Chương 206: Nhờ ngươi chuyện này

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 885 lượt đọc

Chương 206: Nhờ ngươi chuyện này

âm thanh nồi niêu xoong chảo va chạm với nhau không ngừng vang lên.

Lưu Đại Xuyên đang chuẩn bị món cháo nhão cho bữa trưa.

Hắn dùng đũa khuấy đều như khuấy nước, món cháo không hề nhão dính chút nào, ở giữa còn điểm xuyết một vài lá rau xanh.

Ngoài ra còn có thêm bánh bột ngô để thừa lại từ hôm qua.

Lưu Đại Xuyên nhóm lửa, chờ lửa lớn hơn một chút rồi mới đứng lên.

Ngoài cửa sổ có bóng người chợt lóe lên rồi biến mất, nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ không thể nào phát hiện được biến hóa này.

Lưu Đại Xuyên hơi ngước mắt lên, một lát sau mí mắt lại một lần nữa hạ xuống, nhẹ nhàng thở dài một hơi, “Điều nên tới rồi cũng tới.

10:40

Con trai của Lưu Đại Xuyên tên là Lưu Tiểu Xuyên, bởi vì nhà Lưu Đại Xuyên nghèo nên bộ quần áo Lưu Tiểu Xuyên đã mặc từ năm này qua năm khác, ngắn đến nỗi không che được cái bụng nhỏ nữa rồi.

Những đứa trẻ khác ghét thằng nhóc, đến đi tiểu và nghịch bùn cũng không muốn đưa nó đi chơi cùng.

Lưu Tiểu Xuyên ngồi trên một tảng đá, tự chơi bùn một mình.

Lúc này, Lý Bình An đi tới.

“Có chuyện gì vậy? Sao lại ngồi đây một mình vậy?”

Lưu Tiểu Xuyên cúi đầu, mím môi nói: “Bọn họ không muốn chơi với ta. ”

“Bọn họ không muốn chơi với ngươi thì Lý thúc chơi với ngươi.”

Lý Bình An cầm lấy một nắm bùn, tò mò nói: “Bùn đất lấy từ đâu ra đây? ”

“Hòa tan với nước tiểu đó”

Lý Bình An trầm mặc một lát, buông nắm bùn xuống.

Lưu Tiểu Xuyên bỗng nhiên ngẩng đầu, “Lý thúc, thúc cưới nương ta có được không?”

giờ?”

“Ta không cần tên kia đâu!”

Lưu Tiểu Xuyên giận dỗi nói, “Hắn quá vô dụng. ”

“Không thể nói phụ thân ngươi như vậy”

Lý Bình An chọc chọc vào trán tiểu tử kia.

Lưu Tiểu Xuyên bĩu môi, “Vốn là đúng mà, hắn chẳng có bản lĩnh nào cũng không cho người khác nói sao”

Lý Bình An sờ đầu hắn, “Chó không chê chủ nghèo, con không chê nương xấu.

“Nếu Lý thúc là phụ thân ta thì tốt rồi.

Lý Bình An lấy ra một nắm đậu nành xào chín: “Bởi vì ta có tiền sao?”

Lưu Tiểu Xuyên lau nước mũi một cái, “Có tiền đương nhiên là tốt rồi, chí ít thì nếu có tiền, nương ta không cần phải lo lắng mỗi ngày, cũng không cần phải nhai lá rau mỗi ngày như vầy.

Nhưng mà tiền cũng chỉ là thứ yếu thôi, cha ta thấy ai cũng khom lưng, chẳng có chút cốt khí nào.

Lúc trước tên côn đồ Hắc Hổ bang đùa giỡn nương ta, cha ta ngay cả cái rắm cũng không dám thả một cái, sợ chết.”

Lưu Tiểu Xuyên lải nhải oán giận Với Lý Bình An.

Lý Bình An rảnh rỗi không có việc gì lại chơi cùng hắn một lúc, mãi cho đến khi trời sắp tối. “Lý thúc, ta phải trở về ăn cơm rồi.” Lưu Tiểu Xuyên đứng lên.

Tuy nhiên, bụng thằng nhóc đã tròn, sau khi ăn mấy nắm đậu nành thì liên tục đánh rắm, đoán chừng là để dành lại cho bữa tối rồi.

“Đi đi” .

Lý Bình An vỗ vỗ mông hắn.

Ban đêm, lão Ngưu không có ở nhà, nói rằng nó ra ngoài đi dạo, nhưng phỏng chừng là đi tán tỉnh nhỏ trâu nào đó rồi.

Lý Bình An lười nấu cơm, bèn mở chiếc bình tráng men ra, bên trong có chứa mỡ lợn đã nấu xong.

Hắn đổ một ít nước tương vào cơm rồi cho thêm một chút mỡ lợn nữa.

