Chương 321: Du lịch
Trường Thanh trần truồng ngồi trong một sơn động.
Từ từ mở to mắt, thở ra một hơi dài.
“Đa tạ Lý thí chủ, đã chăm sóc tiểu sinh những ngày này.
Lý Bình An chỉ đáp lời hắn mà không quay đầu lại: “Tiện tay thôi.
Tiếng lửa vang tí tách, Lý Bình An đang nướng một cái chân hươu, mùi thơm tỏa ra tứ phía. Trường Thanh thò tay gãi gãi mông, “ Ôi chao, lần này Độ Kiếp thất bại, phải chăng đây là thiên ý. Lão Ngưu nhíu mày, lạnh nhạt nhìn qua chỗ dưới háng hắn.
Lý Bình An: “Nói này, có phải ngươi nên đi tìm một bộ quần áo không?”
Trường Thanh chống eo, “Khoảng thời gian này tiểu tăng đột nhiên phát hiện trần như nhộng cũng thoải mái lắm”
Lý Bình An yên lặng cắn một miếng chân hươu.
Hai người một trâu, đi tới huyện nhỏ gần đây nhất.
Trường Thanh mặc một cái quần cỏ.
Bọn họ đi tới cửa hàng bán quần áo, cửa hàng này là cửa hàng quần áo lớn nhất trong thành, vải lanh, vải bông, da các kiểu vải gì cũng có.
Trường Thanh chọn rất nhiều bộ, chưởng quầy cười tít cả mắt.
Lúc mới thấy, nhìn người này quần áo tả tơi còn tưởng hắn là một tên nghèo kiết xác.
Ai mà ngờ rằng, hóa ra là một tên nhà giàu mới nổi có phong cách khác bọt.
Quả nhiên, những năm này hòa thượng luôn là những người có tiền.
Tên Trường Thanh đi ra ngoài có bao giờ đem tiền đâu, không khéo lại bắt mình trả tiền cho hắn.
Nghĩ đến đó, Lý Bình An đang định đánh bài chuồn.
Hắn lui vào một chỗ khuất, lặng lẽ quan sát.
Một lúc sau, Trường Thanh chọn xong quần áo.
Lúc tính tiền, chưởng quầy xoa xoa tay cười Ha ha.
“Đại sư, ngài muốn trả bằng tiền mặt hay bằng ngân phiếu?”
Vẻ kinh ngạc hiện lên trên gương mặt Trường Thanh, “Thí chủ đang nói gì zậy, bần tang tới hóa duyên mà, làm sao có tiền được chứ?”
Nụ cười trên mặt chưởng quầy cứng lại, “Hòa thượng thối! Ngươi tới đây gây sự đó phỏng?”
Nói rồi, vỗ tay một cái.
Liền có hai tên to con vạm vỡ bước ra.
“Hôm nay ngươi mà không trả tiền, đừng trách ông đây đánh người cho đến khi ra Xá lợi tử mới thôi!”
Trường Thanh trừng mắt, “Thí chủ, sao ngươi lại không nói đạo lý chứ?”
Từ khi Lý Bình An đi, trong núi không có dai dám xưng hùng xưng bá.
Nhuận Thổ bắt chéo hai chân, ngồi trên ghế thái sư của Lý Bình An.
Vừa lắc lư, vừa uống trà.
Đốt một lư hương đặt dưới đất, cầm trong tay một quyển cuốn sách cổ, tập trung tinh thần đọc.
Qua vài ngày, con mẹ nó thoải mái thật.
Nhưng mà qua mấy tháng, cả Thông Thiên Phong có mỗi mình mình.
Khó tránh khỏi cảm thấy có hơi vô vị.
Nhuận Thổ không thể kìm nén được bản tính lửng của mình, thỉnh thoảng sẽ chạy sang Phong khác choi,
Nhưng mà, những người khác đâu có rảnh rỗi như Nhuận Thổ.
Nhuận Thổ cô đơn, Nhuận Thổ buồn, nó nhìn ván cờ, khẽ thở dài một hơi.
Nghe tiếng mưa rơi trên lá chuối, nghe giọt nước rơi xuống lá sen, nhìn hoa nở xuân về.
Giống như chẳng còn tí hào hứng nào cả, ngay cả cơm ăn cũng không thấy ngon.
