Chương 405: Đánh chặn nửa đường
1715 chữ
Trên chiếc bàn người đàn ông trung niên đang ngồi kia, có một ấm trà nóng. Trong tay cầm một thanh kiếm, hắn ung dung từ tốn uống một ly trà.
“Là người của nữ hoàng?”
“Hình như vậy”
Người đàn ông kia cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng muốt.
Lý Bình An khoanh chân ngồi trên đệm cỏ trong căn nhà hoang phế, tay cầm chén trà, tay kia gõ go.
Phù sinh bất tại, trà ngữ thanh hương. (Trà trong cơm nhạt, điều vui nhất với người bình thường.) “Sắp xuống rồi!” Cảnh Dục làm bộ thúc dục nói.
“Đến rồi!!”
Cảnh Dục dường như cũng cảm nhận được gì, đột nhiên bật dậy, nắm chặt bội kiếm trong tay. “Sao bọn chúng biết hành tung của chúng ta?”
“Địa bàn của người ta, chạy sao thoát?”
“Bây giờ phải làm sao?”
“Cách đơn giản nhất là….phá vòng vây”
Lý Bình An rút đao ra khỏi vỏ, dao dài sáng như tuyết,
Ánh đao sáng chói như sóng dội trường giang, gợn sóng mênh mông, tầng tầng lớp lớp ào tới. Trong đêm mưa, Lý Bình Am đẩy cửa mà đi.
Dưới ánh trắng, hắn một thân áo xanh.
Mũi đao nhuộm lên ánh trăng trong sốt, tựa như vầng sáng bạc, càng quan sát từ xa càng rõ. “Lão Ngưu, Nhuận Thổ bảo vệ nhân chứng, chớp cơ hội chạy trốn.
“Hiểu!” “Ngưu”
Người nói đến là đến, Lý Bình An thầm chửi mấy cái thằng đen đủi này.
Bởi vì không có cách khống chế được bọn chúng, nên Lý Bình An đành cho chúng ăn ít độc đan. Để bọn chúng một lần hôn mê hai ngày, qua hai ngày, lại cho ăn thêm mấy viên nữa.
Cảnh Dục nâng kiếm, đứng cạnh Lý Bình An.
“Làm sao giờ?”
“Còn làm sao nữa? Giết xông ra thôi” Lý Bình An nói.
“Tiếc quá Trường Thanh không ở đây? Cảnh Dục nói, “Nếu không Cửu Châu Tam Kiệt chúng ta có thể cùng nhau chiến đấu rồi, nhìn cảnh này đi chậc chậc…
“Lúc nào rồi còn không chịu nghiêm chỉnh”
Lý Bình An thầm chửi đầu mòe mày.
Phía trước xuất hiện một tên trẻ tuổi cầm dù, “Các ngươi có bản lĩnh đấy, nhưng ta khuyên các ngươi một câu, núi cao còn có núi cao hơn. Dám đánh với ta một trận không?
Ngươi là đỉnh phong Ngũ cảnh? Mới bước vào Lục cảnh à, sao không cảm nhận được khí của người tu hành trên người ngươi vậy…
Lời còn chưa nói hết, Lý Bình An đã biến mất.
Vũng nước bị giẫm lên bắn tung tóe.
Người che dù chân mày vừa nhếc lên, chưa kịp có cơ hội phản ứng.
Đã thấy một bóng người xuyên qua màn mưa, lao đến trước mặt hắn.
Một cú quyền mang theo nội lực thâm hậu đánh ra, quyền phong đi tới, xoay tròn màn mưa.
Sức quyền mãnh liệt, như mang theo tiếng sấm vang rền, tung hoành khuấy động.
Người trẻ tuổi khinh thường chỉ cảm thấy không khí xung quanh bị vật gì đó cuốn đi hết, tựa như một khoảng chân không ngắn ngủi, không ngừng mở rộng trong tròng mắt mình.
Ngươi trẻ tuổi ngã xoay vòng, lăn xa hơn mươi trượng, miệng phun đầy máu tươi, sắc mặt hốt hoảng.
