Chương 184: Không được
2054 chữ
Trương Tung đến Trấn Yêu quan vấn kiếm.
Tin tức này như sét đánh ngang tai, rất nhanh đã lan truyền ra khắp Trấn Yêu quan, phỏng chừng không lâu nữa đâu cả vùng Cửu Châu cũng sẽ biết chuyện này.
Thú thật là, trước khi chuyện này xảy ra.
Bọn họ vốn chẳng biết Cửu Châu có người tên là Trương Tung.
Mãi đến khi hắn đến vấn kiếm với lý do càng vô lý hơn.
Nghe bảo là thay người ta vấn kiếm.
Sự phụ của hắn chết ở Trấn Yêu quan, do bị người ta hãm hại nên bội kiếm vẫn chưa được đưa vào các.
Hắn thu thập chứng cứ, chạy đôn chạy đáo đã hơn mười năm nhưng không có kết quả.
Đánh đổi bằng cả sinh mạng của mình.
Chuyện này khéo lại khiến người đam mê chuyện tình yêu thích.
Anh hùng và mỹ nhân, khoái ý hận cừu.
Thi thể của Trương Tung bị vứt trên tường thành chờ người đến nhận.
Hôm ấy, tu sĩ ở Trấn Yêu quan hầu như đều biết chuyện này nên đến đó xem.
Có người thầm thương tiếc cho hắn, có lại cười trên nỗi đau của hắn, có người bất bình thay hắn, có người lại buồn trong lòng…
Có một người đội nón tre dắt theo một con trâu đến tường thành.
Lý Bình An hay tin này, muốn cũng không thể ngăn được thi thể của Trương Tung bị vứt trên tường thành cho người đời chiêm ngưỡng.
Thế là đến đây, những người ở đó yên lặng mà chứng kiến một màn này.
Lý Bình An đến bên thi thể Trương Tung.
Bộ y phục ngầu đét trên người Trương Tung là hôm đó hắn mượn tiền Lý Bình An mua.
Hắn nói mình phải đi làm chuyện lớn, không thể ăn mặc xuề xòa được, mất mặt lắm.
Lý Bình An tự dưng thấy buồn cười rồi lại trầm lặng.
“Đá mài kiếm của ngươi, ta nhận rồi.
Quả nhiên, không thể nhận không đồ của người khác được mà. Bây giờ ta đến nhận thi thể ngươi đây.
Ngươi bây giờ nổi danh rồi đấy, có biết không?
Ai mà ngờ được đời người khi nổi danh lại là lúc phải chết.”
Lý Bình An vừa lẩm bẩm vừa nhấc Trương Tung lên.
Chỉ là chưa đợi hắn xuống thành, đường đã bị người ta chặn kín rồi.
Một vài thiếu niên thân mang bội kiếm dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hắn.
Lý Bình An bất lực đành nói:
“Làm phiền tránh đường”
“Ngươi là gì của hắn?”
Trong đó có một tên mặc áo bào dài hỏi Lý Bình An. “Cũng tính là… bạn bè đi”
Lý Bình An không giấu mà cũng chẳng phải giấu làm gì.
“Bạn ngươi làm gì, ngươi biết chứ?”
Thiếu niên kia giọng đanh lại, tiếp tục hỏi.
Bọn họ từ nhỏ đến lớn đều được các tiền bối trong Kiếm các dẫn dắt, với bọn họ mà nói, đến thần thánh cũng không sánh được sự tồn tại của họ.
Được vào Kiếm các là một vinh dự, chết không có gì đáng tiếc.
Mà hôm qua, lại có một tên ngu dám xông thẳng vào Kiếm các.
Lý Bình An không trả lời, quay người đi sang đường khác.
Thiếu niên kia không hài lòng tiếp tục chất vấn:
“Ngươi biết Kiếm các đối với những kiếm tu ở Trấn Yêu quan có ý nghĩa gì không? Là tôn nghiêm, là vinh dự.”
“Ùm.”
Lý Bình An chẳng nói chẳng rằng ừm một câu.
“Này! Tên này thái độ gì hả.
Nếu như không có tâm huyết của các tiền bối, ngươi nghĩ ngươi có thể sống yên ổn đến bây giờ à?
Bạn ngươi không chỉ chà đạp lên tôn nghiêm của các tiền bối, hắn còn làm mất danh dự của Kiếm các
Lý Bình An ngẩng đầu hỏi:
“Thế thì đã sao? Hắn đã chết rồi.
