Chương 347: Độc kinh

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,472 lượt đọc

Chương 347: Độc kinh

1254 chữ

“Có danh sách nhóm thứ hai Bắc tiến rồi.

Mấy đệ tử ở nhà giam cả ngày chẳng có việc gì làm, vì thế một khi bên ngoài có gì đó hay họ đều đáng được thảo luận.

Tình hình chiến tranh ở tiền tuyến không ổn lắm.

Số lượng nhóm đệ tử đầu tiên không đủ thỏa mãn nhu cầu chiến tranh.

Vậy nên bắt buộc phải có nhóm thứ hai đi bổ

“Có những ai thế? Cho ta xem danh sách với“

sung~

“Ui chao! Ta đệt, có hắn à, tên này cũng thời với ta.

Không ngờ bây giờ tu vi của hắn đã tăng tiến đến vậy, nhìn lại ta xem.

Cứ chết dí ở chỗ này!”

Lý Bình An an ủi đồng nghiệp vài câu: “ồi đừng nói vậy, ngươi cũng có ưu điểm của mình mà.

“Hả? Ví dụ như?”

“...Ví dụ như chất lượng giấc ngủ của ngươi tốt hơn của hắn.

Đồng nghiệp…”.

Lão Chu nói: “Dù sao cũng chẳng liên quan đến chúng ta, trời sập khắc có người cao chống, chúng

ta cứ ăn uống no say vui chơi thỏa thích phần mình thôi.

“Hôm nay đến phiên ai gác?”

“Ta không muốn đi đâu?

“Hay là cứ kệ đi”

Lý Bình An chủ động đề nghị: “Ta đi cho”

Lão Chu gật đầu, hắn rất hài lòng với tên đệ tử mới tới này.

Lý Bình An nhận lấy chìa khóa, rồi rời đi.

Không thì mình cũng không có chuyện gì làm, đấu dế mèn, đánh bài, mình không hứng thú.

Trò duy nhất khiến hắn hơi thấy hứng thú có lẽ là đánh cờ.

Nhưng mà mấy tên đệ tử ở lao phòng này, cả ngày nhàn rỗi nên đã nghiên cứu thế cờ lên một tầm

cao mới.

Với kỳ nghệ của Lý Bình An, đứng trước mặt bọn họ chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

Nơi cao nhất của nhà lao có một tòa tháp tên là Liễu Vọng, cả ngày lẫn đêm đều có đệ tử canh giữ. Nhưng mà dần dà theo thời gian.

Tính an toàn của nhà giam càng ngày càng được nâng cao, mạng lưới theo dõi ngày một dày đặc. Tháp Liễu Vọng giờ đây trở thành vật trang trí.

Nhuận Thổ đứng trước Tháp Liễu Vọng, tò mò nhìn xung quanh.

Lý Bình An lại lấy ra quyển Độc Kinh mà Lưu Tông Thành tặng cho hắn, chuẩn bị tiếp tục nghiên

cứu.

Lão Ngưu trải quyển Độc Kinh lên mặt đấ, Ngưu…ngưu ngưu.. mà đọc cho Lý Bình An nghe.

Lý Bình An nghe, thi thoảng gật gù.

Lấy ra một ít lá trà từ trong tay áo, pha một bình trà nóng hổi.

Vừa uống trà vừa suy nghĩ về ý nghĩa của [Độc Kinh].

Có thể thấy được Lưu Tông Thành trưởng lão rất chăm chút cho quyển sách này, một số chỗ khó

hiểu còn ghi rõ chú thích.

Thậm chỉ những chỗ sâu xa khó hiểu, hắn còn để cả hình minh họa.

Đa phần bí tịch thư pháp, khi rót vào sẽ không đều nhau.

Một số bước then chốt đều được truyền đạt thông qua truyền miệng, hoặc ám hiệu.

Nếu như không có người chỉ điểm, không có chú giải, muốn thông hiểu diệu kỳ bên trong không phải là dễ.

Dễ rời xa thực tế, không chỉ luyện không ra cái của gì mà còn dễ bị tẩu hỏa nhập ma.

Cho nên nhận được bí tịch, nghe thì cảm thấy có chút thành tựu đấy nhưng mà chẳng dễ ăn như

thế đâu.

Trừ phi nhận được quyển bí tịch giống quyển [Độc Kinh] này của Lý Bình An, cặn kẽ đến mức khiến người ta giật mình.

ân tình này, phải ghi nhớ cho kỹ.

