Chương 199: Chiến binh trâu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,142 lượt đọc

Chương 199: Chiến binh trâu

1573 chữ

Khất Nhan- tướng lĩnh Đột Quyết đóng quân ở đây giận dữ gầm lên điều gì đó.

Trong tay hắn cầm một cây trường thương, hung hăng bổ vào đầu một binh lính Đại Tùy.

Trên người hắn không khoác áo giáp, lưỡi đao chém vào chỉ tạo một vết xước trăng trắng mà thôi. Hai người lính Đại Tùy tiến lên.

Khất Nhan đập một quyền vào trường thương của một người lính, sức mạnh ấy lớn đến nỗi làm cho đuôi thương trực tiếp đâm vào ngực và bụng của tên binh sĩ kia, ngay cả rên cũng không kịp nên đã ngã xuống .

Mấy binh lính vừa nhìn thấy, nhất thời hoảng sợ, không dám trêu chọc đối phương.

Khất Nhan giơ trường thương lên, hét to một tiếng.

“Giết bọn hắn!”

Đi cùng với tiếng hét này là lực lượng khí huyết nồng hậu.

Thanh âm của mọi người dường như đều bị tiếng hét lớn này đè áp xuống, tựa như tiếng sấm vang trên mảnh đất bằng phẳng vậy.

Binh sĩ Đột Quyết chấn động sĩ khí.

Trong nháy mắt tiếp theo, Lý Bình An vốn đang ẩn nấp trong đám người đã tìm được cơ hội, chạy như lướt gió, thi triển ‘Súc Địa Thành Thốn.

Cây phù tang biến thành trượng đao, dễ dàng xuyên qua khôi giáp hộ thể của Khất Nhan.

Từ nơi trái tim vỡ ra, máu tươi phun ra như suối.

Mọi người sửng sốt trong giây lát, không ngờ rằng một giây trước, hắn vẫn tồn tại giống như một vị chiến thần bất khả chiến bại, giây sau đã bị giải quyết dễ như trở bàn tay.

Người đứng đắn ai lại so tài chính diện với ngươi, chủ yếu là vừa lừa gạt, vừa đánh lén mà thôi . “Giết!”

Thanh âm của Lý Bình An không hề yếu hơn Khất Nhan chút nào.

Giờ phút này cả người hắn đẫm máu, trong tay xách theo đầu tướng lĩnh Khất Nhan của người Đột Quyết, khí thế trên người giống như là một pho tượng ma thần, làm cho binh lính chung quanh đều không tự chủ được lui về phía sau một bước.

“cGiết giết giết giết!”

Triệu Mục khàn giọng hô theo, ngay sau đó xung quanh cũngn đồng thời vang lên những tiếng gầm thét giận dữ của binh lính Đại Tùy.

Tiếng gầm vang tận trời cao, dường như đến đồi núi cũng phải run rẩy.

Binh lính Đại Tùy cảm giác được một cảm giác nóng rực, bên trong thân thể giống như có một đám lửa đang thiêu đốt.

Dưới ánh trăng chiếu rọi, từng mảnh sóng nước máu thịt be bét văng lên.

Một cuộc tấn công thảm khốc diễn ra theo một cách điên rồ.

Về sau, sự kiện này đã được lưu truyền lại.

Người kể chuyện ở cuối đường phố kể câu chuyện nhỏ rất thú vị này.

Một thời, Đại Tùy giao chiến cùng Đột Quyết, bởi vì phán đoán sai lầm mà dẫn đến trận đầu tiên đại bại, mắt thấy toàn quân đều bị diệt, ngay lúc này, có một người dẫn theo hơn một ngàn binh lính ngăn cơn sóng dữ, lao ra khỏi vòng vây của người Đột Quyết.

Người này thân cao tám thước, cưỡi trên người một con trâu đen thân thể cường tráng mà xông

thẳng vào trong doanh trại địch, chỉ với một thanh đại đao trong tay mà gặp người giết người, gặp quỷ giết quỷ.

Hắn ta dũng mãnh vô cùng, được mệnh danh là: “Chiến binh trâu”

Gió bắc gào thét, từng đợt lại từng đợt.

Trong doanh trướng, không khí ấm áp giống như ở hai thế giới vậy.

Lưu Dũng đứng canh ở cửa lều, âm thầm liếc mắt nhìn mấy vị tướng quân đang đứng bên trong. Vẻ mặt của mỗi người đều vô cùng nghiêm trang, trầm mặc không nói.

Lưu Dũng có thể nghe rõ tiếng ngựa hí, tiếng ho khan cùng với tiếng va chạm của những binh khí bằng sắt bên ngoài.

Bên trong đại doanh, có một nữ nhân mặc khôi giáp đang ngồi ở chính giữa, tuy khuôn mặt còn dính bụi bặm do vừa mới đi thị sát doanh trại xong, nhưng không che giấu được khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng.

Hai con ngươi mềm như nước, song lại mang theo thanh âm nói chuyện lạnh như băng.

Trưởng công chúa Liễu Vận.

Lưu Dũng mím môi, suy nghĩ không khỏi chuyển hướng.

Hắn nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Hắn vốn là đội trưởng tiểu đội trinh sát ở biên quan, một lòng bảo vệ quốc gia., nhưng cuối cùng lại bị kẻ xấu bức đến đường cùng, đành phải vào rừng làm cướp, trở thành lưu binh.

