Chương 163: Núi đá

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,559 lượt đọc

Chương 163: Núi đá

1585 chữ

Sau cơn mưa, cánh đồng hửng nắng đặc biệt trở nên rộng mở trống trải, bình minh mới lên, mây trắng nhuộm một tầng màu vàng nhạt.

Chu Hữu Tài đột nhiên kêu lên một tiếng đầy kinh hãi:

“Lý huynh, Lý huynh!”

Giữa không trung bỗng nhiên xuất hiện một dải tranh chữ thật to, trên đó viết mấy chữ lớn dễ thấy.

“Chu thiếu gia sau khi thấy được tin tức này, xin hãy chạy tới phân gia Du thành gần nhất.

“Là Chu gia chúng ta!”

Chu Hữu Tài mừng rỡ.

Mấy ngày kế tiếp, họ lại liên tục nhìn thấy càng nhiều tranh chữ trôi nổi bồng bềnh trên không trung

Ngoài ra còn có rất nhiều tin tức trao giải khác.

Xem ra Chu gia đã nhận được tin tức thuyền lớn của công tử bị nổ, hơn nữa cũng biết được Chu Hữu Tài không có chết, mà là đã an toàn đến Vân châu rồi.

Lý Bình An bước nhanh hơn, ba ngày sau.

Rốt cục cũng chạy tới Du thành, lúc này, ngoài Du thành tất cả đều là chân dung lớn nhỏ của Chu

Hữu Tài.

Quan sai thậm chí còn cầm một bức họa, lần lượt hỏi thăm những người ra vào thành.

Còn có một người trung niên đứng ở ngoài cửa thành, lo lắng nhìn phương hướng quan đạo.

Hắn có một khuôn mặt tròn, một thân áo đỏ, huyền văn vân tụ, vừa nhìn đã biết là giá trị không

nhỏ.

Hơn thế nữa, dung mạo ấy cũng có vài phần giống với Chu Hữu Tài.

Bên cạnh nam nhân trung niên này còn có mấy vị quan viên mặc quan bào khác.

“Là nhị cữu cữu của ta!”

Hai mắt Chu Hữu Tài sáng lên.

Nhị cữu là người nhà mẹ đẻ Chu Hữu Tài, cho dù không thể tín nhiệm những thúc thúc kia, nhưng

thân thích nhà mẹ đẻ là tuyệt đối có thể tin tưởng được.

Bởi vì người nhà mẹ đẻ không có tư cách tranh đoạt tài sản với ngươi, cho nên đương nhiên hắn sẽ dốc toàn lực mà bảo vệ ngươi rồi.

Nhưng những thúc thúc cùng họ kia lại hoàn toàn khác.

“Tin được không?”

“Tin được, tin được!”

Chu Hữu Tài kích động nhảy xuống.

“Nhị cữu! Nhị cữu!”

Nhị cữu hướng về nơi phát ra tiếng, kích động không chịu nổi.

“Ai ôi, cháu trai lớn mũm mĩm của ta ơi, dọa cữu cữu sợ chết khiếp rồi!”

“Nhị cữu cữu, ta thiếu chút nữa liền không trở về được rồi!”

Chu Hữu Tài mắt đỏ lên, nhịn không được liền òa khóc.

“Mau để nhị cữu cữu xem có bị thương hay không nào”

Mấy vị quan viên chung quanh toàn bộ xông tới, nhao nhao thở phào nhẹ nhõm. Công tử Chu gia còn sống –

“Không có, đều tốt cả”

“Nhị cữu, phải cảm ơn Lý huynh thật tốt, nếu không nhờ có hắn, con giờ đây đã mất mạng rồi” “Yên tâm đi, cháu trai lớn, chúng ta có ân tất báo, sẽ không bạc đãi người ta đâu”

“Hắn đã cứu con rất nhiều lần đó”

Nói xong quay đầu lại:

“Lý… Lý huynh?”

Tìm kiếm khắp nơi, đừng nói là Lý Bình An, ngay cả cái bóng của Lão Ngưu cũng chẳng thấy đâu. “Tiểu nhị, đổ đầy hồ lô rượu này giúp ta”

“Được thôi!”

Tiểu nhị lấy hồ lô rượu đi, chỉ trong chốc lát liền đưa hồ lô đầy cho Lý Bình An.

“Khách quan, rượu của ngài.” Lý Bình An hít hà.

“Rượu không tệ.

Lý Bình An trả tiền, treo hồ lô rượu ở bên hông. Dắt theo trâu, hòa mình vào đường phố.

Rất nhanh đã biến mất trong biển người.

Vân châu được chia thành phía bắc và phía nam, lấy Vị Thủy là ranh giới.

Miền Nam vì có giao thông thuận tiện, thương mại rất phát triển.

Mà phía bắc thì núi phức tạp, nạn trộm cướp cũng nhiều, hơn nữa còn bị binh lính quấy rối còn hơn cả thổ phỉ.

Đa số là nơi tràn ngập chướng khí, núi sâu hiểm trở, dân chúng lầm than khốn khổ.

Bên trên núi đá, có một sơn động.

Trên vách động treo một sợi dây thừng, phía dưới có một cái móc sắt đang treo lơ lửng một người

đàn ông”

Bên trong động có một đám sơn tặc, do một tên thổ phỉ tên là Kim Nhãn Bưu cầm đầu. Kim Nhãn Bưu vốn là một tên tiểu tặc.

