Chương 253: Rèn luyện Thục Sơ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,665 lượt đọc

Chương 253: Rèn luyện Thục Sơ

1270 chữ

Lý Bình An sắp xếp linh thạch và đan dược ra xung quanh, tắm giặt thay một bộ y phục khác. Sau đó sắc lấy chút nước thuốc ít ỏi, rồi uống nó vì mình.

Lúc

: sau, hắn lại rót ra một ly rượu, tưới rượu xuống dưới đất.

“Ly rượu này kính Thiên Tôn Đạo Gia!”

Lại tưới thêm một ly.

“Ly này kính Thánh Hiền Nho Gia

“Ly này kính lão tổ Binh Gia.

“Ly này kính Mặc Gia…

Không bao lâu sau đã hết một bình rượu, hầu như đều bị Lý Bình An vẩy xuống đất.

Nghĩ lại thì, hình như vẫn chưa kính rượu người nên kính thì phải.

“Ly này kính tự do, ly này kính cái chết..”

Cuối cùng hắn mới cúi đầu uống một hớp rượu to.

“Hôm nay không thành công thì cũng phải thành công!”

Mấy giờ sau

âm thanh giống như tiếng nổ, to có nhỏ có hòa cùng với bầu không khí xung quanh.

Ngay sau đó lần này từ một nơi nông hơn truyền đến tiếng nổ to hơn, mái nhà tranh bị lật tung lên. Lão Ngưu đang đứng trước cửa làm hộ pháp cho Lý Bình An, rống to một tiếng rồi quắp đuôi bay ra xa mấy trượng.

Tiếng cười trầm thấp hơn nữa lại rất có tiết tấu của Lý Bình An truyền ra từ trong hầm.

Lão Ngưu vội vàng chạy vào, kêu “ngưu ngưu”.

Lý Bình An, Lý Bình An!?

Lý nhị cẩu?!

Cái thằng này đừng bảo là nhập ma rồi đấy?

“thành công! Cuối cùng cũng thành công rồi.”

Cái cảm giác dựa vào sự nỗ lực, mồ hôi và nước mắt mà đạt được thành công này, quả thực khiến người ta quá phấn khích.

[Nê Hoàn: 40%−50%

[Quy tức công: 95%-96%)

Toàn thân Lý Bình An nhớp nháp mồ hôi, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng thoải mái.

Toàn cơ thể dồi dào năng lượng, sứng mạnh bùng nổ khắp các cơ bắp.

Khiến hắn có xúc động muốn đại chiến một trận.

Giống như một hồ nước đang khô cạn, bỗng nhiên được bơm nước vào.

Sức sống căng tràn nuôi dưỡng cơ thể hắn, để hắn trở nên mạnh hơn.

Lý Bình An nhìn bảng số liệu hiện lên trong ý niệm của mình.

[Tên: Lý Bình An, thọ mệnh: 450)

[Nhị tuyền ánh nguyệt 1v3 (888 000)

[Tư chất: Linh căn hạ phẩm)

[ Đạo pháp thính phong: 93%–94%)

[Bạt Đạo thuật * Tà Liêu xuất vỏ:73%–80%) [Yến tử xuyên vẫn tung: 60%)

[Khoá chặt hơi thở: 70%–75%]

[Mệnh cách màu xanh: một lòng một dạ,

[Mệnh cách màu trắng: cần cù bù siêng năng 1 ~ )

[Mệnh cách màu vàng: Quân tử đừng làm bậy, làm thì phải có cách

[Mệnh cách màu đỏ: Y giả nhân từ

Bảo vật đã đạt được: Phi kiếm Tế Vũ, Dưỡng Kiếm Hồ Lô, Phù Tang đao, đã mài kiếm, Bạch Ngọc

kinh,

bút Hiệp khách.

Quả nhiên, ở nơi như Thục Sơn tu hành được chín bỏ làm mười mà.

Lý Bình An chui ra từ trong hầm.

Lúc này mới phát hiện, trong phòng là một mớ hỗn độn.

Chậu cây rơi vỡ trên mặt đất, mái nhà tranh bị lún một nửa.

Lại còn đang lung lay như muốn đổ, xem chừng không cầm cự được bao lâu.

Xem ra, cần tranh thủ thời gian tìm một chỗ ở khác.

Nhiệm vụ lần này kiếm được hơn tám trăm viên linh thạch, chắc đủ để sống sung sướng một khoảng thời gian rồi.

