Chương 238: Còn muốn bổ sung cái gì sao

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,662 lượt đọc

Chương 238: Còn muốn bổ sung cái gì sao

1260 chữ

Cảnh Dục bình tĩnh, tự nhiên nói: “Là như này, do ta vừa mới đến đây, tối hôm qua khi đặt phòng thì bà chủ nói đã hết phòng trống.

Nhưng gần đây sinh ra một dịch vụ gọi là ghép phòng, nghĩa là trả một nửa tiền phòng cho khách trọ vào đầu tiên là có thể vào ở, hỏi ta muốn trải nghiệm hay không?

Sau đó nàng đưa ta lên lầu hai, mở cửa là một muội tử trẻ tuổi.

Mặc dù gian phòng sự thật không đáng năm lượng bạc, nhưng ý kiến sáng tạo mới này vẫn tương đối thân mật.

Ta cảm thấy vẫn nên cổ vũ loại hình kinh doanh mới nổi này một chút”

Nhẹ gật đầu nói: “Còn muốn bổ sung gì nữa không?”

Cảnh Dục lắc đầu, “Không có”

“Nơi người đi chính là một thanh lâu không có giấy phép kinh doanh, bây giờ ngươi có hai lựa chọn

hoặc là nộp tiền phạt, hoặc là ngồi đại lao”

Cảnh Dục không do dự, “Quả quyết nộp phạt!” Giao tiền, làm thủ tục.

“Được rồi, ký tên xong là có thể đi”

Cảnh Dục cầm bút lên, hạ bút viết ba chữ to.

Lập tức đi không quay đầu lại.

Lý Bình An đi dạo thanh lâu thì có liên quan gì với Cạn Dục.

Cảnh Dục cất bước, chậm ung dung đi đến Hoài Lộc thư viện.

Hoài Lộc thư viện.

Cánh cửa kia mở rộng, cây xanh bên trong ló ra.

Không có ăn uống linh đình, không có xe ngựa vang vang, chỉ có tiếng đọc sách lanh lảnh. Thư viện Nho gia có lẽ có thể nói là nơi mà người đọc sách Đại Tùy tha thiết ước mơ. Nhưng người có thể vào thì ít lại càng ít Đại Tùy khai quốc mấy trăm năm, nơi này tổng cộng có hơn bốn mươi Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa, tiến sĩ thì vô số kể.

Mỗi ngày, người tới đây tham quan không ít.

Mặc dù không vào được, nhưng ở ngoài có thể dính chi khí đọc sách cũng rất tốt.

Thậm chí, một số người đọc sách còn cầm quyển thư, đặt chăn đệm ở dưới đất bên ngoài.

Lý Bình An và lão Ngưu nhân cơ hội trà trộn vào trong.

Thư viện không phải ai muốn vào là có thể vào, Lý Bình An cũng không có thân phận gì cho nên chỉ

có thể ở đây chờ, xem có thể gặp được người quen hay không.

Hắn và lão Ngưu đã đợi ở đây bốn, năm ngày.

Lý Bình An gặm khoai lang vừa mua, dáng vẻ khoan thai tự đắc.

Thư sinh xung quanh hoặc là đang học, hoặc là đang viết chữ.

Khoa cử đối với người bình thường là thay đổi vận mệnh, lựa chọn đi vào quan trường là một bước lên mây.

Thế nhưng độ khó có thể so với lên trời.

Phạm Tiến trúng cử chính là minh chứng cho việc này.

Phạm Tiến, thi khảo thí đến 54 tuổi, cuối cùng cũng trúng cử nhân!

Sau đó thì sao? Sau đó thì phát điên rồi!

Lúc Lý Bình An mới học chỉ cảm thấy buồn cười.

Nhưng sau khi hắn hiểu rõ độ khó của câu hỏi thì cảm thấy Phạm Tiến trúng cử xong phát điên là đúng rồi, không điên mới là lạ.

Số lượng học hành gian khổ mấy chục năm vẫn thi rớt không có công danh chiếm chín mươi chín phần trăm.

Thậm chí có thể không phải vì bọn hắn tài sơ học thiển không qua cao trung, mà là vì đã bị trượt từ khâu thẩm tra tư cách trước đó.

