Chương 192: Súc sinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,436 lượt đọc

Chương 192: Súc sinh

1420 chữ

Một bát rau dại nấu với nước trắng, một nồi cháo nấu với cám gạo và một đĩa dưa muối. Cám gạo được làm từ vỏ ngũ cốc, rất sắc nhọn và thô ráp, không có nhiều chất dinh dưỡng. Cũng bởi vì dạ dày của cơ thể con người rất khó tiêu hóa, cho nên người bình thường đều dùng loại đồ vật này cho lợn ăn, tuy nhiên dù có là thứ này đi chăng nữa, thì Lý Bình An và Triệu Mục vẫn ăn rất ngon miệng.

Lý Bình An từ sau khi ăn Thiên Túc Ngô Công, cảm giác như trên thế giới này đã không còn thứ gì

khó ăn hơn thứ kia nữa rồi.

Triệu Mục không thấy Đặng Càn Khôn đâu, cho rằng hắn là bởi vì chuyện vừa rồi mới giận dỗi không đến ăn cơm, liền hỏi: “Đặng Tổng kỳ đâu rồi?”

Lý Bình An không trả lời, vươn một ngón tay lên bàn, gõ một cái, trên bụng ngón tay của hắn có dính một vết máu.

Triệu Mục sửng sốt một chút, ánh mắt nhìn về phía Lý Bình An bỗng thay đổi.

Nói giết là giết luôn một Tổng kỳ?

Triệu Mục không dám lên tiếng nữa, cắm đầu ăn cơm.

Rất nhanh sau đó, một nồi cháo cám gạo cùng với rau dại nấu nước trắng đã bị ăn sạch sẽ.

Dưa muối cũng không còn lại miếng nào.

Lý Bình An lau miệng.

Chẳng có tí chất béo nào, cũng không thấm vào đâu.

Bụng Triệu Mục cũng chưa có dấu hiệu no, theo bản năng nhớ tới con trâu Lý Bình An mang theo, tuy nhiên có vẻ Lý Bình An cũng không có ý định làm thịt con trâu kia, cho nên, hắn cũng chỉ dám suy nghĩ mà thôi.

Lý Bình An mang theo gậy trúc đi ra ngoài, phỏng chừng là muốn tìm thêm chút thức ăn khác, nhưng tại nơi băng tuyết lạnh giá này quả nhiên là không dễ tìm.

Chung quanh đừng nói đến bóng dáng của động vật nhỏ, trên cành cây trần trụi, ngay cả vỏ cây cũng chỉ còn lại phân nửa mà thôi.

Chắc hẳn là đều bị những người không mua nổi lương thực gặm mất rồi.

Lý Bình An thở dài một hơi, tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, dựa vào trên thân Lão Ngưu.

Lý Bình An vỗ vỗ tuyết trên mặt xuống, quơ lấy một quả cầu tuyết ném qua. “Đừng ầm ĩ, lão Ngưu!”

Lý Bình An bỗng nhiên nghe thấy một loạt tiếng bước chân.

Từ thanh âm chắc hẳn là nam tử, còn có thanh âm ma sát của giáp sắt nữa.

Rất nhanh, một nam nhân diện mạo có chút hèn mọn dẫn theo một đám binh sĩ Đột Quyết đi về phía đông của thôn.

Nam tử hèn mọn này chính là Nhị Đức Tử.

Nhị Đức Tử vốn là hán tử nhàn rỗi trong thôn, về sau không biết leo được lên người Đột Quyết từ nơi nào mà trở thành chó săn của chúng.

Từ đó hắn diễu võ dương oai ở trong thôn, không ai dám chọc vào.

Nhị Đức Tử nói vài câu tiếng Đột Quyết, đang nói chuyện với binh lính Đột Quyết rằng cô nương của nhà nào xinh đẹp hơn.

Người Đột Quyết sở dĩ được xưng là Man Di cũng chính là bởi vì vấn đề ngôn ngữ này.

Dưới ảnh hưởng của tam giáo, đại bộ phận quốc gia chính thống ở Cửu Châu đều dùng ngôn ngữ thống nhất, đương nhiên cũng không thiếu những bộ lạc mới nổi như người Đột Quyết mấy năm

gần đây.

Lý Bình An nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì.

