Chương 196: Còn ai nữa
1549 chữ
Lão Ngưu xuất hiện ở phía sau Hô Duyên Trác, bắt lấy trượng đao bay tới từ tay Lý Bình An, cùng lúc đó cũng thuận lợi đâm vào thân thể Hô Duyên Trác.
Hô Duyên Trác không thể tưởng tượng nổi quay đầu lại, nhìn con trâu đen lớn mà ngay từ đầu mình chưa từng để ý đến này.
“Ta…Ngươi…”
Khóe miệng lão Ngưu nhẹ nhàng nhếch lên, ném trượng đao cho Lý Bình An.
Lý Bình An cầm đao, bộ dáng thoạt nhìn vô cùng chật vật, trên sợi tóc dính đầy băng, cả người ướt sung.
Mặc dù máu đã ngừng chảy nhưng vết máu vẫn còn, một thân thanh sam vốn vô cùng sạch sẽ, giờ phút này cũng biến thành áo choàng của ăn mày rồi.
“.... Chờ đã…”
Hô Duyên Trác hoàn toàn không tiếp thu được cảm giác thất bại này.
Lý Bình An vung đao lên, sạch sẽ lưu loát chém đầu đối phương xuống, hắn cũng đâu có quân định luật nhân vật phản diện chết bởi nói nhiều.
Phỏng chừng Hô Duyên Trác đến chết cũng không nghĩ ra, mình rốt cuộc là bại dưới tay Lý Bình An như thế nào.
Sau khi Hô Duyên Trác chết, tên Râu Ria bị hắn dùng bí pháp khống chế cũng khôi phục lại bình thường.
Vì phòng ngừa đối phương có viện binh, Lý Bình An nhanh chóng tiến hành lột xác Hô Duyên Trác. Chỉ là, trên người hắn có rất nhiều đồ vật, cũng không biết rốt cuộc cái nào có giá trị, cái nào không, cho nên Lý Bình An hơi do dự, trực tiếp khiêng thi thể Hô Duyên Trác bỏ chạy, đợi khi đến một nơi an toàn rồi mới xuống tay.
“Lý huynh, huynh không sao chứ?”
Nhìn một thân chật vật của Lý Bình An, Triệu Mục nhịn không được hỏi. “Không sao đâu”
Lời này cũng không phải do cậy mạnh, thoạt nhìn Lý Bình An tuy rằng rất chật vật, nhưng trên
thực tế những vết thương kia cũng không phải là vết thương trí
mạng.
Hơn nữa, nhờ vào năng lực khôi phục của Quy Tức Công và Nê hoàn, máu rất nhanh đã ngừng chảy, tuy rằng còn có chút suy yếu, nhưng đó đều là trạng thái bình thường sau đại chiến mà thôi, nghỉ ngơi một chút là được rồi.
Triệu Mục mím môi, hắn còn có thể lý giải được việc Lý Bình An khiêng thi thể chạy trốn, nhưng mà…
Triệu Mục nhìn thoáng qua cái đầu mà Lý Bình An đang xách kia.
Đến khi đảoàn người tìm được một nơi an toàn, Lý Bình An mới buông thi thể Hô Duyên Trác xuống, bắt đầu vơ vét bảo vật trên người tu sĩ này.
Những người còn lại cũng không có ý kiến gì.
Sau khi thấy Lý Bình An và Hô Duyên Trác giao thủ, tất cả mọi người đều cảm thấy cơ hội về nhà an toàn lại càng lớn hơn.
Bảo vật đầu tiên của Hô Duyên Trác chính là một cái hộp nhỏ, bên trong có ước chừng mười hai thanh phi kiếm.
Chỉ là đối với khả năng hiện tại của Lý Bình An, việc khống chế phi kiếm Phù Vũ còn tàm tạm, so với
việc phân tâm khống chế từng ấy thanh kiếm, còn không bằng chuyên tâm khống chế một thanh thôi, cho nên Lý Bình An liền cất hộp nhỏ đi.
Ngoài ra, còn có hai túi linh thạch, phẩm chất cũng không tệ cùng với một cái hộp nhỏ chứa linh đan không biết tác dụng là gì.
Bề ngoài của đan dược cực kỳ đẹp, tựa như thủy tinh màu đỏ thượng hạng, tản ra một mùi hương kì lạ nhàn nhạt.
Trên cổ hắn còn đeo thêm một cái hộ thân phù, toàn thân màu vàng, mang theo một luồng hơi thở đầy xơ xác, song giờ đây lại vỡ thành hai mảnh, có lẽ đã mất đi tác dụng rồi.
Tuy nhiên Lý Bình An cũng không ném nó đi, mà cất vào trong túi.
Sau khi mọi thứ đã được xử lý thật tốt, mọi người nghỉ ngơi thêm một lát, đội ngũ lại một lần nữa xuất phát.
Trên đường đi, mọi người nhìn thấy rất nhiều thi thể của binh lính Đại Tùy.
Những người này đều là binh lính muốn chạy thoát, kết quả lại bị người Đột Quyết phóng tên bắn chết.
