Chương 342: Mọc cỏ rồi?

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,539 lượt đọc

Chương 342: Mọc cỏ rồi?

1410 chữ

“Sư phụ ới!”

“Sư phụ người làm sao vậy? Người đâu, sư phụ phát bệnh rồi!”

Lưu Tông Thành khóe mắt giật giật nhìn hắn, “...Không đừng gọi, vi sư… vi sư đang luyện cơ lưng” “Luyện cơ lưng?”

Lưu Tông Thành khó khăn giải thích cho hắn: “Luyện cơ lưng khống chế cột sống tốt, cột sống linh hoạt, động tác dẻo dai.

Giãn cơ lưng, rồi giãn cơ háng, giãn lưng, thả lỏng cột sống.

Đây là phương pháp dưỡng sinh gần đây vi sư mới nghiên cứu ra, đừng làm phiền vi sư..”

Đệ tử đi rồi, Lưu Tông Thành lại oằn mình lên.

Có báo đưa tin từ tiền tuyến gửi về, nói là đệ tử Thục Sơn phục kích đánh một trận đẹp. Tiêu diệt được một trăm ba tên địch.

Rất nhiều đệ tử chiến đấu anh dũng được nêu gương trên mặt báo, với Thục Sơn mà nói đây quả là một tin tốt.

Ai nấy đều mong mỏi mình có tên trong danh sách tiếp theo.

Sân vườn Trúc Diệp Phong, có thể thấy một cái bóng đang chạy quanh chân.

“Mỗi ngày chống đẩy 100 lần, gập bụng 100 lần, 100 lần đứng lên ngồi xuống, rồi lại chạy thêm 10

km!!”

Nhuận Thổ đứng dưới ánh năng, nhẩm lại phương pháp rèn thân mà Lý Bình An vừa nói với nó. Quan trọng là phải cắt tóc đi!

Nhuận Thổ sờ lên nhúm lông trên đỉnh đầu, phải cắt sao?

Lý Bình An tranh thủ thời gian rảnh, hoàn thành định mức tháng này.

Sau đó, liền dấn thân vào nghiên cứu chế tạo độc dược.

Dạo gần đây, hắn càng ngày càng cảm thấy hứng thú với độc dược.

Phải mà, vừa vẩy bột phấn.

Sau đó khẽ hít thở.

Chưa đến một lúc, đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Cảm giác như não mình đang đập loạn xa, lúc thì ở bên trái lúc thì phải.

Sau đó ngã bịch xuống đất.

Lão Ngưu cầm sổ, chuẩn bị ghi chép lại.

Thì nghe thấy Lý Bình An đang nằm sõng soài trên đất thì thào: “Hoa mắt chóng mặt, thần thức hỗn loạn, nồng nộ Hoa khô chưa đạt.

Phổi bệnh biến, xưng phù, xuất huyết, khó thở….

Lão Ngưu rất nhanh đã nhớ kỹ, bỗng nhiên không nghe thấy Lý Bình An nói gì nữa.

Lão Ngưu cúi đầu nhìn, chỉ thấy Lý Bình An miệng sùi bọt mép, tứ chi co quắp, cả người cong như một cây cung.

Nửa câu cũng không nói được, hai chân đạp loạn.

Ê ngươi đừng có chết đó –

Lão Ngưu nhớ lại kiến thức Lý Bình An đã dạy mình, hô hấp nhân tạo !! Thế là, vội vàng gọi Nhuận Thổ tới.

Nhuận Thổ xắn tay áo, “Không thì để ta cho hắn mấy cái tát, đánh cho tỉnh?”

Tát ?

Lão Ngưu lườm Nhuận Thổ một cái.

Mày đánh đi? Vừa hay hôm nay trâu ta muốn ăn thịt lửng.

Lão Ngưu và Nhuận Thổ thương lượng nửa ngày trời, cũng chẳng nghĩ ra được cách xử lý. Sau cùng chỉ đành đỡ Lý Bình An đặt lên giường.

Cứ như vậy ba ngày trôi qua.

Nhuận Thổ bỗng nhiên kêu to, “Ngưu ca! Không ổn rồi, đại ca mọc cỏ trên đầu rồi!”

Lão Ngưu vội vàng chạy vào xem thửu, thấy trên đầu Lý Bình An có một cọng cỏ đang mọc. (000)...

Lại qua hai ngày nữa.

Nhuận Thổ: “Ngưu ca, cọng cỏ trên đầu đại ca nở hoa rồi. Ôi mẹ ơi, đại ca ta biến thành thực vật rồi sao?”

Lý Bình An chìm trong hôn mê, nửa tháng nữa trôi qua.

Trong những ngày này, Nhuận Thổ thi thoảng sẽ tưới nước cho Lý Bình An. Sợ cọng cỏ trên đầu hắn héo mất.

Lý Bình An từ đầu đến chân đều mọc hoa, y như bụi hoa nở rộ, nhìn rất yên bình.

Nhuận Thổ: “Đại ca ta thật sự nghẻo rồi sao?”