Như chưa kịp phản ứng có chuyện gì xảy ra.
Quyền này không hề đơn giản, mà còn mang theo kình khí màu ngà sữa, có hình có chất.
Ẩn chức sức mạnh xé toạc mọi thứ, dường như tinh hoa đất trời đều được tập hợp trong một quyền này.
Nửa giây sau, ngươi trẻ tuổi mới hơi phục hồi tinh thần.
Mé! Không phải hắn dùng đạo sao?
Sao lại nện cho mình một quyền chứ.
“Một quyền không đủ sao?”
Lý Bình An hơi kinh ngạc nói.
“Lại ăn thêm quyền nữa.
,,
Nghe vậy, người trẻ tuổi sắc mặt đại biến.
Đột nhiên đứng người dậy, nhất thời không biết nên đấu một trận với kẻ kia hay là quay người chạy
Chưa kịp ra quyết định, đã thấy quyền thứ hia của Lý Bình An đến trước mặt.
“Beng” một tiếng vang thật lớn.
Trên thân của người trẻ tuổi hiện ra một vầng sáng nhạt, hình như là bảo giáp hộ thân.
Một quyền này nện vào giữa lồng ngực hắn, chấn động tim gan phèo phổi.
Hắn phun ra một ngụm máy tươi, một đòn này, thật sự quá nặng tay.
Cả người lại bay ra ngoài.
Võ phu?
Nhưng khí quanh thân người kia không giống võ phu thông thường, một khi võ phu đột phá hậu Tam cảnh, là đã tôi luyện võ gan, lực thực liên tiếp tăng cao.
Vầng sáng kia lập tức tiêu tan.
Bảo giáp hộ thân bị một quyền đát nát.
“Ngươi..”
Người trẻ tuổi lảo đảo bò lên, loạng choạng chạy về phía sau.
Lý Bình An không đuổi theo hắn, mà nói với Cảnh Dục: “Sau lưng hắn còn có một tên mạnh hơn, ta đi đối phó hắn, ngươi đối phó những tên còn lại dẫn bọn họ ra ngoài.
Cảnh Dục nhíu mày: “Nói gì kỳ vậy, nghe như ta là con gà bệnh á.
Ta cùng ngươi đối phó tên kia, còn lại giao cho Nhuận Thổ và Lưu Dũng, lão Ngưu chạy nhanh để nó cõng nhân chứng đi!”
Lý Bình An: “Được, hai ta cùng đối phó tu sĩ đỉnh phong Thất cảnh kia !”
Cảnh Dục: ....
“Ta bỗng cảm thấy chủ ý của ngươi vừa nãy hợp hơn, kẻ kia giao cho ngươi. Lý Bình An cầm Phù Tang đạo trong tay, dường như đang tụ lực.
Sau đó nhảy lên.
Thân ảnh từ nhà hoang lao thẳng đến sườn núi bên ngoài, pháp nhãn mở.
Một đao chém ra, hóa thành một màn đao.
Một đao này đến rất nhanh, khó mà dùng ngôn từ diễn tả, tựa như một đao kia tốc độ không thể nghịch chuyển, tạo thành một nhát cắt giữa không gian.
“Đến hay lắm!”
Người trung nên mặc cẩm y ngồi uống trà trong đình cười lớn một tiếng, tiến lên một bước.
Khí thế quanh thân đột nhiên bùng nổ, cơ bắp toàn thân bật ra, cơ bắp như chằng chịt như rồng.
Kình khí như sông dài chảy xiết, vận chuyển nội lực thanh âm như tiếng sấm, xuyên thẳng lên trời
cao!
“Vù!”
Người trung niên kia tay trái khép lại, tay phải nhấn ra trước.
Sức mạnh vô hình như thủy triều mãnh liệt lao tới.
Đao quang bị đòn này đánh nát.
“Võ phu đỉnh phong Thất cảnh. Lý Bình An hô toang một tiếng. “Đến chiến!”
Người đàn ông trung niên mặc áo bào trắng gầm nhẹ.
