Chương 363: Học từ những chuyện nhỏ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 880 lượt đọc

Chương 363: Học từ những chuyện nhỏ

Khi các tu sĩ của hai bên quân tham chiến, trận chiến diễn ra càng thêm khốc liệt. Riêng quân mình đã hao tổn mấy ngàn người, mười mấy tướng lĩnh đã chết trận.

Lý Bình An cảm thấy, nếu cứ tiếp tục thế này, quân đội sẽ bị tiêu diệt.

Dù sao cũng chỉ là một đám quan tạp nham, chiến lực không tính là mạnh.

Có điều cũng may, khống được mấy ngày thì viện quân đã kéo đến.

Lý Bình An ngồi trên một tảng đá, từng nhóm người đi tới đi lui, vô cùng nhộn nhịp, tựa như đi dạo viếng chùa dịp tết vậy.

Lão Ngưu ở bên cạnh nấu trà.

Đại Đầu lại gần nếm thử một ngụm, chỉ cảm thấy vừa đắng vừa chát, không biết thứ này có gì ngon mà uống.

Lần này, bọn họ không chịu trách nhiệm vận chuyển xác chết nữa, vì có rất nhiều đội quân ở phía

trước họ, họ chỉ là một đám tạp nham, đã bị quên mất.

Sau khi đến đây ba tháng, Lý Bình An mới biết vị trí của bọn họ gọi là sườn núi Dã Nhân.

Vì muốn đóng quân một thời gian nên họ đã dựng trại tại đây.

Cũng chẳng biết ai đã từng nói câu này, cuộc sống chính là người thầy giỏi nhất, sống trong quân doanh, Lý Bình An đã học được rất nhiều điều.

Ví dụ như việc dựng trại đơn giản này, cũng đã bao hàm rất nhiều tri thức.

Hạ trại cần chọn chỗ dựa vào nguồn nước, sau đó quy hoạch trại lớn trại nhỏ, phân công công việc, ai ở phía trước cản địch, ai ở phía sau bảo vệ nguồn tiếp tế.

Sau đó phải sắp xếp binh lính đào chiến hào, chặt cây cối và thu gom quân nhu vũ khí họ mang theo.

Bên trong chiến hào phải đóng cọc gỗ, đầu hướng ra được vát nhọn, được hun cứng bằng lửa.

Bên ngoài chiến hào còn có bố trí trận đuổi ngựa, trước trận bố trí sừng hươu, phía trước sừng hươu là bẫy rập.

Trạm trinh sát, còn có trạm gác ngầm… Những thứ này cũng không thể thiếu.

Lý Bình An nghiêm túc học tập từng kiến thức nhỏ, cho dù là đối với người khác, những kiến thức

này thoạt nhìn không cần thiết, nhưng hắn nghĩ đến mấy ngàn năm, mấy vạn năm, thậm chí là mấy trăm ngàn năm sau, khi đó, hắn sẽ là một quển bách khoa toàn thư biết đi.

Hoặc là một ngày nào đó nền văn minh nhân loại biến mất, hắn sẽ dựa vào những tri thức tích lũy bấy lâu mà xây dựng lại nền văn minh nhân loại.

Có điều, đó vẫn là chuyện của sau này, còn lúc này, Lý Bình An tập trung chú ý vào chuyện nấu nướng. Nồi sôi, hắn cũng liên tục lắc nồi.

Người xung quanh nghe mùi thơm mà trợn tròn mắt, cứ như nhìn thấy một cô gái khỏa thân vậy. Chiến đấu nơi tiền tuyến, thức ăn cũng không quá phong phú, hơn nữa bọn họ cũng chỉ là đám quân tạp nham không được ai chú ý.

Nhiều nhất chính là nấu ít cháo đặc mà ăn hoặc là nấu chung hạt kê, rau dại, thịt, bỏ thêm tí muối, nấu thành cháo mà ăn, mùi vị cũng chẳng ngon lành gì.

Hoặc là ngâm lương khô trong nước nóng, dù là không no nhưng sẽ không chết đói.

“Ăn thôi ăn thôi!”

Sau khi ra lệnh, hàng chục anh em thủ hạ của Lý Bình An bắt đầu ăn uống vô cùng thích thú khiến người khác phải ghen tị.