Mọi người nhìn thấy không khỏi có chút lạnh lòng.
“Chúng ta vẫn chưa đủ người”
Lý Bình An nói, “Tìm thêm một vài người nữa.
Hiện giờ, xem ra chỉ có nước tổ chức lại đội quân tàn binh mới có thể tích cóp thêm một chút sức chống cự mà thôi.
Lý Bình An đương nhiên là có tư tâm, dựa vào lực lượng của một người mà muốn lao ra khỏi vòng vây của người Đột Quyết, trở lại Đại Tùy thì quả thực có chút không quá thực tế.
Tuy nhiên, nếu có một nhóm người cùng chung tay… may mắn thì có thể lao ra ngoài.
Nhất là loại người có chút bản lĩnh trên người như Lý Bình An.
Trong thời gian đó, họ cũng gặp phải rất nhiều tán binh, mấy người Triệu Mục và Râu Ria liền chủ động triệu tập bọn họ lại, may mắn là cũng có người nguyện ý đi theo bọn họ.
Trong mấy người chỉ có Triệu Mục là một tiểu kỳ, đương nhiên sẽ không có khả năng thuyết phục gì rồi.
Đi năm sáu ngày, đám người Lý Bình An mới thu thập được hơn hai mươi người.
Trong rừng, có mấy nhóm người chậm rãi đi tới.
Nhóm nhiều nhất đại khái có khoảng ba trăm người, còn lại cũng không ít.
Hơn nữa còn có những tán binh không ngừng từ bốn phương tám hướng gia nhập vào nhóm bọn họ, thoạt nhìn thì rất có cảm giác an toàn, nhưng một khi gặp phải một đoàn quân binh lính Đột Quyết nhỏ, có lẽ cũng sẽ lập tức sụp đổ mà thôi.
Triệu Mục vội vàng chạy trở về, “Lý huynh, ngươi nói quả nhiên không sai, có một đám người Đột Quyết đang đi theo sau mông chúng ta, nhưng mà cũng không biết tại sao bọn chúng vẫn không sốt ruột.
Lý Bình An thản nhiên nói: “Mèo đuổi chuột, đương nhiên sẽ không gấp gáp.
Bọn họ đây là muốn giăng một lưới tóm gọn chúng ta, một đám người tụ tập cùng một chỗ nhìn thì rất có lực uy hiếp, song trên thực tế lại giống như giấy vậy”
“Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Quay đầu lại chơi chết bọn hắn!”
“Chơi… chơi gì?”
Triệu Mục cả kinh, “Nhưng chúng ta đang muốn… Rút lui mà”
Hắn vốn muốn nói là chạy trốn, nhưng lại cảm thấy có chút không còn thể diện, thế là bèn đổi lại
thành rút lui.
Lý Bình An cười nói: “Binh bại như núi đổ, hiện tại binh lính Đột Quyết phỏng chừng sẽ không nghĩ đến chúng ta còn dám phản công đâu.
“Nhưng điều chúng ta muốn là gì?”
Lý Bình An trầm giọng nói: “Nói cho đám tàn binh này biết rằng, đi theo chúng ta là có thể đánh thắng trận, có thể sống sót.
Triệu Mục triệu tập tiểu đội của bọn hắn lại, tính toán đầy đủ, tổng cộng có hai mươi lăm người, mà một chi binh Đột Quyết đi theo phía sau bọn họ, chừng hơn một trăm người lận.
Không đủ người.
Vì thế Lý Bình An cưỡi trên lưng lão Ngưu, đi tới trước đám người đối diện, lớn tiếng hô.
“Có nam nhi huyết tính nào nguyện ý theo ta đi tiêu diệt đám người Đột Quyết phía sau không”
Một đám tàn binh cũng không dừng lại, chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái, sau đó lại tiếp tục cất bước, đi theo đại bộ đội tiến về phía trước, mặc cho số lượng bọn họ gấp mấy chục lần truy binh phía sau. Lý Bình An hắng giọng, liền bắt đầu chửi ầm lên.
“Mẹ nó, đám các nguoi đúng là một lũ kém cỏi! Một đám trứng thối, phía sau chỉ có mười mấy
người thôi mà lại có thể làm cho các ngươi sợ thành cái dạng này hay sao!”
Lý Bình An cố ý giảm số lượng truy binh phía sau đi.
Không thể không nói, nhờ vào việc lăn lộn nhiều năm ở nơi chợ búa, bản lĩnh mắng chửi của Lý Bình An cũng không hề tồi.
“Thao mẹ ngươi! Ngươi thử lặp lại lần nữa xem.
Lý Bình An cười nói: “Làm sao? Các ngươi không muốn nghe chửi mắng hả? Có bản lĩnh thì theo ta tiêu diệt đám người Đột Quyết phía sau đi. ”
“Ngươi chỉ là một kẻ mù lòa mà thôi! Hôm nay nếu ngươi có thể đánh ngã gia, gia liền nghe lời ngươi.
Người đàn ông kia xông lên vài bước.
Lý Bình An nhấc chân đạp bay hắn ra ngoài.
“Còn ai nữa!”