Chương 166: Sống cũng không dễ
1406 chữ
Bầu trời xám xịt mang theo vài phần nghiêm trang, lại thêm vài phần bình yên trước cơn bão. Không lâu sau đó, một bóng người xuất hiện.
Mưa cuối cùng cũng rơi xuống.
Mưa Vân châu thiếu đi vài phần mỹ cảm, lại nhiều hơn vài phần nặng nề.
Trên mặt giống như bị kim châm đâm, lạnh lẽo thấu xương.
Thanh âm đàn nhị từ xa đến gần, rất nhanh đã bị tiếng mưa bao phủ.
“Trời mưa.”
Lý Bình An không nhanh không chậm thu hồi đàn nhị, đi đến dưới mái hiên.
Bên trong tửu quán có hơn mười người đang uống rượu, chờ mưa tạnh.
Một người đàn ông trung niên và một lão giả đang dựa vào trong góc uống trà, trò chuyện với nhau điều gì đó.
Mưa càng lúc càng lớn, dường như có một loại âm thanh bành trướng nào đó. Phảng phất như bầu trời chậm rãi mở miệng, phát ra một tiếng thở dài. Tiểu nhị nói:
“Khách quan, mau vào bên trong gọi một bình rượu ủ ấm thân thể thôi
“Ta sợ ngươi hạ độc”
Tiểu nhị cũng cười rộ lên theo:
“Khách quan cứ nói đùa, bây giờ là ban ngày ban mặt, chỗ này của chúng ta cũng đâu phải là hắc điểm”
“Các ngươi thật đúng là chưa từ bỏ ý định, hai tháng nay, đây đã là lần thứ chín rồi.”
Trong khoảng thời gian ngắn, hơn mười người vốn đang uống rượu bỗng trầm mặt xuống.
Người trung niên và lão giả trong góc cũng ngừng nói chuyện.
Xung quanh chỉ có tiếng gió và mưa.
Một lát sau, lão giả kia đứng dậy.
“Hết cách rồi, thân thủ của các hạ rất giỏi, chúng ta cũng chỉ có thể bố trí phục kích ở đây mà thôi”
“Mặc dù không quang minh chính đại, nhưng cũng là hành động bất đắc dĩ.
Lý Bình An bất đắc dĩ ngáp một cái, có chút không kiên nhẫn.
Từ khi giết huyện lệnh kia, thổ phỉ trên núi Vân châu, thợ săn tiền thưởng, bộ khoái đều đổ xô mà tói.
Bọn họ giống như ruồi nhặng, mà Lý Bình An chính là khối phân thơm ngào ngạt vậy.
Thậm chí còn hai lần gặp phải người tu hành, tuy nhiên cũng may phẩm giai cũng không quá cao. Nhưng lần mai phục này không giống như trước kia, Lý Bình An thậm chí còn nghe thấy thanh âm căng cứng của cung nỏ ở bốn phía, phảng phất chỉ trong giây tiếp theo, lập tức sẽ bắn hắn thành con nhím.
Lý Bình An nhảy lên, hai chân đạp một cái.
Tay trái vung lên, năm sáu tên cầm nỏ kêu thảm thiết ngã xuống.
“Ngăn hắn lại!”
Người đàn ông trung niên đâm một phát.
Thân thương còn nhanh hơn mũi tên.
Chỉ là “Phốc” một tiếng, một thương đâm vào thân cây, đánh thân cây đứt ngang.
Bóng người đan xen, hơn mười người vây quanh Lý Bình An.
Lý Bình An một cước đá bay một người, tà áo xanh xoay tròn.
10:22
Đi một bước, hít một hơi, cho đến khi niệm xong hai mươi bốn quẻ, hắn mới chậm rãi thở ra một
hoi.
Mặc dù đi nhanh nhưng tâm ý đã thông suốt.
[ Yến Tử Xuyên Vân tung]
Trong nháy mắt Lý Bình An đã vượt qua hơn mười người, nâng lên một cái bàn.
Trên bàn có đầy đủ thịt rượu.
“Siu” một tiếng, tay phải của lão giả nắm lấy phác đao, rút đao từ trong vỏ ra.
Đao vừa ra khỏi vỏ, liền có một cỗ hơi thở nghiêm sát.
Trên lông mày trái của lão giả này có một vết sẹo cực sâu, hai hàng lông mày gãy một đoạn.
Chưởng môn Ngũ Hổ Đoạn Môn Đạo, võ giả Tam phẩm.
Ra tay nhanh chóng, một đao này bổ xuống, hàn quang chợt lóe, đao phong gào thét. Nếu là bị một đao này chém thật, thì ngay cả đầu vai cũng sẽ bị chém đứt.
Chỉ là, tay lão giả đột nhiên tê dại.