Thiếu nhiên kia nhả ra từng câu từng chữ:
“Vác hắn, đến Kiếm các tạ lỗi”
Lý Bình An suy nghĩ một lúc:
“Đây là ý của đại nhân nhà ngươi, hay chỉ là ý tưởng của mấy tên nhãi ranh các ngươi”
“Chỉ là ý của bọn ta!”
Đoán trúng rồi.
“Hắn cũng chẳng mạo phạm bất kỳ quy tắc nào của Trấn Yêu quan, Trấn Yêu quan vốn cho phép người đến vấn kiếm, chuyện này không cần phải tạ lỗi”
Ánh mắt đám kia lên án mãnh liệt.
Bọn chúng thèm vào để ý lí do của Lý Bình An có chính đáng ra sao.
Dường như nếu hôm nay Lý Bình An không đồng ý với bọn chúng, bọn chúng sẽ không để hắn rời
di.
“Thế này đội tuần thành sẽ đến đấy”
Lý Bình An nói nhẹ.
“Yên tâm, đội tuần thành đã bị chúng ta điều đi rồi”
Có tên hừ một tiếng.
Lý Bình An nhướng lông mày:
“Nói như vậy, có gây ra chuyện gì đội tuần thành cũng sẽ không tới rồi”
“Không sai!”
Lý Bình An như đang có suy nghĩ gì đó bèn gật đầu.
Hắn lại không yên tâm dùng “Khóa chặt hơi thở”, cẩn thận quét qua.
Sau đó, hắn nói:
“Nếu các ngươi đã là kiếm khách, vậy hãy dùng thanh kiếm trong tay mình đi, để ta đáp ứng các
ngươi.”
“Chỉ chờ câu này của ngươi thôi!”
Tên nhóc kia vội vàng nâng kiếm lên.
“Beng!!”
Chỉ là giây tiếp theo, bọn chúng bị bay văng ra ngoài.
Mấy đứa bên cạnh ngơ ngãng, vẫn chưa phản ứng kịp.
Lý Bình An bình tĩnh, lẩm bẩm nói.
“Trương Tung, may thay ta tuy không lợi hại như ngươi, nhưng đối phó với mấy tên nhãi này vẫn thừa sức”
Công phu của Bán Trản Trà.
Lý Bình An cõng thi thể Trương Tung trên lưng, bước xuống từng bước.
Mấy tên thiếu niên nằm sõng soài trên mặt đất.
Lý Bình An và Trường Thanh an táng Trương Tung tại nơi có núi có sông.
Phong cảnh khá đẹp, Lý Bình An lấy tiền mua cho hắn một cỗ Dẫu sao cũng không thể bọc hắn bằng chiếu cỏ rồi chôn được. Trường Thanh nói muốn siêu độ cho Trương Tung.
Lý Bình An cầm đàn nhị, vì hắn kéo một khúc bi thương.
Cũng không biết nên nói điều gì, tạm biệt nhé huynh đệ. Chờ Trường Thanh siêu độ xong.
Lý Bình An kéo xong khúc nhạc, đã đến buổi trưa.
tài.
Hai người đào một cái huyệt lớn, sau nó đặt quan tài vào trong huyệt.
Lập một cái bia đá.
Lý Bình An ngồi trước bia đá, nửa người dựa trên lưng trâu.
Gió mát thổi.
Trường Thanh thở dài, như có điều gì muốn nói. Nhưng cuối cùng chỉ nói một câu “A di đà phật. Buổi tối.
Lý Bình An trằn trọc, không có tiếng ngáy của Trương Tung hắn lại thấy không quen, không ngủ
được.
Lý Bình An gối đầu lên chân Lão Ngưu, cảm nhận hơi thở quen thuộc.
Giống như câu nói kia, tưởng cách biệt rất xa hoá ra lại kề
Hắn thở dài một hơi rầu rĩ.
“Lão Ngưu, ta đột nhiên nhớ tên ngốc kia”
ngay bên cạnh.
Lão Ngưu chìa móng trâu, xoa xoa đầu Lý Bình An như muốn an ủi hắn.
Thôi được rồi, sau này không gọi hắn là Trương tùy tiện nữa.
Gọi là Trương kiên cường vậy.
Một đời này hắn đã chịu đủ, sau này không nên vất vả nữa.
Đá mài kiếm Trương Tung để lại thật sự dùng rất tốt.
Phi kiếm Tế Vũ được mài mấy ngày, càng ngày càng sắc.
Quanh thân kiếm như có ánh sáng.
Ở Trấn Yêu quan có một nơi có thể xem người ta đập nhau.
Ba ngày một trận lớn, năm ngày một trận nhỏ.
Có những lúc là chơi một chọi một, có lúc là một người cân mười người.
Tuy là đánh nhau, nhưng mà rất có chừng mực.
