêu ngươi.”
“Cái kia, lần này thổ địa công đến đây…”
“Không dám giấu diếm tiên sư, lão hủ muốn cầu một chút hi vọng sống, mong tiên sư khai ân” “Nhưng thổ địa công tìm sai người rồi, tại hạ chỉ là một người bình thường thôi.”
“Vậy…”
Thổ địa công muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài liên tiếp.
“Nếu tiên sư đã không muốn ra tay, vậy thì lão hủ xin cáo từ trước.
Có thể chịu đến bây giờ cũng không dễ dàng, tâm niệm Lý Bình An vừa động, bỗng nhiên mở miệng.
“Thổ địa công, có biết ở đây có bảo tàng không?”
Trong lòng thổ địa công hơi hoảng sợ, người vừa đến đã nhận ra nơi đây, tiên sư thật sự không đơn giản.
“Tiên sư có điều không biết, thời gian tồn tại của cái bảo tàng này chỉ sợ còn lâu hơn cả lão sinh, chỉ là quanh mình có đại trận hộ sơn bảo vệ.
Bằng một thân pháp lực này của lão sinh, sợ là..”
“Đã là người sắp chết rồi thì vì sao ngay cả dũng khí động đến cũng không có?”
“Ôi… Cái này…
Thổ địa công cúi đầu, nếu bị đại trận hộ sơn giết chết thì có thể không chỉ đơn thuần là chết đơn giản như vậy.
Mà là thần hình câu diệt, sẽ không bao giờ tồn tại ở thế gian này nữa.
Chỉ là Lý Bình An làm sao biết được điểm này.
Hắn đơn thuần chỉ thuận miệng nói một câu, dù sao hắn thấy mấy ngày nữa chết cũng là chết. Liều một phen có khi còn có cơ hội sống.
Thổ địa công không như mình, có rất nhiều thời gian.
Cho nên cái bảo tàng này đối với Lý Bình An thì muốn hay không, cũng như có thể hay không thể. Nhưng đối với thổ địa công thì ý nghĩa phi phàm.
“Nếu muốn nhưng ngay cả dũng khí liều mạng cũng không có, ngươi như vậy thì sao có thể sống sót dây?
Không phải các ngươi tu hành đều là tìm kiếm nhất niệm thông suốt, có sống thì không chết, huống hồ ngươi đã là người sắp chết, còn suy nghĩ cái gì.”
Thổ địa công nghẹn lời.
“Đương nhiên, dù sao ta cũng không phải là ngươi, ẩn tình trong đó chỉ có chính ngươi mới biết được.
Người ngoài nói bâng quơ, mong thổ địa công chớ để ý.”
Thổ địa công vội vàng nói:
“Không đâu, đương nhiên sẽ không
“Chỉ đáng tiếc là mấy người bằng hữu kia của ta, một là kiếm tu chỉ biết chạy trốn, một là võ giả thuần túy.
Một là hòa thượng không đáng tin, còn có một người giàu mười tám đời sẽ chỉ lấy tiền nên người.” Lý Bình An lắc đầu, chắp tay.
“Cáo từ”
Thổ địa công chống quải trượng, lại đi đến cửa động.
Lớp sương mù mờ ảo trên tấm bia đá kia dường như chính là gông xiềng trong lòng hắn, đã trói buộc hắn cả trăm năm.
Nếu thất bại thì thật sự là vạn kiếp bất phục.
Nhưng nếu như cứ thế chết đi thì thật sự là không cam lòng.
Thổ địa công nhắm mắt lại, nhớ đến tất cả chuyện cũ.
Nhớ tới khát vọng thời niên thiếu của mình, nghĩ đến hào hùng vung kiếm trảm yêu trừ ma, nghĩ đến vạn người kính ngưỡng thoải mái, nghĩ đến…
Thổ địa công thở ra một hơi thật dài.
Lên quê!!
Bình thường, mỗi ngày hắn sẽ đều đến đây để lên quẻ.
Bất kể gió mưa.
Mỗi ngày chỉ tính một quẻ, nhưng tới tận bây giờ vẫn chỉ nhận được một kết quả.
Hung!
Lần này, có lẽ là lần cuối cùng lên quẻ.
Toàn thân thả lỏng, ngưng thần tĩnh khí, tâm vô tạp niệm.
Đồng tiền rơi trên mặt đất.
Thổ địa công tập trung nhìn vào.
Hung! Còn là đại hung.
Lần này đi lành ít dữ nhiều.
Thổ địa công nặng nề thở dài một hơi, lúc này bỗng nhiên ánh mắt rơi vào một đồng tiền khác. Cái này… Cái này không phải đồng tiền trong quẻ tượng của mình.
Là của tiên sư khi nãy?
Thổ địa công đột nhiên thay đổi sắc mặt, chỉ nhìn mấy đồng tiền ở cùng một chỗ, giao hòa lẫn nhau tạo thành một bộ quẻ tượng đặc biệt.
Giống như là con cờ mấu chốt trong ván cờ.
Khởi tử hồi sinh, từ hung chuyển cát.
Thổ địa công sửng sốt một lát, trong lòng hơi động.
Bỗng nhiên bắt đầu cười điên cuồng.
Hắn đã hiểu, hắn đã hiểu tất cả.
“Đa tạ tiền sư chỉ điểm!”
Thân thể thổ địa công bỗng nhiên xoay chuyển, phóng lên trời.
“Thổ địa công Lưu Kham, vì cầu một chút hi vọng sống, hôm nay phá trận”