Chương 319: Gặp lại cố nhâ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,690 lượt đọc

Chương 319: Gặp lại cố nhâ

1219 chữ

“Đại ca, Ngưu ca! Cơm sáng tới rồi!”

Nhuận Thổ vẫy vẫy tay.

Lý Bình An và lão Ngưu nhẹ bước, từ từ biến mất trong Cổ Đạo.

Đoạn đường này chẳng có mục tiêu gì cả.

Đi rồi lại dừng, bắt gặp cảnh nam nữ đang đứng bên bờ ruộng đánh dã chiến, nam gọi nữ là dì nhỏ. Xưng hô loạn hết cả lên.

Cũng nhìn thấy mấy tu sĩ đang “vui đùa” với nhau, nhưng lại không có trận chiến nào xảy ra cả.

Mà cãi nhau mặt đỏ tía tai, gào đến khản cả giọng, nhưng tuyệt nhiên không ai động thủ.

Lý Bình An giúp người bắt trộm, còn cứu một đứa trẻ rơi xuống nước.

Hắn còn ở lại một ngôi làng có dịch bệnh hơn một tháng, làm quen với nhiều người.

Ngày chia tay, có rất nhiều người đến tiễn biệt hắn.

Ai nấy đều khóc rất thương tâm, Lý Bình An cũng chỉ cười với bọn họ rồi chào tạm biệt. Một kiếp người, bỗng chốc biến thành bụi đất.

Nếu chúng ta chỉ là những vị khách qua đường đi ngang qua chốn này, vậy cần gì phải buồn khi chia tay cơ chứ.

Cứ như vậy vừa đi vừa nghỉ.

Đón dương hoa bay đến, phiêu bạt như gió mây.

Cứ như vậy bốn tháng trôi qua.

Lý Bình An dừng lại ở một tiểu trấn.

Trấn không lớn, nhưng có không ít dân cư.

Lý Bình An nghe ngóng được món ngon nhất ở đây là Thịt kho cá chép.

Đến quán ăn nổi tiếng nhất, kết quả phải đứng xếp hàng.

Bên trong chật kín người rồi.

Không sợ không được ăn món ngon, Lý Bình An cũng không để ý.

Hắn ngồi trước cửa quán ăn, ngắm nhìn con sông trước mặt.

Men theo bờ sông có một, hai, ba, bốn, năm…con ngõ. Chờ mãi hơn nửa canh giờ.

Lý Bình An mới được nếm thử Thịt kho cá chép nổi danh.

Hắn gắp một miếng cá nếm thử một miếng, hơi nhăn mày. Tay nghề cũng tạm.

Phí cả con cá to, hơn nữa giá lại đắt.

Lý Bình An bất mãn buông đua xuống, đau lòng vì số tiền mình bỏ ra. “Khách quan, sao vậy ngài không hài lòng sao?”

Tiểu nhị hỏi.

Lý Bình An gật đầu, ăn ngay nói thật. “Hương vị thật sự rất bình thường”

Tiểu nhị cười lúng túng, nói: “Khách quan, món cá này của nhà ta nổi tiếng gần xa, ngài đi hỏi thử là biết!”

“Cá hầm quá nhừ, chưa đủ lửa.

Chắc chắn là khi nước còn chưa nóng đã thả cá vào hầm, cá đun lâu, thịt cá dễ bị co lại, khiến cá

cứng hơn..”

Tiểu nhị nghe rồi sửng sốt, quả nhiên là người trong nghề.

Chắc không phải do nhà khác phái tới phá đám đâu nhỉ, ít khi xảy ra những chuyện như vậy nhưng chắc chắn là không phải không có.

Lý Bình An càng nghĩ càng cảm thấy phí tiền.

Hắn đứng dậy, bước ra ngoài.

Dùng pháp nhãn nhìn xuống hồ nước dưới nắng chiều, nhẹ đưa ngón tay.

Một con cá chép to nhảy khỏi mặt nước, ánh mặt trời chiếu lên vảy như được dát lên một lớp vàng.

Lý Bình An cầm cá chép đi vào trong bếp.

“Này, ngươi làm gì đấy!”

Lý Bình An trực tiếp bỏ qua luôn đầu bép đang bị bà chủ quán chọc ghẹo, đặt cá lên thớt.

“Ngươi… Ngươi làm gì!?”