Cây gậy trúc của Lý Bình An dẫn đầu mà quất vào tay hắn.
Phác đao “phốc” một tiếng, rơi xuống đất.
Vừa mới ứng phó với lão giả, ngay lập tức lại đối diện với mũi thương mang theo tia hàn mang.
Người đàn ông trung niên rút người trở về, chiêu thức sắc bén.
Lý Bình An dễ dàng vượt qua hắn, bay lượn trong mưa.
10:22 ■
Nỏ tiễn chung quanh đồng loạt bắn ra, Lý Bình An ôm cái bàn, cả người tựa như một con nhện lơ lửng giữa không trung, trầm xuống một chút, vừa vặn tránh được những nỏ tiễn này.
Lý Bình An điểm mũi chân lên nóc nhà, để lại một câu.
“Không hẹn gặp lại”
“Ngươi chạy đi đâu!”
Lão giả cầm đao cùng với gã đàn ông trung niên cầm thương nhảy lên cùng một lúc.
Chỉ là trên đường phố lúc này ngoại trừ mưa thì đã không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì khác nữa rồi. “Hắn bưng lấy cái bàn làm gì?”
Người đàn ông trung niên hoài nghi nói.
“Chẳng lẽ là để nhục nhã chúng ta, cho dù hắn có ôm theo một cái bàn thì chúng ta cũng không đuổi kịp?”
Lão giả thẹn quá hóa giận.
“Tên hỗn đản đáng ghét!”
Một cửa ngõ hẻo lánh, Lý Bình An và Lão Ngưu ngồi ở hai đầu bàn.
Thức ăn trên bàn rất phong phú.
Lý Bình An đếm một chút, tổng cộng bốn mặn ba chay.
“Để lại cho ta một chút đậu phộng, lấy đũa gắp đi, đừng trực tiếp liếm láp chén đũa”
Lão Ngưu trợn trắng mắt.
“Ăn mau mau, ăn xong chúng ta có thể tiếp tục lên đường”
“Nghiên cứu bản đồ có hiểu không?”
Lão Ngưu tự tin gật đầu:
“Ngưu!”
Yên tâm đi, nếu không phải lần trước cầm ngược bản đồ, chúng ta cũng không đến mức đi lệch đường xa như vậy.
Lý Bình An vừa nghe lời này liền tức giận:
“Ngươi còn dám nói, đến bản đồ ngươi còn nhìn ngược được nữa!
Nhìn nghé con nhà người khác, rồi nhìn lại ngươi mà xem! Ngươi có thể cho ta một chút mặt mũi được không?”
Lão Ngưu nằm rạp trên mặt đất, u oán nhìn Lý Bình An một cái.
Lão Ngưu ủi ủi Lý Bình An.
“Nơi rừng hoang núi vắng này, đi đâu tìm sách cho ngươi được chứ, đợi đến trấn lớn hơn một chút rồi nói sau.
Lão Ngưu có một sở thích nhỏ, đó là đọc sách.
Bất luận là sách gì cũng đọc, từ trị nước kinh luân, cho đến thể loại không phù hợp với thiếu nhi đi chăng nữa cũng đều có thể đọc đến say sưa.
Mà đến vùng Vân châu này, phần lớn thời gian đều ở trong núi, đúng là không có sách để đọc.
ε=(ò*))
Than ôi, cuộc sống đúng thật là không dễ dàng mà, bé trâu thở dài.
Ăn cơm xong, Lý Bình An ngồi xếp bằng trên mặt đất.
Sau khi hấp thu ba viên linh thạch, liền bắt đầu tiếp tục tu hành, mở rộng Nê Hoàn.
Hồi lâu sau đó.
Lý Bình An phun ra một ngụm trọc khí, thuần thục lấy đàn nhị ra.
Mỗi ngày chỉ có mấy việc này, kéo đàn nhị, tu luyện, kéo đàn nhị, tu luyện… Thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu, giống như là gió nhẹ thổi
qua vành tai.
[Tên: Lý Bình An, tuổi thọ: 190-200]
Giới hạn tuổi thọ cao nhất đã đạt đến 200 năm, vừa vặn làm tròn lên, cũng không tệ lắm.
Lý Bình An tiếp tục kéo đàn nhị.
Một vầng trăng tròn lại mọc lên, giống như một ngọn đèn sáng, treo cao trên bầu trời.
Lão Ngưu chill cùng giai điệu, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Ngày mai sẽ như thế nào đây?
Một lúc lâu sau, Lý Bình An dựa vào trên người Lão Ngưu.
Hy vọng ngày mai không gặp phải cảnh nhiều người muốn bắt mình đi lĩnh thưởng như vậy nữa, hy vọng đến được Trấn Yêu quan sớm một chút.