Chương 201: Thôn nhỏ trong núi
1441 chữ
Ba tháng sau.
Từng làn khói bếp bốc lên từ ngôi làng nhỏ trong ánh hoàng hôn được bao phủ trong một tầng sương mù trắng xóa.
Thôn trang ấy được bao quanh bởi những ngọn núi xanh, nước trong xanh chảy dài.
Lý Bình An và lão Ngưu đi bộ trên đường, dọc theo con đường mòn trên cánh đồng, trèo lên núi trong hương thơm cỏ và bùn đất.
Một tấc vuông thanh tịnh, bốn mùa đều có núi sông bao quanh.
Trộm nửa ngày thảnh thơi trong cuộc đời trôi nổi, tự do cuộn mình trong một góc.
Sau khi đốn củi xong, hắn còn tiện tay bắt được một con thỏ, hái thêm được một ít trái cây chua chua ngọt ngọt.
Lý Bình An đi theo chào hỏi mấy thôn dân dậy sớm, rồi chậm rãi trở về nhà.
Bữa sáng là một nồi bột bánh, trên thực tế lại là một loại mì.
Có câu tục ngữ như này, gọi là “Người khéo tay không có bột cũng khó làm bánh”, ý chính là không bột đổ gột nên hồ.
Ăn xong một nồi canh mì, lão Ngưu liền bắt đầu rửa chén cọ nồi.
Lý Bình An thì ngồi gần lò sưởi đặt đầu giường, ý thức chìm xuống, tiến vào trạng thái quan sát. Những ngày này, hắn vẫn luôn tác động mạnh vào nê hoàn, thỉnh thoảng lại tán gẫu cùng những người khác có đại đạo phù văn trên người ở trong nhóm, trao đổi suy nghĩ.
Trên thế giới này những người tu luyện lục bí của con người giống như Lý Bình An mặc dù không nhiều, nhưng cũng không phải là không có.
Mục tiêu của bọn họ chỉ có một, đó là tìm kiếm đại đạo phù văn.
Mãi cho đến trưa.
Lão Ngưu kêu một tiếng, “Bò…ò.
Ăn cơm trưa thôic, cơm trưa của bọn hắn là con thỏ bắt vào ban ngày.
Thức ăn trong nhà cũng không còn lại nhiều, qua mấy ngày nữa cũng không thể ở lại ngôi nhà này
nữa rồi.
10:38
Chủ nhân trước đây của ngôi nhà đã đi đến một nơi khác để kiếm sống, nếu có người sống ở đây thì vừa vặn có thể tăng thêm chút nhân khí cho ngôi nhà, cũng không đến mức bị bỏ hoang.
Có câu nói, “Người cần cơm, nhà cần người”
Phòng ốc nếu không có người ở, quanh năm không có người quản lý, sẽ hư hỏng rất nhanh.
Chủ nhân của ngôi nhà này rời đã đi hơn hai năm rồi, ai biết gần đây mới nhận được tin tức rằng hắn sắp trở lại sau thời gian bốn ba bên ngoài.
Nếu bọn họ trở về, Lý Bình An đương nhiên phải trả nơi ở cho chủ nhân của nó rồi.
Chỉ là hắn vẫn chưa tìm được chỗ ở mới thôi.
Lý Bình An uống mấy ngụm nước lạnh, lúc này mới đi ra ngoài.
Buổi sáng và ban đêm là thời gian tu luyện, buổi chiều Lý Bình An sẽ cầm theo Nhị hồ mà đi dạo trong thôn.
Thôn trang trong núi này tuy không thể so sánh với các thành phố lớn, cuộc sống giải trí khan hiếm, do đó cũng sẽ không có người thưởng mấy đồng cho Lý Bình An nếu kéo đàn hay.
Nhưng nơi đây cũng có chỗ tốt của nó, hắn vẫn rất thích loại địa phương yên tĩnh này, cảm thấy
thời gian trôi qua, hết thảy mọi thứ đều chảy chậm lại.
Dù sao, hắn cũng không gấp gáp gì, mọi thứ chậm rãi thế này cũng tốt.
Lý Bình An ngồi dưới một gốc cây liễu ở trong thôn.
Lão Ngưu ngáp một cái, im lặng nằm sấp ở một bên, chuẩn bị ngủ trưa.
Lý Bình An tựa vào cây lớn, bắt đầu kéo Nhị hồ, một bộ dáng khoan thai lại thản nhiên.
Một lát sau, một hán tử có vẻ vừa trở về từ đồng ruộng, đi tới, đặt mông ngồi trên rễ liễu.
Hắn tháo mũ rơm trên đầu xuống và bắt đầu quạt, đồng thời lấy ra một cái khăn từ bên hông để lau
mồ hôi trên trán.