Lý Bình An bắt đầu đánh vảy, vây cá, rồi đến bụng cá, nội tạng…

Vừa làm vừa giảng cho gã đầu bếp,

Bảo hắn phải chú ý từng bước, đầu bếp giật mình gật đầu.

Chiên trước rồi hầm, cực kỳ chú ý đến sức lửa.

Tẩm thêm một ít gia vị do Lý Bình An đặc chế.

Một lát sau, khi cá chín rồi vớt ra đĩa.

Rưới nước canh nóng lên thân cá.

Như vậy vừa giữ được da của cá, thịt cá cũng không bị quá nhờ, da mềm tươi ngon.

Bên trong tươi mềm đưa miệng, bên ngoài hồng hào.

“Nếm thử đi” Lý Bình An bảo hắn.

Đầu bếp nuốt nước miếng, cầm đũa nếm thử.

Thịt cá non mềm, tan ngay trong miệng, tươi ngon mềm mại.

“Ừm! Ngon quá!”

Đôi mắt đầu bếp sáng lên.

Lý Bình An thấp giọng nói với hắn: “Về sau cứ làm như thế” Đầu bếp gật đầu.

Lý Bình An nói xong, cầm theo cá mình làm rồi quay người rời đi.

Chỉ vài bước thôi, đã biết mất khỏi phòng bếp.

Đầu bếp sững sờ, vội vã chạy ra ngoài.

Thế nhưng đã chả thấy người đâu.

Người kia còn để lại tiền cơm trên bàn.

Khó ăn thì khó ăn thật, nhưng tiền vẫn phải trả thôi.

Không thể phá vỡ quy tắc được.

Bên bờ sông.

Lý Bình An ngồi xổm bên bên lão Ngưu, đặt nồi thịt kho cá chép bên cạnh.

Lão Ngưu thì cầm một củ hành tây.

Hành tây chấm tương rồi ăn với bánh bao trắng, thêm chén lớn chén nhỏ nữa, tuyệt vời.

“Lão Ngưu, phần ta ít

“Ngưu ~”

Uỳnh

----!

Tiếng sấm từ phía xa xa truyền đến, mưa to giáng xuống.

Đạo hữu phương nào đang Độ Kiếp ở đây thế?

“Đi! Đi hóng hớt.

Phi kiếm Tế Vũ từ trong hồ lô rượu bay vút ra, Lý Bình An đạp một chân lên đoản kiếp ba tấc.

Lão Ngưu nằm ngất ngưởng trên lưng Lý Bình An, cái đuôi nghoe nguẩy.

“Vèo ~”

Chậm đã chậm đã.

Lão Ngưu vẫn chưa thích ứng kịp với cái ngự không phi hành này. 40

“Đến đây đi, bần tăng sợ gì.

Bần tăng hôm nay sẽ nghịch thiên mà đi!”

“Ôi từ từ đậu mé”

“Đừng đừng kích động”

“... Em sai rồi, em sai rồi.

“Oi me

ói!”

Hòa thượng Trường Thanh bị sét đánh vào chíp chíp kêu loạn xì ngầu.

Lý Bình An núp ở chỗ xa, nhíu mày.

Sao mình luôn vô tình gặp được Trường Thanh vậy nè, nhiều lần trước cũng thế. Không lẽ mình và hắn có gì ràng buộc sao??

Tuy vậy bây giờ không phải lúc để ôn chuyện.

Trường Thanh đang Độ Kiếp, léng phéng một cái là tan thành mây khói ngay.

“Lão Ngưu, mình phải nên chuẩn bị chứ nhỉ?”

Lý Bình An và lão Ngưu bắt đầu đào hố.

Mãi đến bình minh ngày hôm sau.

Tiếng sấm mới ngừng, Lý Bình An và lão Ngưu tới ngó thứ. Trường Thanh cởi truồng, nằm trong hố.

“Còn sống không nhờ?”

Lão Ngưu cầm nhánh cây chọc chọc mông Trường Thanh.

Trường Thanh bỗng lên tiếng, “Không biết lịch sự à?”

“A, còn sống nè.

Trường Thanh miễn cưỡng mở mắt ra, “Lý thí chủ”

Lý Bình An đang định đưa Trường Thanh tới một nơi an toàn.

Bỗng nhiên thần thức của hắn cảm nhận được có sự khác thường ở phía xa.

Yêu khí nồng đậm, đang lao nhanh tới đây.

Phỏng chừng là bị Thiên Kiếp ở chỗ này hấp dẫn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right