Lý Bình An ngồi xổm ở ngay cửa ra vào mà ăn cơm ngâm mỡ heo.

Màn đêm buông xuống.

Mặt trăng vừa lớn vừa tròn, treo trên đỉnh đầu, khiến cho người ta có cảm giác “đêm nay ta đi đâu, về đâu”.

Tiểu sơn thôn chìm vào một mảnh yên tĩnh, có chỗ sáng lên, có chỗ lại là một mảnh yên tĩnh.

Gió mát phất phơ, khói bếp lượn lờ.

Ngay sau đó, lão Ngưuđã trở lại, nó ghét bỏ liếc mắt nhìn vào bát của Lý Bình An.

Không có ta thì ngươi liền ăn thứ này hử?

Lão Ngưu bước vào phòng bếp, ngay sau đó, ngọn lửa bùng lên.

Lão Ngưu buộc tạp dề lên, chuẩn bị làm một nồi bún hầm thịt lợn.

Ánh lửa càng ngày càng lớn, hơi nóng trong nồi cũng càng ngày càng đậm, mùi thơm tỏa ra bốn phía.

Lúc này, Lưu Đại Xuyên đi tới, cầm theo một cái giỏ, trên đó có mấy cái bánh bao trắng trẻo mới ra khỏi nồi, rất thơm.

Theo lý thuyết, với vốn liếng của Lưu Đại Xuyên thì loại bánh bao chay này chỉ có thể được ăn vào dịp Tết, hoặc là lúc nộp thuế phải dùng bánh bao để khấu trừ thuế mà thôi, vậy mà hiện giờ hắn lại hấp nhiều như vậy.

Lý Bình An cười nhạt một tiếng, “Lưu ca. ”

“Trong nhà hấp một ít bánh bao, ta mang cho ngươi mấy cái”

Hán tử thành thành thật thật buông giỏ xuống, lập tức ngồi ở chỗ đó cúi đầu.

“Lưu ca có việc gì sao?”

“Ừm, ngày mai ngươi có thể đưa phu nhân và hài tử nhà ta đi được không?”

“Đưa đến đâu?”

Lưu Đại Xuyên trầm giọng nói: “Đưa đến tỉnh thành, ta có một người bạn mở một cửa hàng đồ cổ ở tỉnh thành, sau này hắn sẽ đưa thù lao cho ngươi.

Lý Bình An không nói đáp ứng hay không, hắn chỉ cầm bánh bao cắn một miếng lớn.

“Ừm, bánh bao cũng không tệ”

Lưu Đại Xuyên nhận được câu trả lời, cười cười, “Làm phiền ngươi rồi”

Bầu trời trong xanh, sương mù mờ mịt

Lưu Tiểu Xuyên bất mãn nói: “Sáng sớm như vậy dậy làm gì chứ.

Phụ nhân thường ngày hung dữ, giờ phút này cũng chỉ trầm mặc kéo Lưu Tiểu Xuyên. Lưu Đại Xuyên đi tới đi lui di chuyển hành lý lên xe ngựa, không nói một lời, một lúc lâu sau, mới nói với Lý Bình An.

“Nhờ ngươi.

Lý Bình An nghiêng người dựa vào khung xe ngựa, lười biếng ngáp một cái, khẽ gật đầu.

Lưu Đại Xuyên lúc này mới quay đầu lại, “Các ngươi đến tỉnh thành chờ ta, qua mấy ngày nữa ta sẽ đi tìm các ngươi”

Phụ nhân nhìn chằm chằm vào ánh mắt hán tử nhà mình, muốn nói lại thôi.

“Yên tâm.

Lưu Đại Xuyên nắm tay vợ mình thật chặt, tiến lên một bước.

Phụ nhân vội vàng thu tay về, giận dỗi nói.

“Bao nhiêu người thế này, ngươi cũng không biết xấu hổ.”

Hai người lên xe ngựa.

“Cha, cha không đi theo chúng ta sao?” Lưu Tiểu Xuyên thò đầu ra.

“Cha phải xử lý chút chuyện, qua mấy ngày nữa sẽ đi tìm ngươi và nương ngươi” “Ồ~”

“Chú ý an toàn” Người phụ nhân dặn dò.

“Ừm” Lưu Đại Xuyên gật gật đầu.

Phụ nhân không biết vì sao lòng lại có chút hoảng hốt, thấy bốn phía không có người, đứa nhỏ cũng rụt đầu lại, nàng bèn hôn lên má Lưu Đại Xuyên một cái.

Đều là lão phu lão thê rồi nhưng vẫn có chút ngượng ngùng.

“Ta và hài tử cùng chờ ngươi”

Lưu Đại Xuyên đứng tại chỗ, nhìn xe ngựa chở vợ con rời đi, mãi cho đến khi nó biến mất trong tầm mắt của mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right