Tuy rằng không sợ mấy người Đột Quyết này, nhưng chỉ sợ sau khi giết chết sẽ dẫn tới phiền toái, bèn lặng lẽ rời đi.

“Có người tới.”

Lỗ tai Triệu Mục bỗng nhiên khẽ động đậy.

Nữ hài bò đến bên cửa sổ, nhìn thoáng qua, “Là thúc Nhị Đức Tử mang theo người Đột Quyết tới. ” Nhị Đức Tử?

Triệu Mục nhướng mày, “Chính là cái tên mang người Đột Quyết đến nhà ngươi, làm hại ngươi bị chém mất một cánh tay kia sao?”

Nữ hài gật gật đầu, “Ngươi mau trốn đi, thúc Nhị Đức Tử rất lợi hại đó.

“Ngươi còn gọi cái loại súc sinh này là thúc sao?”

“Mẫu thân nói, nếu làm hắn tức giận thì hắn sẽ giết chúng ta”

“Hắn có thường xuyên đến không?”

Giọng điệu nữ hài có chút trầm thấp, ” ân, thỉnh thoảng sẽ đến tìm mẫu thân ta

Triệu Mục nắm chặt nắm đấm, nhìn mặt mũi của đám người kia hận không thể xông lên, từng đạo từng đao róc xương lóc thịt cả lũ bọn chúng.

“Ngươi mau đến hầm trốn đi”

Triệu Mục biết hiện tại không phải lúc hành động theo cảm tính, vội vàng chui vào hầm.

Chẳng bao lâu sau, cánh cửa đã bị đẩy ra.

Nhị Đức Tử nói với đám người Đột Quyết: “Đây chính là mẹ con Trương thị mà ta nói, nam nhân trong nhà đi nhập ngũ đã chết rồi.”

Sau đó lại dùng lời mẹ con Trương thị nghe hiểu nói: “Mấy vị này là quan lớn từ tiền tuyến tới, đi theo quân gia đi, từ nay hai mẹ con các người sẽ được sống một cuộc đời thật tốt đẹp.

“Doanh kỹ quân đội.”

Trong đầu Triệu Mục lập tức nhảy ra bốn chữ này.

Trương thị cắn môi, sắc mặt trắng bệch.

“Nhị Đức Tử, ta… ta có thể đi với các ngươi, các ngươi có thể tha cho con gái ta không?”

Nhị Đức Tử nhíu mày nói: “Nói cái gì vậy! Để cho các ngươi đi là cho các ngươi sống một cuộc sống tốt đẹp, để con gái ngươi ở chỗ này thì ai mà nuôi được? Như thế thì sẽ chết đói đấy?” Trương thị run rẩy đôi môi, dù trong ánh mắt tràn đầy oán độc cũng không dám bộc lộ ra.

Khi trượng phu còn ở đây, Nhị Đức Tử này còn theo chồng học nghề thợ rèn một thời gian, dáng vẻ hắn khi đó đàng hoàng lại thành thật, mở miệng đóng miệng đều là sư phụ, sư nương, nào ai ngờ được hắn lại là một con sói mắt trắng.

Đây rõ ràng là muốn đem mẹ con bọn họ bức vào đường chết mà.

Nhị Đức Tử có chút không kiên nhẫn nói, “Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau đi thôi.

Ngươi nhìn xem, thôn này làm gì còn nữ nhân nữa, chỉ có hai mẹ con các ngươi vẫn còn ở đây thôi” Một người Đột Quyết nói với Nhị Đức Tử một câu gì đó.

Nhị Đức Tử cười, “Được, tất cả đều nghe đại nhân, dù sao hôm nay cũng còn sớm.

Vừa nói, vừa đóng cửa lại.

Mấy người Đột Quyết liền cười đùa đi về phía mẹ con Trương thị.

Triệu Mục đang trốn trong hầm thoáng run rẩy khóe miệng, nắm chặt đao bên hông, một lần lại một lần nhắc nhở bản thân phải giữ lý trí, nhưng cuối cùng, hắn không nhịn được nữa, bèn lao ra

ngoài.

Đâm một đao từ sau lưng vào trái tim của một binh sĩ Đột Quyết rồi hét lên: “Súc sinh, ta thao mẹ ngươi! ! ”...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right