Có những có mấy đoạn nghe chẳng hiểu gì hết.

Mặc dù vẫn còn nhiều chỗ khó hiểu, nhưng đọc xong lại thấy có ấn tượng.

Bên kia, chúng đệ tử vây quanh đánh bạc.

“Chín nè chín nè chín !”

Lão Chu mở cốc, “Chín!”

Lập tức, mấy đứa còn lại kích động gào to.

Mấy đứa thua kèo mặt mày ủ rũ, nâng chén rượu lên cạn.

Lúc này, có một đệ tử ôm chó vàng bước tới.

“Chu sư huynh, có người tìm ngươi.”

“Ai thế?”

“Vân Thư sư tỷ.

“.. hố!?”

Lão Chu bật phắt dậy.

“Vân Thư?”

Ở Thục Sơn có vài đệ tử có hiệu ứng minh tinh.

Vân Thư là một trong số đó.

Không chỉ mạnh, thiên phú dị bẩm.

11:56

Còn là người đứng đầu trong bảng xếp hạng mỹ nhân của tờ báo Yên Chi (Thục Sơn), kể từ khi Thông Thiên Phong Lâm Tuyết tham gia phản loạn, vị giam vào nhà lao.

Vân Thư luôn giữ vị trí đầu.

Vừa nghe thấy cái tên này, cả đám đệ tử kia hai mắt rực sáng.

Thục Sơn Thất giam, có tên khác là Thất túc.

Giác, cang, đê, phòng, tâm, vĩ, ky, khu vực nhà lao của bọn hắn thuộc giác.

Chỗ này đừng nói nữ nhân, mẹ ngay cả muỗi cũng là muỗi đực đấy.

Ở Giác giam mười năm, nhìn thấy heo nái còn cảm thấy nó mi thanh mục tú

Lão Chu chà chà cái đầu đầy dầu khéo xào được mấy đĩa rau, “Tự nhiên có đệ tử đến đây? Hiếm thấy nhỉ, nàng có nói là có chuyện gì không?”

“Ta không hỏi”

“Chờ ta đi xem

Lão Chu vội vàng sửa sang lại quần áo.

Vừa ra ngoài nhà giam đã thấy một thân sắc đỏ uyển chuyển chờ bên ngoài. Khụ khụ khụ

Lão Chu ho nhẹ vài tiếng.

“Vân …Vân Thư sư muội”

Vân Thư từ từ tiến lại, dáng người thướt tha.

Tóc dài mềm mại hơi rối, mang theo một hương thơm kỳ lạ.

Giống như một bông hoa tươi nở rộ thơm ngát, xinh đẹp yêu kiều mà chói mắt. Vân Thư bình tĩnh hành lễ, “Chu sư huynh

“Vân Thư sư muội, có chuyện gì vậy? “ Lão Chu chỉ cảm thấy tinh thần phơi phới. “Chu sư huynh, ta đến tìm Thông Thiên Phong Lý Bình An”

u mai gót!

Lão Chu sững sờ

Một lát sau, Lý Bình An theo vẻ mặt oán giận của lão Chu bước ra.

“Vậy các ngươi nói chuyện đi!”

Lần này Vân Thư đến đây, là để tạm biệt Lý Bình An.

Nàng có tên trong danh sách đợt này.

Thực tế ngay từ lúc chưa có danh sách đợt đầu, nàng đã bày tỏ nguyện vọng muốn Bắc tiến với sự phụ.

Chỉ là bị sư phụ nàng bác bỏ.

Mãi đến khi có nhóm thứ hai, nàng mới có cơ hội này.

“Nếu có tin của Nhị Cẩu sư huynh, nhớ viết thư cho ta.” Lý Bình An nói.

Lúc trước ở Công Thiên Các, quan hệ của Lý Bình An, Lưu Nhị Cẩu, Vân Thư, Tần Thịnh cũng không

tê.

Mà bây giờ, Tần Thịnh đã hi sinh nơi Bí Cảnh.

Lưu Nhị Cẩu có tên trong nhóm đầu Bắc tiến, sinh tử không rõ.

Vân Thư cũng sắp bước lên hành trình tiến Bắc.

Hai người hàn huyện vài câu, Vân Thư liền chuẩn bị cáo từ.

Lý Bình An trầm mặc một lát, rồi nói với nàng, “Phải sống sót, chiến thắng trở về” Vân Thư ngoảnh đầu cười, “Bình An sư huynh, hẹn gặp lại!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right