Chương 240: Ta cũng sẽ không lừa người mà

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,712 lượt đọc

Chương 240: Ta cũng sẽ không lừa người mà

1499 chữ

“Thơ văn?”

Trịnh Vô Địch định lui lại, đảo mắt gà chọi, đánh giá qua Lý Bình An.

Cảnh Dục khoác lác nói: “Vị bằng hữu này của ta thế mà rất có tài làm thơ nha.” Trịnh Vô Địch nói: “Có thể đọc nghe thử không?”

Cảnh Dục nói nhỏ với Lý Bình An: “Trông cậy vào ngươi rồi, huynh đệ!”

Lý Bình An suy nghĩ một lúc, nói: “Ta vẫn nên viết ra thì hơn”

Rút hiệp khách bút ở bên hông ra.

Mắt gà chọi của Trịnh Vô Địch đột nhiên lóe lên, “Ôi… Đây là hiệp khách bút của viện trưởng sao?”

Lý Bình An gật đầu, “Chính là nó”

Trịnh Vô Địch há hốc mồm, “Ta… Cái này… .”

“Lão Ngưu, mài mực!”

Lý Bình An cầm hiệp khách bút trong tay, cầm bút như cầm vàng, mỗi nét bút một nét vẽ.

Mỗi nét bút đều có quy luật, nhịp điệu.

Lên lên xuống xuống, nước chảy mây trôi.

Hiệp khách bút trong tay Lý Bình An như được sai khiến.

Liền mạch lưu loát”

Trịnh Vô Địch rướn đầu nhìn.

Mỗi nét bút, mỗi nét vẽ đều toát ra ý tứ cổ kính, kèm theo ngừng ngắt ở giữa.

Thể hiện rõ công lực thâm hậu chứa trong bút ý.

Tùy ý không kiêng nể gì, phong cách cổ xưa ưu nhã.

“Chữ đẹp!”

Trịnh Vô Địch không kìm nổi cảm thán.

“Quá khen.”

Rất lâu sau, Trịnh Vô Địch mới từ trong chữ lấy lại tinh thần, nhìn câu từ của bài thơ kia, thì thầm mỗi chữ mỗi câu:

“Nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt. Trời sinh ta tài tất hữu dụng, thiên kim tan hết còn phục hồi.

Trịnh Vô Địch hít sâu một hơi, tê –

Mắt gà chọi trong nháy mắt tốt lên, ngẩng đầu nhìn thẳng Lý Bình An.

Lý Bình An cất bút, thản nhiên nói: “Tác phẩm vụng về, xin Trịnh huynh chỉ giáo ”

Cảnh Dục phát ra tiếng chậc chậc ngạc nhiên, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ chính của mình. “Sư huynh, huynh xem số tiền này…”

Trịnh Vô Địch trầm mặc một lát, “Dễ nói… Dễ nói”

Tiền trong miệng bọn hắn tất nhiên không phải bạc bình thường mà là loại tiền lưu thông trong giới tu sĩ, linh thạch.

Tính cả lãi và lộ phí thì Lý Bình An đòi Cảnh Dục năm trăm khối linh thạch, và hơn một ngàn khối

trước đó nữa.

Nếu như có thể lấy ra những vật khác trong nhẫn trữ vật mà Trương chân nhân cho mình đem bán đi thì hẳn là có thể có tới hai ngàn khối linh thạch.

Khà! Mình thành nhà giàu rồi ~

Lý Bình An vui vẻ cất toàn bộ đồ vật vào trong nhẫn trữ vật, những linh thạch này đủ cho mình tu luyện một khoảng thời gian.

Ánh mắt Cảnh Dục rơi vào bài thơ mà Lý Bình An viết kia, hai mắt khẽ híp lại.

Trong một thư phòng, một chiếc bàn nhỏ bày ở chính giữa.

Trên bàn đặt một hộp mực bằng đồng trắng, một cây bút lông cừu, và một chồng sách cổ.

Chung đại gia nhìn tờ giấy tuyên thành trên bàn rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Giấy tuyên thành tất nhiên là không có gì đặc biệt.

Thực sự hấp dẫn hắn là hai mươi tám chữ ngắn ngủi trên tờ giấy tuyên thành kia.

“Nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt.

Trời sinh ta tài tất hữu dụng, thiên kim tan hết còn phục hồi”

“... Quá tài năng! Quá tài năng!”

Chung đại gia cảm thán hai tiếng liên tiếp.

Lý tiên sinh thật là một tài năng lớn, đáng tiếc là không muốn gia nhập thư viện của ta. Chung đại gia thở dài một hơi.

Tức vì không chiếm được người tài năng này nên cảm thấy tiếc hận.

Nhưng Đại Tùy vẫn còn người như thế nên cảm thấy may mắn.

Lúc này, Chung đại gia bỗng nhiên chú ý tới phía dưới bài thơ này còn có một hàng chữ nhỏ.

- Năm tháng nào bạn bè làm thơ này, hãy nhớ đến Cảnh Dục.

Chung đại gia: ... .

Cảnh Dục này cũng quá không biết xấu hổ!