Cứ như vậy, lại qua hai tháng.
Nhuận Thổ lại bắt đầu suốt ngày đi tìm người đánh nhau.
Thứ nhất, là để giết thời gian.
Thứ hai, là vì tu hành.
Nhưng mà đánh nhau có nguy hiểm đấy, nhập hành phải cẩn thận.
Trong một lần tỷ thí, Nhuận Thổ bị thương không nhẹ.
Được người ném về Thông Thiên Phong.
May thay Thanh Phong sợ nó chết rồi không ai nấu cơm cho nàng, bèn tìm Quy thần y của Thục Sơn đến.
Quy thần y tới kiểm tra qua một phen rồi nói, “Ừm, vết thương không nghiêm trọng lắm, chờ lão phu về nhà lấy cho ngươi vài viên thuốc ăn vào là phẻ ngay”
Nhuận Thổ yếu ớt nói: “Đa tạ thần y”
“Đừng khách sáo, ta với Bình An là bạn tốt.
Bao giờ hắn về nhớ hỏi hắn hộ ta, bao giờ Kim Bình Mai ra quyển tiếp theo thế, lão phu chờ mòn dép rồi”
Nhuận Thổ đáp ứng hắn.
Chỉ là Quy thần y ra ngoài hồi lâu, Nhuận Thổ chờ mãi đến sáng hôm sau cũng chưa thấy hắn quay
Nhuận Thổ tức mình mắng: “Con mẹ nó, còn rùa chết này không quay lại à, lão tử sắp nghẻo rồi. Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng người: “Con mẹ nó, mắng nữa đi lão tử không đi nữa!” Nhuận Thổ tủi thân rơi nước mắt.
Thông Thiên Phong này, thật sự một ngày cũng không chờ nổi nữa rồi.
Trên núi, mưa nhỏ.
Nhuận Thổ kéo một băng ghế ngồi chỗ cửa ra vào, nhìn hạt mưa đang rơi.
Càng ngày mưa càng nặng hạt, khung cảnh càng lúc càng trắng xóa.
Dãy núi nơi xa xa như được bao phủ một làn khói, nối liền với bầu trời.
Lúc nhàn rỗi, luôn muốn làm rất nhiều việc.
Nghĩ đến những điều buồn bã trong lòng, nghĩ đến nơi này, nghĩ đến nơi kia.
Rồi lại nghĩ đến quá khứ, nghĩ đến tương lai.
Nhuận Thổ bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩ của một đời lửng.
Rồi nó giật mình phát hiện, nhật nguyệt luân chuyển.
Đã bốn năm ngày trôi qua rồi.
Nhuận Thổ đứng dậy, đột phá một cảnh giới nhỏ chỉ đơn giản đến thế.
Thở ra một hơi, đây chính là ngộ đạo?
Cầu mà mãi không thấy, ai ngờ đạt được trong chốc lát.
Qua một hồi sửng sốt, hắn cầm cái quốc Lý Bình An để lại. “Ra đồng làm việc thôi ~”
Nhìn cánh đồng du mạch.
Giờ phút này, Nhuận Thổ mới hiểu được một phần ý cảnh của lão đại.
Bất tri bất giác, đã đến mùa đông giá rét.
Rồng ngủ sâu trong ba tấc đất,
Bởi thế nên cái gọi là: Thiên sơn chim bay hết, vạn dặm chẳng thấy ai. Thuyền đơn một nón lá, ngồi câu trên Giang Tuyết.
11:45
Khó khăn lắm mới có một ngày trời nắng, mặt trời đỏ chiếu lên những bông tuyết còn lại trên hai bên đường, khiến chúng nhiễm một tầng vàng nhạt.
Trên mặt sông, có một chiếc thuyền nhỏ cô độc. Trên thuyền có một vị ngư ông, mặc áo tơi.
Khi tuyết rơi lại ở trên mặt sông câu cá.
Lúc thì ngẩng đầu nhìn tuyết rơi, lúc thì cúi đầu nhìn tình hình trên mặt nước.
Vị ngư ông này hóa ra là Lý Bình An, lão Ngưu chợp mắt nằm ngoãn ngoãn một bên.
Thuyền là do hắn tự làm đó, trong lúc rảnh rỗi ở bên ngoài quan bèn đóng một con thuyền nhỏ đem vào trong quan.