Chương 339: Xuất chinh
“Khâu Vương Bát, đừng có chết đấy nhé.
“Yên tâm, mạng lão tử cứng lắm. Lần này nhất định phải giáo huấn một trận cho đám tu sĩ không biết trời cao đất dày Đại Vũ.
“Nhất định rồi.” Lưu Nhị Cẩu cười, “Biết tại sao tên ta là Nhị Cẩu không? Tên này do một lão đạo sĩ đặt cho ta đấy.
“Tiến bắc!!”
Có người bay lên trời, có người im tiếng, có người hào quang vạn trượng. Tiếng kèn xuất chinh lại lần nữa vang lên.
Ngay cả đệ tử của Tạp Dịc Phong đều hận không thể cầm chơi cưỡi chó vàng nhà mình ra trận giết địch.
Bao quanh khắp cách vách núi, khiến Thục Sơn sáng chói như một toàn Thần Điện.
Mang theo bầu không khí uy nghiêm vạn kiếp không đổi, khí thế ngút trời.
“Nguyện mong đệ tử Thục Sơn chiến thắng trở về!”
Mang theo ánh mắt vô cùng phức tạp, nhìn từng dãy núi, nhìn từng con sông, nhìn từng sinh linh
dưới
Nhưng ta của bây giờ, chỉ muốn an ổn ở lại Thục Sơn, chăm sóc vợ và con cái”
Nhưng mà Luyện đan sư xem thường Luyện dược sư, Luyện dược sư lại xem thường Luyện đan sư
đấy.
Nhân tài vượt qua thử thách có thể ở lại Trúc Diệp Phong, chế tạo thuốc chữa thương cho tiền phương.
Đây là kinh nghiệm luyện dược hơn ba trăm năm của hắn, hắn dấn thân vào ngành luyện được bắt đầu từ năm ba mươi ba tuổi.
Dựa vào “Cẩn thận tỉ mỉ” thành dnah.
Sau đó, ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra khỏi phòng.
“Chư vị, hoan nghênh tới Trúc Diệp Phong”