Lý Bình An chắp tay sau lưng, ý vị thâm trường mà nói.

“Lão Ngưu, tuy bây giờ chúng ta trở thành người ăn mì phải thêm hai quả trứng rồi, nhưng cũng không được quá kiêu ngạo, làm người phải biết kiêm tốn”

Chưa hết, còn bổ sung thêm một câu: “làm trâu cũng phải có đạo lý của làm trâu”

Lão Ngưu: thế ngươi đồng ý mua thịt bò khô cho ta chứ

“Ô? Chẳng phải ta vừa nói rồi sao? Làm trâu phải kiêm tốn.

Ăn thịt bò khô làm gì, húp miếng cháo thôi là được rồi.

Lão Ngưu nâng chân đạp một cái vào mông Lý Bình An, ngươi không muốn mua cho ta chứ gì!

Mấy hôm nay là ngày quan trọng của Thục Sơn.

Lớp đệ tử mới sẽ đi ra ngoài rèn luyện, tu hành là thứ yếu, cái quan trọng là muốn để những đệ tử này nâng cao kiến thức.

Năm năm một lần, ngoài những đệ tử mới ra, còn lại những đệ tử khác cũng có thể tham giác.

Những đệ tử thể hiện tốt, còn nhận được phần thưởng khác.

Với những đệ tử có khả năng thiên bẩm mà nói, chắc chắn đây là một việc cực kỳ tốt, có thể giúp bọn họ củng cố nền tảng, có lợi ích rất lớn cho việc tu hành ngày sau.

Tuy có những trưởng lão trong môn phái đi theo bảo vệ, thường sẽ không gặp nguy hiểm.

Nhưng chúng đệ tử số lượng nhiều, hơn nữa một số đệ tử tài năng xuất chúng, chắc chắn phải đi hái một ít dược liệu cao cấp.

Những nơi đó, phần nhiều đều là những nơi nguy hiểm.

Cho nên sảy ra chuyện ngoài ý muốn là điều khó thể tránh khỏi.

Lúc này, thường thì những đệ tử sẽ đi mời một số người làm người bảo vệ.

Đa phần đều chọn những sư huynh sư tỷ trong Thục Sơn.

Chỉ là những người này giá cả đắt đỏ, có lúc những đệ tử này sẽ tìm kiếm môn khách của Thục

Sơn.

Thục Sơn, nhà bếp.

Lý Bình An đưa cho Lão Ngưu một phần thịt bò.

Rồi lại lấy một nồi thịt dê, một bình rượu.

Sau đó lấy thêm một ít nộm, trứng muối gừng chua.

Nếu là ngày thường, những thứ này chắc chắc không đủ cho Lý Bình An ăn.

Bởi vì đồ ăn của Thục Sơn, dĩ nhiên không phải là thức ăn bình thường.

Những thực phẩm này đều từ những linh thú nuôi trong chuồng, được chế biến với những gia vị đặc thù, cực kỳ có dinh dưỡng cho những người tu hành.

Tương đương với giá cả đắt đỏ.

Bình thường, Lý Bình An chẳng muốn vào đây đâu.

Chỉ là thi thoảng hoàn thành một hai nhiệm vụ, mới dẫn Lão Ngưu vào đây nhót lấy vài món, tự thưởng cho mình.

Lúc này, bên ngoài đột nhiên có một người đi tới. “Lý Bình An?”

“là ta. Lý Bình An trả lời bằng giọng nói hơi khàn khàn.

Người thanh niên kia nói: “ăn xong cơm, ra ngoài gặp.” “được.” Lý Bình An trả lời.

Sau đó thanh niên kia bước nhanh ra ngoài.

Ánh mắt của ba bốn người ở đó đều đổ dồn vào hắn, những người này đều là môn khách của Thục Sơn giống Lý Bình An.

Nơi nào có người nơi đó chính là giang hồ, câu nói này quả thật không sai một li.

Lý Bình An gần đây rất nổi trội, liên tiếp nhận mấy nhiệm vụ, chắc chắn kiếm được một món.

Đồng nghiệp là kẻ thù, khó mà không bị người ta ghen ghét.

Lý Bình An sớm đã quen rồi, chuyện này cũng chẳng phải mới xảy ra lần một lần hai.

Hắn bình tĩnh ăn hết nồi thịt dê, ngửa cổ uống nuốt hớp rượu cuối cùng.

Tinh thần sảng khoái!!

Sau đó, cầm gậy trúc bước ra ngoài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right