Không chỉ thức ăn, Lý Bình An luôn có cách khiến mọi người giải trí vui vẻ.

Dùng cục đá vẽ ô trên mặt đất, chơi nhảy ô.

Dùng gỗ khắc ra con quay, sau đó quất bằng roi hoặc thắt lưng…

Tuyến đầu thi thoảng truyền đến tiếng ầm ầm, thậm chí luôn là vào lúc nửa đêm, khiến người ta ngủ không ngon.

Mỗi lần như thế, Lý Bình An sẽ bê một ấm trà, nhìn về phía xa xăm.

Xem chừng là có quân địch đột kích doanh trại.

Đầu năm dám tập kích doanh trại thì đều là những kẻ hung hãn.

Lại qua một lúc, cuộc chiến phía trước càng thêm sôi nổi. Nhiều toán quân lẫn vào nhau, hệt như một nồi lẩu thập cẩm. Ở nơi hậu phương cũng không còn bình yên nưa, mặt đất rung chuyển dữ dội, khắp nơi đều là âm thanh chém giết.

Khi đến mùa đông, Lý Bình An phát hiện ra một vấn đề: Hắn uống hết sạch trà rồi.

Những ngày này, hắn đã hình thành thói quen uống trà, giờ đột nhiên không còn trà để uống, hắn cảm thấy cả người khó chịu.

Gió càng lúc càng lớn, tuyết rơi cũng ngày càng dày.

Đúng lúc đang nghĩ xem phải tìm trà ở đâu, thì đám tạp quân bọn họ bỗng nhận được lệnh đánh lén đường vận chuyển lương thực của quân địch.

Cũng không biết là tên tướng mắt mù nào lại để cho đám quân này đi đánh lén.

Trong lòng mọi người đều thầm chửi rủa mười tám đòi tổ tông của cái tên chó chê mèo mửa này, sau đó mới hùng hổ xuất phát.

Cũng may vẫn có một chuyện đáng mừng, còn có hai toán quân khác cùng phục kích với bọn họ. “Bình An, chúng ta sẽ chết sao?”

Trên đường, Đại Đầu lo lắng hỏi Lý Bình An.

Vào tiền tuyến đã lâu, nhưng đây là lần đầu hắn tham gia chiến đấu.

Lý Bình An lắc đầu, hời hợt nói: “Không có đâu?

Nhưng thật sự có hay không, hắn cũng chẳng rõ.

Lý Bình An mặc bộ quân trang không vừa người, kéo Lão Ngưu đi giữa đám người, tựa như một hạt đậu trong một đống đậu.

Sau năm ngày, họ thuận lợi đến được điểm mai phục.

Tướng quân dẫn đầu yêu cầu họ ẩn nấp đợi lệnh.

Một trận gió thổi qua, đám người lạnh cóng run cầm cập.

Lý Bình An nhặt một cục đá dưới moonhg, tùy ý ném qua một bên, nói với Đại Đầu: “Lát nữa xông lên, ngươi hãy theo ta.

Đại Đầu gật đầu như giã tỏi.

Bọn họ đợi ở đây một ngày một đêm mới chờ được mục tiêu.

Dưới ánh hàng hôn chiếu rọi, trên một gò núi trọc, mấy tên lính võ trang đầy đủ tiến lên từng bi=ước, đề phòng bị đánh lén:

Nhìn sơ qua cũng biết, đây là một đội quân tinh nhuệ.

“Rầm rầm rầm!”

Pháo và tên nỏ sượt qua đầu bọn họ như một trận gió, hướng đến đội quân trước mặt.

“Các huynh đệ, theo ta xông lên!”

Tiếng kèn vang lên.

Đại Đầu cẩn thận nắm chặt trường thương trong tay, trán mà lòng bàn tay nhễ nhại mồ hôi.

Từng tốp người xông tới, lập tức đã đến lượt của bọn họ.

Chẳng biết từ lúc nào, trận tuyết đã biến thành mưa đá to như hạt đậu nành, mưa nện lên áo giáp của họ, phát ra tiếng vang lanh lảnh, mưa rơi trên mặt họ, họ đau đớn há hốc mồm.

Rốt cục đã đến hàng bọn họ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right