Không được ngộ thương dân lành, không được đánh nhau trong thành. Nếu không đội tuần thành sẽ đến.
Cho nên trước khi đánh nhau phải bàn bạc kỹ ở một quán trà.
Hai bên hét nhau ở đó, sau đó hẹn nhau đánh tay đôi ở ngoài thành.
Rất ít thiệt hại đến tính mạng, nhưng không có nghĩa là không có.
Mỗi ngày, thú vui duy nhất của Lý Bình An là nghe mấy người đó choảng nhau.
Hắn vác theo một băng ghế, háo hức dẫn theo Lão Ngư chạy ra ngoài thành xem đánh nhau.
Đánh nhau xong, lại nghỉ ngơi một lúc.
Sau đó đến chỗ khác, có khi còn giúp đỡ mấy người hóng hớt cùng.
Nơi nào có thể xem trò vui, mọi người lại kháo nhau đi xem, chìm đắm trong không khí vui tươi hoà hợp.
Có đánh nhau sẽ có người hoà giải.
Nếu không sẽ có người không giữ thể diện cho ngươi.
Trường hợp của Trường Thanh chính là như vậy.
Hôm đấy, Lý Bình An đưa hắn đi hóng hớt cùng.
Kết quả Trường Thanh không chấp nhận được, chạy đến khuyên tu sĩ tam phẩm người ta.
“A di đà phật, đánh nhau là không nên, đánh nhau là không đúng đâu.
Xin hai vị thí chủ cho bần tăng chút thể diện, hai người bắt tay làm hoà đi”
Hai ngươi kia dĩ nhiên không nghe lời hoà thượng nói rồi, ai biết Trường Thanh cứ nằng nặc, nói mãi chưa dừng.
Cuối cùng hai người họ hợp lực tặng cho Trường Thanh một trận rồi mới rời đi.
Lý Bình An vác hắn về nhà.
Trên đường về, Lý Bình An áy náy nói.
“Trường Thanh, ta thu lại lời ta nói”
“Sao vậy?”
Trường Thanh ngẩng mặt lên hỏi.
“Luận hoà giải vẫn nên để ngươi!”
Một ngày, Lý Bình An bấm đốt tay tính xem đã bao nhiêu ngày rồi. Mình đến Trấn Yêu quan gần bốn tháng rồi.
Đến đây tìm được phù văn, tuy chỉ là mảnh vỡ.
Cũng coi như là thu hoạch lớn.
Năng lực được tăng lên đáng kể, bên cạnh đó cũng tăng thêm kiến thức.
Hắn và Lão Ngưu ngồi bên sườn núi, nhìn về phía xa xăm.
Lý Bình An nghĩ có lẽ đến lúc phải đi rồi.
Thực tế, khiến hắn đưa ra quyết định này là.
Gần đây Trấn Yêu quan không yên bình cho lắm, nghe bảo Yêu tộc muốn đánh nhau.
Mười mấy năm một lần, Yêu tộc lại múa trống khua chiêng đến quấy phá. Lý Bình An cảm thấy vớ trình độ của mình hiện tại, rất dễ tự cắn lưỡi. Vừa hay việc cần làm cũng đã làm rồi, phong cảnh cũng đã xem rồi. Trước lúc đi, phải tạm biệt tiểu nhị của Vạn Sự các.
Mấy ngày này, Lý Bình An không giúp Vạn Sự các làm việc vặt nữa.
Hai người cũng xem như bạn bè.
Nên hắn quyết định đến từ biệt một câu.
Thêm một người bạn thêm một con đường mà.
Chưa biết chừng lần sau đến Trấn Yêu quan lại cần người ta giúp đỡ thì sao.
Tiểu nhị nghe Lý Bình An nói mình phải đi, thở dài.
Giọng điệu mất mát hỏi:
“Ngươi đi rồi, sau này nửa đêm heo mẹ kêu thảm phải làm sao?
Lão ni cô mất áo lót thì làm gì?
Lão thái thái chín mươi mấy tuổi bị ngươi ta chơi xấu phải làm sao?”
10:31
“Nói như vậy, ngươi không đành lòng để ta đi đúng chứ?”
“Phải đi thật sao?”
“Ừ, đến lúc phải quay về rồi.”
Tiểu Nhị bất lực đưa cho hắn một bao lì xì:
“Ở nhà thì sao cũng được, đi đường nên có chút tiền. Sau này phải chú ý đấy”
“Ta nhận tâm ý này, nhưng tiền ta không lấy được đâu”
“Ngươi thật sự không muốn nhận ư?”
Lẽ nào không nhìn ra sao?