Lão Ngưu lau nước mắt.

“Ngưu ngưu ~”

Nhuận Thổ hít sâu một hơi thở dài nói, “Đừng khóc, chí ít đại ca cũng ra đi thanh thản

Lão Ngưu và Nhuận Thổ đưa Lý Bình An ra đồng, đào huyệt.

Càng đào càng nhanh, rất nhanh đã đào xong một cái hố lớn. “Hạ táng đi!”

Khóc mấy câu đi nhỉ?

Thế là, một trâu một lửng òa khóc. Cả người run rẩy, khóc bù lu bù loa.

“Đào hố, một hai ba bốn năm…vùi đất..”

Vừa vùi vừa rên ư ử.

“Ngưu ca, sau này chúng ta sẽ như thế nào?”

Nhuận Thổ và lão Ngưu đang thảo luận kế hoạch tương lai.

Đứng lúc này, bỗng có một cánh tay từ trong đống mộ thò ra ngoài.

Lý Bình An chui từ trong đất ra.

“Đại ca?”

“Ngưu nguu!”

Lý Bình An đứng dậy, hắn thức tỉnh những đóa hoa trên người hắn lập tức héo úa.

“Đại ca, ngươi làm sao vậy?”

Lý Bình An thản nhiên nói: “Ta mơ thấy bà ta đến đón ta

Nhuận Thổ hơi tiếc nuối nhìn sang cái hố mình vừa mới đào, còn có cả

Đại ca, không chết nữa hả?

Thế thì mấy thứ kia chẳng phải để phí à?

“Không để phí đâu.” Lý Bình An nói.

Nhuận Thổ: “A?”

Nhuận Thổ đầu hướng xuống, bị Lý Bình An vùi vào trong đất.

Lão Ngưu lấy đuôi xoáy vào mặt nó, ồ hi hi –

Phường Thiên Lộ, có hai đại gia tộc tọa lạc ở trung tâm mảnh đất này.

Hàng năm vào hai mùa đông, xuân có rất nhiều thương nhân buôn Linh dược, tán tu đều tụ tập ở đây.

Thị trường tương đối phát triển, làm ăn không ngừng phát đạt.

Bởi vì chiến tranh.

Thục Sơn một mặt gấp rút sản xuất, một mặt thâu tóc Linh dược.

Để phòng bị kẻ xấu tập kích, vì vậy phái rất nhiều đệ tử hộ tống.

Đồng thời, trong đội ngũ đệ tử bảo tiêu phải có ít nhất một người là Luyện dược sư.

Để đảm bảo mua Linh dược không bị người ta hố.

Mà lần này, người giữ trọng tránh Luyện dược sư trong đội chính là Lý Bình An.

Những người đi theo hộ vệ là Vân Thư và đám người Tư Đồ Lôi.

Tư Đồ Lôi cực kỳ không muốn rời khỏi Thục Sơn, nhất là trong khoảng thời gian đặc biệt này.

Trên đường đi cây cối đều là địch, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Một vài người nói đến tiền tuyến.

Nhóm đầu tiên ra chiến trường đã được hơn nửa năm.

Chiến tranh không phải một năm nửa năm là kết thúc đâu.

Nhất là cuộc chiến tranh này huy động toàn bộ quốc gia, người tu hành tham chiến.

Khéo phải đánh hơn chục năm, thậm chí có thể là mấy trăm năm.

“Nhị Cẩu sư huynh lần trước gửi thưu về nói, Đại Vũ không có dễ đối phó như vậy, e rằng chiến tranh sẽ mở rộng quy mô” Vân Thư nói.

Tư Đồ Lôi sắc mặt trầm xuống, liệu rằng người kế tiếp bị lôi lên chiến trường sẽ là mình? Nếu như mình chết, vậy Diệu Diệu và các con sẽ….

Tư Đồ Lôi không dám nghĩ tiếp.

Bốn ngày sau, mọi người đã tới Phường Thiên Lộ.

Để tránh bị chú ý, theo lời đề nghị của Lý Bình An mọi người chia thành nhóm mà đi.

Mua Linh dược mà mình muốn, phân tán chú ý.

Sau đó tập hợp lại một chỗ.

“Ông chủ, Linh dược này bán thế nào?” Vân Thư hỏi.

Ông chủ sạp thuốc vô cùng đau lòng nói: “Hai trăm linh thạch, thực không dám giấu, Linh dược này

là vật tổ truyền của nhà ta.

Nếu không phải cha ta già lâm bệnh nặng, cần gấp hai trăm viên Linh thạch để chữa bệnh.

Ta còn lâu mới đem Linh dược này ra bán!”

“Là…là vậy sao?” Vân Thư khó xử.

Giá hai trăm viên Linh thạch là quá cao rồi, nhưng nhìn biểu cảm của ông chủ, trong lòng nàng có

chút không đành lòng. “Vậy…được rồi”

Vừa rứt lời, ai đó đã cắt lời nàng.

“Hai trăm linh thạch? Hai mươi Linh thạch bán không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right