Vốn tưởng rằng mình cả đời liền như vậy, ai ngờ đến ở trong sa mạc lại gặp được quý nhân cả đời.

Lý Bình An.

Khi đó Lý Bình An nói rằng hắn có một người bạn bình thường ở kinh thành, nói không chừng có thể giúp được Lưu Dũng, chỉ là Lưu Dũng thế nào cũng không nghĩ tới, bằng hữu bình thường này lại là trưởng công chúa.

Sau đó Lưu Dũng đi theo Hạ Hầu Thượng tướng quân, trong lúc hộ tống vợ con Hạ Hầu Thượng tướng quân, lại gặp Lý tiên sinh một lần nữa.

Lần này theo quân đến đây, Lưu Dũng còn cố ý xin nghỉ để đi trấn An Bắc Tứ tìm Lý Bình An, nhưng vẫn không nhìn thấy đối phương đâu.

Lúc này, có người đến báo.

“Bẩm điện hạ, có một nhánh tàn binh xông ra từ thành Tát Nhĩ”

Mấy vị tướng quân đồng thời lộ ra vẻ kinh ngạc.

Liễu Vận buông chén trà xuống, đuôi lông mày hơi nhướng lên.

Một vị tướng quân nói: “Tát Nhĩ đã bị người Đột Quyết bao vây rồi, sao bọn họ lao ra được? ” “Thuộc hạ không biết, giờ phút này bọn họ đang nghe thông báo ở ngoài doanh trại.

Mông Triệu Mục bị một mũi tên, chân cũng bị chém mấy đao, nhưng cũng may là vết thương không quá nặng.

Giờ phút này, hắn đang nằm trên mặt đất, ăn lương khô từng miếng từng miếng một.

Bọn họ làm được rồi!!

Triệu Mục nhếch miệng cười, tất cả những gì phát sinh lúc trước mẹ nó đều giống như hắn đang ngủ mơ vậy.

Triệu Mục lại uống một chén canh nóng, thở ra một hơi khí lạnh.

Dựa vào công lao lần này, sau này khi trở về nhà hắn đã có thể cưới được nghĩa muội rồi.

Lúc này, có người đi đến.

“Triệu Mục là người nào?”

Triệu Mục ngẩng đầu, ” Là ta.

“Ra đây!”

“Ta đang bị thương, không đứng dậy được”

Triệu Mục một hơi lao ra ngoài, lúc này khi sức mạnh ấy đã tiêu tán rồi, cả người hắn dường như đã bị rút khô.

“Nói ngươi ra thì ngươi phải ra!” Người nọ lạnh lùng nói.

Mấy người còn lại đồng loạt hướng ánh nhìn bất thiện vào người đang nói chuyện kia.

“Không được vô lễ!”

Rèm cửa bị người ta vén lên, một nữ nhân bước vào.

Triệu Mục trước tiên là vô cùng sửng sốt, ngơ ngác nhìn khuôn mặt đối phương.

Trong lòng hắn có một bảng xếp hạng mỹ nữ, vị trí thứ nhất đương nhiên là nghĩa muội, đứng thứ

hai chính là một vị hoa khôi trong thanh lâu duy nhất ở quê.

Tuy rằng vị hoa khôi kia đẹp hơn không biết bao nhiêu lần so với nghĩa muội của hắn, nhưng Triệu Mục cảm thấy cách ăn mặc của em gái mình cũng không kém hoa khôi kia là bao.

Mấy năm nay, hắn vào nam ra bắc cũng thấy không ít cô nương xinh đẹp, song nghĩa muội vẫn luôn vững vàng chiếm cứ ngai vàng đệ nhất, chỉ là giờ phút này…...

Nghĩa muội, ta có lỗi với ngươi!

“Tham kiến điện hạ!”

Triệu Mục đột nhiên phục hồi lại tinh thần, người có thể được xưng là điện hạ…

Công chúa!

Triệu Mục đột nhiên muốn đứng lên.

“Không cần đa lễ, ngươi là người có công lớn”

“Thuộc hạ tiểu kỳ tiên phong hữu doanh Triệu Mục, bái kiến điện hạ.”

“Tiểu kỳ?” Liễu Vận hơi có chút kinh ngạc.

Nàng không ngờ rằng, một tiểu kỳ là lại có thể ở trong vòng vây của địch nhân mà tập hợp được

nhiều tàn binh như vậy, thậm chí còn lao ra được khỏi vòng vây của kẻ thù.

Liễu Vận gật gật đầu, “Ngươi làm rất tốt, ta đã nhớ kĩ ngươi rồi.

Triệu Mục mạnh mẽ nhịn xuống nỗi kích động, lắp ba lắp bắp: “Thật ra việc này không có liên quan gì đến ta cả, chủ yếu là công lao của Lý huynh.

” Lý huynh? Đó là vị tướng sĩ nào? ”

“Hắn vốn tên là Lý Bình An, không phải tướng sĩ trong quân

Lưu Dũng ngoài trướng bỗng nghe thấy cái tên này, sắc mặt biến đổi.

Liễu Vận thất thần trong chốc lát, mặt không đổi sắc, nhẹ giọng nói.

“Vậy thì.. Hắn ở đâu rồi? ”

“Nói là đi nhà xí rồi”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right