Người ta đồn rằng hắn có thể nhìn thấy muỗi bay cách đó cả trăm mét.

Thân mang tuyệt kỹ, am hiểu thuật dùng ngân châm.

Lúc đối địch có thể vô thanh vô tức đánh lén, vì lẽ đó, rất ít người là đối thủ của hắn.

Xung quanh chỉ có mấy thôn trang, đều đã chịu chung cảnh bị bọn chúng cướp bóc. Dân chúng hận thấu xương bọn chúng, nhưng ngược lại cũng sợ hãi như hổ.

Lúc này, mấy tên cướp do Kim Nhãn Bưu cầm đầu đang tụ tập cùng một chỗ, uống rượu tìm vui.

Bên cạnh mỗi người còn có một nữ tử quần áo không chỉnh tề, vừa nhìn đã biết là nữ tử nhà lành bị bắt tới từ nơi nào đó.

Các nàng vì mạng sống, chỉ đành ủy thân cầu hoạn.

Nhất là một nữ tử ở giữa đám người, nàng lại càng xinh đẹp động lòng người, chỉ là lúc này đã sớm bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy không ngừng.

Mà chồng nàng, chính là người đàn ông đang bị treo trên vách động kia. “Khiêu vũ đi, nếu làm tốt thì người đàn ông của ngươi có thể sống”

Kim Nhãn Bưu lạnh lùng mở miệng.

Nữ nhân do dự hai giây, lúc này mới run rẩy đứng lên.

“Nhảy!”

Nữ nhân này đã được học qua vũ đạo, hơn nữa xiêm y nàng đã bị xé rách hơn phân nửa, thỉnh thoảng

lại lộ ra nét phong tình, chọc cho đám người cười lên đầy dâm đãng.

“Đại ca, nữ nhân này…

Nhị đương gia nhịn không được mở miệng.

Kim Nhãn Bưu liếc hắn một cái:

“Nhìn đức hạnh của tiểu tử ngươi kìa! Bụng chó không thể chứa được ngà voi”

Nhị đương gia cười hắc hắc, lại nghe Kim Nhãn Bưu nói.

“Các huynh đệ hãy cùng nhau hưởng dụng nữ nhân này!” “Đại ca vạn tuế!”

“Đại ca anh minh!”

Mọi người phát ra tiếng kêu hưng phấn.

Nữ nhân ấy mặt sớm đã không còn chút huyết sắc, dường như đã dự liệu được kết cục của mình trong giây lát.

“Đại đương gia, bên ngoài có người cầu kiến.

Lúc này, một tên sơn tặc chạy vào.

“Là một người mù, rất to gan, nói là quen biết Đại đương gia đã lâu rồi.”

“Người mù? Quen biết đã lâu?”

Kim Nhãn Bưu nhớ lại một chút, hình như người mình từng quen cũng không có người này. “Để hắn vào”

Kim Nhãn Bưu cũng không sợ đối phương chơi đùa mình.

Dù sao con mẹ ai lại chán sống, chạy vào ổ cướp mà đùa giỡn với thủ lĩnh sơn tặc chứ.

Một lát sau, một người mù bước vào.

Kim Nhãn Bưu đánh giá hắn một chút: “Ngươi nói ngươi biết ta?”

Lý Bình An đi thẳng tới.

Mấy tên thổ phỉ chung quanh nhao nhao đứng lên.

Ai ngờ đối phương chỉ cầm lấy một cái ghế từ dưới bàn, ngồi xuống.

Kim Nhãn Bưu hơi híp mắt, phất phất tay ra hiệu đám người đợi một chút, đừng sốt ruột.

Lý Bình An rót cho mình một chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

“Tại hạ là người tới từ phía nam, đã rất lâu rồi chưa được ăn cơm no, còn liên lụy đến con trâu cũng phải nhịn đói”

Còn chưa nói xong, lập tức có bọn cướp nhịn không được.

“Lá gan ngươi mẹ nó cũng lớn thật, không có tiền ăn cơm, còn dám đến núi của chúng ta ăn chực sao!”

Kim Nhãn Bưu cũng cười lạnh ra tiếng:

“Huynh đài, khí phách thật sự lớn.

Tuy nhiên dù khí phách có lớn, cũng không biết có bản lĩnh này hay không”

Lý Bình An khoát tay áo:

“Nói ra thật hổ thẹn, bản lĩnh của ta đối phó với đám tiểu mao tặc các ngươi vẫn còn được.

Nếu như các ngươi thật sự có tu sĩ, khả năng ta sẽ phải cân nhắc thêm.

Nhưng cũng may, ta đã nghe ngóng rồi, chỗ này của các ngươi rất an toàn”

Lập tức lấy ra một phần lệnh truy nã từ trong ngực.

“Kim Nhãn Bưu, tên thật là Kim Trường Cung, người Cự Dã.

Nguyên là nô lệ của một gia đình, bởi vì nhìn trúng thê tử của gia đình kia, do đó đã tiền dâm hậu

sát để che đậy sự tình.

Sau đó đã giết cả nhà người ta, vào rừng làm cướp.

Nếu có thể bắt được người này, vô luận sống chết, đều được khen thưởng”

Kim Nhãn Bưu cười lạnh ra tiếng:

“Tốt, tốt! Hôm nay để ta nhìn xem, rốt cục ngươi có mấy lá gan!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right