Trong sân nhà hoang.
Mũi tên như mưa, đây rõ ràng là nỏ trong quân đội.
Ở gần thậm chí có thể phá vỡ cương khí hộ thân của tu sĩ Tứ phẩm, đương nhiên với võ phu thì khác.
Xem ra lần vây giết này, bọn kia tốn khá nhiều sức lực.
Dù sao thì tính ra, trong đám người này có một gã mù lòa chiến lực nằm giữa Lục cảnh và Thất cảnh.
Một tên kiếm tu thiên tài Ngũ cảnh của Hoài Lộc Thư Viện, một tên võ phu nhiều lần lập chiến công Lưu Dũng.
Còn một con linh thú tứ cảnh Nhuận Thổ, còn một con trâu đen chẳng hiểu gì lại lấy đồng loại làm
thức ăn.
Trận này, quy mô khá lớn, tác chiến đầy đủ.
“Xông lên, lao ra!”
Bội kiếm trong tay Cảnh Dục, nhất định không phải vật thường.
Trái chém phải chặt, động tác cực nhanh, mười phần công lực, kiếm pháp khó mà tưởng tượng.
Như nước chảy mây trôi, người cản hắn đều bị hắn thẳng tay chém giết.
“Một kiếm này, ba phần kinh diễm, ba phần tiêu sái, ba phần phiền muộn, phần còn lại không ai bì nổi.
Thi triển kiếm pháp kinh diễm, tiêu sái, phiền muộn, không ai sánh bằng”
Nhuận Thổ đứng một bên giải thích.
Đến lúc này vẫn không quên tâng người lên.
“Ôi chao đậu xanh rau má, mông ta trúng tên rồi.
Cảnh Dục chém xuống một kiếm, kiếm thế mãnh liệt.
Rõ ràng chỉ là một đòn bừa của người kia thôi, nhưng lại đáng sợ như vậy.
Dường như một kiếm này không ai có thể ngăn cản, một tu sĩ Ngũ cảnh không thể không dốc toàn
lực chiến đấu.
Hít sâu một hơi trong lòng, nhìn bóng lưng Cảnh Dục.
Hắn bỗng có dự cảm, nếu như….nếu như…Sau này không có gì thay đổi.
E rằng người này sẽ trở thành người đứng đầu Kiếm đạo.
“Huhuhuhu ~ chạy thôi chạy thôi!”
Cảnh Dụng một tay ôm mông, một tay cầm kiếm vẩy lung tung, nhưng mỗi kiếm như đều mang theo một đòn tấn công huyền diệu khó giải thích, khiến người ta vừa khó phòng bị vừa khó đến gần.
“Chíu “ Một tiếng vang nhỏ.
Lão Ngưu mắt sáng lên, “Ngưu !”
Nhuận Thổ hét lớn: “Ngưu ca để chúng ta đuổi theo nó!”
Giữa không trung, một luồng sáng bạc ngưng lại không tan.
Nhìn kĩ lại, sẽ nhận ra đó là một thanh đoản kiếm ba tấc. Phi kiếm Tế Vũ,
Lão Ngưu ôm một thằng xui xẻo móc lên thân kiếm.
Lập tức, Cảnh Dục ôm theo cô bé còn sống, Nhuận Thổ thì hai tay hai bên kẹp lấy hai thằng xui
xéo.
Bắt lấy bộ vị của lão Ngưu.
“Ôi, chậm đã.”
“Cảnh Dục ngươi nắm vào phần nào của Ngưu ca ta đấy? Ngưu ca ta còn chưa cưới VỢ đâu”
Khung cảnh này thật sự là quá hề hước, khiến cho những người đang đứng đây cũng không khỏi sung so.
“Kiếm này sao lại không chạy chứ?”
“Ngưu ca, ngươi khống chế nó đi?
Lão Ngưu tức giận kêu một tiếng, trâu ta còn lâu mới điều khiển nó.
Nháy mắt tiếp theo, kiếm Tế Vũ đột nhiên lao ra ngoài.