Haiz~

Lý Bình An thở dài một hơi.

“Ai~”

Lúc này, một người đọc sách ở bên cạnh cũng thở dài một hơi.

Nhìn về phía Lý Bình An, bỗng nhiên có một loại mùi vị đồng bệnh tương liên.

“Huynh đài, ngươi ưu sầu vì chuyện khoa cử sao? Đồng bệnh tương liên mà ” Lý Bình An lắc đầu, “Không, ta chỉ đột nhiên cảm thấy mình vui vẻ hơn các ngươi.

Ngày ngày vui chơi giải trí, tín mã do cương, rong chơi phóng túng.

Tận hưởng cảnh đẹp tự nhiên giữa non nước”

Người đọc sách: ....

Đáng giận nhất là ngay cả con trâu bên cạnh kia còn nhẹ gật đầu.

Người đọc sách hừ một tiếng, “Chim yến sao biết trí lớn của thiên nga!”

Lý Bình An cười cười, cũng không phản bác.

Người đọc sách đặt sách xuống, hình như là vừa rồi bị Lý Bình An kích thích, không phục nói: “Ngày sau nếu như tên ta được đề trên bảng vàng thì nhất định có thể có thành tựu!

Ngươi nói tận tình với sơn thủy đơn giản chỉ là ở một phần ba mẫu đất.

Tầm mắt của ngươi quá hẹp, ngươi có biết Trung Châu lớn bao nhiêu không? Cửu Châu lớn bao nhiều không?

Truyền thuyết còn có một nơi gọi là Trấn Yêu quan ở xa hơn vạn dặm, ngươi đã từng nghe nói đến chưa?

Cảnh giới của ta thì sao mà ngươi có thể hiểu được?

Cùng lắm là sống ngày nào hay ngày ấy, không có lý tưởng thôi. Nói cái gì mà tín mã do cương, rong chơi phóng túng…”

Người đọc sách nói một hơi dài, nhìn chằm chằm đối phương.

Lý Bình An cũng không giận, ăn trái cây thơm ngọt, dường như cũng không muốn nói lại, nhưng sau khi nhận ra ánh mắt của đối phương thì mới nhẹ gật đầu, giả vờ bừng tỉnh đại ngộ: “Ngài nói rất đúng! Là ta đường đột.”

Người đọc sách nghe được lời này thì khẩu khí trong lòng mới nguôi ngoai lại liếc qua Lý Bình An, cảm thấy cũng có thể nói lý với gia hỏa này.

Người đọc sách thầm nghĩ: “Dù sao cũng là một người mù nên tầm mắt hẹp cũng rất bình thường! Không đúng! Vốn dĩ là hắn không có tầm mắt.

Ta so đo với hắn làm gì vậy trời!”

Người đọc sách lắc đầu, cảm thấy lời nói vừa rồi của mình không khỏi có hơi nhảy xa trong hầm cầu – quá phân.

Mình đường đường là một nho sinh, người ta vốn là một người mù tự tiêu khiển tự vui ở chỗ này.

Mình có cần phải giận dỗi người ta không? Càng nghĩ càng thấy xấu hổ hơn.

Người đọc sách ho nhẹ một tiếng, đang định nói thêm gì đó thì chợt nghe thấy đám người xôn xao. “Mau nhìn kìa, là đệ tử Cảnh Dục của thư viện!”

“Cảnh Dục!”

“Ở đâu? Ở đâu?”

Cái tên Cảnh Dục này vừa xuất hiện, đám người vốn đang chăm chú hoàn toàn đọc sách viết chữ bỗng nhiên buông sách vở, nhao nhao ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy một bóng người phong độ nhẹ nhàng xuất hiện ở gần đó.

Thân thể lẫm liệt, tướng mạo đường hoàng.

Áo trắng tóc đen, áo bay bay trong gió, tóc không cài không buộc bay phất phơ khiến cho người ta một loại cảm giác tang thương, hai đầu lông mày lộ ra cơ trí.

Râu tóc tung bay có cảm giác tiêu sái.

Cảnh Dục cười, vừa đúng.

“Cảnh Dục! Là Cảnh Dục”

Người đọc sách kia mở to hai mắt, lẩm bẩm: “Cảnh Dục, là Cảnh Dục!”..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right