Thất vọng vì đệ tử của ta!

Mặt mũi người đọc sách ở đâu? Sống lưng ở đâu? Bút ở đâu?

Chung đại gia cầm bút ghi thêm một hàng chữ nhỏ ở cuối, thành:

thơ này, hãy nhớ đến Cảnh Dục chi sư tử từ.

(Chữ của Chung đại gia: Tử từ)

Được, bây giờ mới đúng.

Năm tháng nào bạn bè làm

Chung đại gia hài lòng gật đầu.

Lý Bình An ngồi xếp bằng trong phòng.

Bế hơi điều khí, tâm vô tap niệm.

Vừa mặc niệm Thính Phong đao pháp trong tâm pháp và Quy Tức công, vừa nhớ lại đủ loại được mất khi giao thủ với người khác trước đây.

Ngay khi hắn hết sức tập trung thì đột nhiên cảm giác cửa phòng mở ra, nhanh chóng tập trung ý

chí.

Cảnh Dục đi tới, nói: “Ta nói với lão sư rồi, đi, dẫn ngươi đến Hoài Lộc thư viện học hỏi một chút” Lý Bình An gật đầu, hắn chuẩn bị đến Hoài Lộc thư viện đi dạo

Thứ nhất là bởi vì trên tay còn có một số thứ đáng giá, như là các loại đan dược mà Trương chân nhân cho hắn, không có tác dụng gì với, chi bằng cầm đổi lấy linh thạch.

Thứ hai, cũng nghĩ là nhân cơ hội này nhìn ba người A Lệ Á, Triệu Linh Nhi, Bàn Tuấn một chút. Sau đó hai người một trâu đi tới Hoài Lộc thư viện.

Hoài Lộc thư viện, phong cảnh bốn mùa.

Bởi vì đỉnh núi đồng thời tồn tại cảnh sắc của bốn mùa nên mới có tên gọi như vậy.

Sơn lâu xây dựa lưng vào núi, dài gần dặm, cao thấp không đồng nhất.

Cũng không biết từ khi nào có đệ tử của thư viện bày bán hàng ở đây.

Mới đầu chỉ bán một số thư pháp văn tự, dần dần nơi đây bán thập cẩm đủ món.

Cái gì cũng bán.

Đồng thời, so với thị trường mà Hoài Lộc thư viện chính thức thiết lập thì càng có tính bao quát hơn, cái gì cũng có.

Thậm chí trước đó còn bán chăn mền còn nguyên của sư tỷ đắp, còn đòi hai mươi linh thạch.

Khí Cảnh Dục mua năm cái chăn tại chỗ, hung hăng khiển trách loại hành vi bất chính này một hồi.

Lý Bình An là lần đầu tiên tới loại thị trường của người tu hành này.

Giữa không trung đầy sao tô điểm, vô số đom đóm nhẹ nhàng nhảy múa.

Chợ đêm vô cùng náo nhiệt, cái gì cũng bán.

Đan dược, pháp khí, đồ trang điểm, quần áo các loại, thậm chí còn bán cả sủng vật.

“Đó là linh sủng” Cảnh Dục giới thiệu, “Rất đáng yêu, hơn nữa sau này nuôi lớn còn có thể chiến đấu giúp ngươi.”

Lý Bình An nói: “Nhìn rất thú vị”

xong, liền cảm nhận được ánh mắt u oán của Lão Ngưu ở sau lưng.

Lý Bình An không khỏi cười cười, vội vàng đổi giọng.

“Ta có Lão Ngưu là đủ rồi, linh sủng còn lại trong mắt ta không đáng nhắc tới!”

Lão Ngưu dương dương đắc ý vểnh đầu lên.

Đi một lúc cuối cùng cũng tìm được một khoảng đất trống thích hợp để bày hàng ra bán.

Cảnh Dục nói, “Ngươi cứ bày đồ muốn bán ở đây.”

Lý Bình An bày một số đan dược vô dụng với mình, còn có một số trang bị lúc trước giết Hô Duyên Trác.

Cảnh Dục nói: “Nhớ kỹ, lúc nữa nếu có người hỏi ngươi đan dược này thế nào thì ngươi cứ khoác lác hết sức là xong”

Lý Bình An khổ sở nói: “Nhưng ta cũng sẽ không lừa người mà”

Cảnh Dục cười đắc ý, “Xem ra vẫn phải để ta truyền thụ cho ngươi một chút kinh nghiệm khoác

lác”

“Huynh đệ, đan dược này thế nào?”

Lúc này, một thanh niên hỏi thăm.

Lý Bình An: “Đại ca cái này ngài hỏi đúng người rồi, không phải lão đệ nói khác với ngươi, viên đan dược ngươi cầm trên tay kia đoạt thiên địa chi tạo hóa, chính là tiên đan trong nhân gian, tác dụng vô cùng kỳ diệu.

Ăn vào thoát thai hoán cốt, có thể khiến người cải tử hồi sinh, còn có thể hóa giải kỳ độc thế gian. Trường sinh bất tử, hoá thành tiên cũng không phải là không thể”

Cảnh Dục: ... ..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right