Hán tử tên là Lưu Đại Thuyên, là người duy nhất trong thôn nguyện ý nghe Lý Bình An kéo tiểu
Nghe xong, hắn lấy ra một đồng tiền từ trong ngực, đang muốn cho Lý Bình An, thì bỗng thấy vợ mình đi tới từ cách đó không xa.
Lưu Đại Thuyên vội vàng cất tiền đi, giống như chuột nhìn thấy mèo vậy.
Người phụ nữ chống nạnh, mắng: “Cái tên này! Sau khi làm xong công việc không trở về nhà ngay mà lại chạy tới đây nghe một tên mù kéo nhạc à, vậy thì tốt nhất ngươi cũng mù cùng hắn đi”
Lưu Đại Thuyên cười ngu ngơ, “Vợ ơi, đừng nói người ta như vậy.
Người phụ nữ trừng mắt nhìn anh ta, “Nhanh cút về nhà đi, nói xong, liền tịch thu đồng tiền trong ngực của hán tử lại.
“Tiền giấu từ lúc nào đây?”
“Lần trước lúc bán mì còn thừa lại”
“Ngươi thì giỏi rồi!” Người phụ nữ mặt mày lạnh lùng, “Nói! Còn bao nhiêu nữa.
“Chỉ còn cái này thôi”, đến tận bây giờ, Lưu Đại Thuyên vẫn chỉ cười cười, sau đó liền bị người phụ nữ tức giận xách tai về nhà.
Trước khi đi, tay phải của Lưu Đại Thuyên vắt chéo sau lưng, cong ngón trỏ và ngón cái lại, nhẹ nhàng búng một cái.
Lý Bình An đưa tay nhận được, là một đồng tiền.
Hóa ra còn tận hai đồng cơ.
Lý Bình An không khỏi cười cười.
[Tên: Lý Bình An, tuổi thọ: 260-2701
Mấy ngày nay hắn vẫn toàn tâm toàn ý lao vào tu luyện, có thể cảm giác được nê hoàn rõ ràng có
sự thay đổi rất khác so với trước kia.
Các tố chất thân thể cũng tăng lên không ít.
Nhưng mà tu luyện thì tu luyện, cuộc sống cũng không thể thiếu củi gạo dầu muối được.
Lương thực trong nhà cũng không còn lại nhiều lắm, trong thôn cũng chẳng còn thừa lại phòng nào, do đó, Lý Bình An liền tự mình tìm một chỗ thuận mắt mà dựng lên một túp lều tranh.
Nói chung, làm gì cũng đều cần tiền hết.
Lý Bình An lấy đồ vật đáng giá trong nhà ra, chuẩn bị đi chợ đen đổi một ít tiền.
Mấy thứ cướp được từ tay Hô Duyên Trác khi giết hắn lúc trước.
Một cái hộp nhỏ đựng kiếm, bên trong chứa mười hai thanh phi kiếm, tuy rằng không phải vật phàm, nhưng đối với Lý Bình An mà nói giống như gần gà vậy.
Ăn không ngon, mà vất đi thì tiếc của.
Hai túi linh thạch phẩm chất không nhỏ này phải giữ lại dùng để tu luyện, hơn nữa nếu bán thứ này đi còn rất dễ rước họa vào thân nữa.
Sau mấy ngày nghiên cứu cái hộp nhỏ chứa những viên linh đan giống như thủy tinh màu đỏ
thượng hạng, đồng thời tỏa ra một mùi hương kì dị nhàn nhạt kia, thì linh đan này hẳn là một loại thuốc giải độc.
Còn âm ột cái phù hộ thân màu vàng bị vỡ vụn thành hai mảnh nữa.
Lý Bình An suy nghĩ một chút, bèn đặt hộ thân phù màu vàng vỡ thành hai đoạn này cùng một chỗ với chiếc hộp đựng kiếm kia.
Sáng sớm ngày hôm sau, hắn lên thị trấn.
Thị trấn hơi lớn một chút đều có chợ đen buôn bán một số hàng lậu, hàng cấm, đồ cổ, muối lậu, vân vẫn, cũng không có gì ngạc nhiên.
Lý Bình An và Lão Ngưu đi dạo một vòng trên chợ đen, tìm được một tiệm cầm đồ.
“Khách nhân cần gì thế?”
Chưởng quầy tiệm cầm đồ cười, để lộ ra một cái răng vàng.
Lý Bình An nói: “Đổi một thứ., nói xong bèn lấy cái hộ thân phù vỡ vụn kia ra.
Chưởng quỹ nhìn thoáng qua ánh mắt Lý Bình An, lại cẩn thận nhìn hộ thân phù một lúc lâu.
“Cái này … Thứ này từ đâu ra vậy?”
“Nhật.”
“Nhặt?”
“Ừm” Lý Bình An gật đầu.
Chưởng quầy híp hai mắt lại, ánh lên vẻ tham lam, gọi Lý Bình An tiến vào. Lý Bình An lộ ra một nụ cười không dễ phát hiện.
Cắn câu rồi-