Chương 418: Kẻ đa tài

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,258 lượt đọc

Chương 418: Kẻ đa tài

“Soat soat ~”

Lão Ngưu cúi đầu, ăn mì.

Lý Bình An bưng lấy tô mì, ngồi dưới tán cây.

Nhuận Thổ thì gặm trái cây trên cây rơi xuống xuống.

Gió thổi nhè nhẹ, một người một trâu một lửng yên tĩnh ăn một bữa trưa đơn giản.

Không chỉ có bọn họ, xung quanh còn có rất nhiều người khác.

Tụ lại thành tốp ba tốp vườn đào, người thì đánh bài, người thì nhìn đất nhìn mây nói linh tinh, có người lại ngủ gà ngủ gật.

Một lát sau, có người trong môn phái bước tới.

Một tiểu đồng kết tóc cất giọng rao: “Bạch Mã Phong trưởng lão cần người hỗ trợ vận chuyển linh thạch, hai mươi linh thạch một ngày”

“Ta !!”

Đám người chung quanh lập tức vây lại

Hai mươi linh thạch? Thế mà bắt ta lao động tay chân?

Lý Bình An hơi nhíu mày, “Lão Ngưu, đi chúng ta đi xem thử “Ngưu ~”

Qua một ngày.

Kết thúc công việc khuân vác, đám người lê lết bước chân trở về.

Miệng không ngừng mắng.

“Bà nó, tên tiểu trưởng lão này thật chẳng ra gì.

“Có mỗi hai mươi viên linh thạch, mà bắt chúng ta khiêng nhiều gỗ như vậy !”

“Súc sinh !”

Lý Bình An cùng lão Ngưu đi sau lưng bọn họ.

Tay nắm bốn mươi viên linh thạch, lão Ngưu một thân trâu làm phần của hai người. Thêm cả Lý Bình An cũng ra sức làm việc.

Tên tiểu trưởng lão vô lương tâm kia dám cắt xén tiền công của bọn họ.

“Tiền khó kiếm, phân khó ăn ~”

Có người cảm thán một câu.

Lý Bình An rất là tán thành câu nói này.

Không có tiền nửa bước cũng khó đi

Luyện đan, luyện dược đều cần có tài chính mới có thể phát động, vả lại tốc độ thu hồi vốn cũng chậm.

Không thì khám bệnh cho người ta.

Bất quả bây giờ cứ kiếm một ít cái đã, thế là hôm sau Lý Bình An liền tới Tạp Dịch Phong bày sạp. Dựng cờ hiệu lên, phía trên đề bốn chữ.

“Diệu thủ hồi xuân”

Có đệ tử nhìn thấy, “Khám bệnh? Ngươi biết y thuật sao?”

“Có thời gian ở đây mở lán khám bệnh sao?”

Tên đệ tử này như quen thuộc lắm, ngồi xuống, tay còn cầm một túi hạt dưa.

Lý Bình An vươn tay, ý bảo hắn chú ý một chút.

Sau đó xốc lá cờ lên, để lộ ra một có mặt cờ. Phía trên viết: “Thành thạo luyện chế đan dược. “Ngươi còn biết luyện đan?” Tên đệ tử kia sửng sốt. Lý Bình An gật đầu, lạt lật sang mặt cờ khác.

“Giỏi chế dược.

Đệ tử: ....ngươi đúng là toàn diện mà –

Lý Bình An lại vươn tay, lại một mặt cờ khác.

“Mài dao, mài kéo, xoa bóp, dọn vệ sinh…”

Tên đệ tử hít sâu một hơi, trịnh trọng cúi đầu chào Lý Bình An.

“Bội phục !”

Nhưng mà, qua hai ngày liên tiếp mà thu nhập không khá khẩm là bao. Ừm, thôi đến Công Thiện Các nhận nhiệm vụ vậy.

Lý Bình An nghĩ như thế.

Công Thiện Các.

Công Thiện Các có năm tầng, treo biển phân theo cấp bậc từ thấp đến cao.

Trong thời gian này, rất nhiều người đến Công Thiện Các.

Bảng nhiệm vụ không ngừng thay đổi, khiến người ta hoa mắt.

Lý Bình An định chọn mấy nhiệm vụ ít việc mà tiền nhiều.

Nhưng hiển nhiên làm gì có kèo ngon như thế.

Lý Bình An nghiêng đầu, bắt gặp một thân áo đỏ, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhàn.

“Là Vân Thư sư tỷ.

“Vân Thư sư tỷ tới.

Người như Vân Thư, vừa xuất hiện là khiến người khác phải chú ý.

“ Sư huynh lâu lắm rồi không thấy ngươi đến đây.

Vân Thư bất ngờ nói.

“Thiếu tiền thôi. Lý Bình An trả lời cực kỳ thẳng thắn.

“Ta vẫn còn một ít linh thạch, nếu cần ta có thể cho huynh mượn”

“Không cần vội đâu, sớm muộn cũng phải trả mà.” Lý Bình An thuận miệng hỏi, “Dạo này có nhiệm vụ nào có nhiều tiền thù lao không?”

Vân Thư hơi do dự, “Trong tay ta quả thật có một nhiệm vụ, tuy vây nhiệm vụ này có chút đặc

biệt.”

Lý Bình An hứng thú.

Vân Thư nhìn thoáng xung quanh.

Lý Bình An: “Ngươi có rảnh không? Chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh tâm sự”

“Tốt”

Vân Thư vui vẻ gật đầu.

“Hộ tống công chúa Nguyệt Luân Quốc?”

Vân Thư giải thích: “ Ừm, quan trọng là quan hệ của Nguyệt Luân Quốc với Đại Tùy không tốt, lúc trước Nguyệt Luân Quốc nương nhờ Đại Vũ.

Sau khi Đại Vũ bị diệt vong, Đại Tùy đem quân đánh chiếm Nguyệt Luân Quốc.

Nguyệt Luân Quốc, nằm phía tây bắc Đại Tùy.

Nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, chính do là nước nhỏ nên không thể không phụ thuộc vào các nước khác.

Lúc trước thì nương nhờ Đột Quyết, sau đó là Đại Vũ.

Bây giờ lại muốn núp dưới bóng Đại Tùy, thế như bọn họ đã đánh giá thấp lòng tham của Đại Tùy rồi.

“Mẫu phi của vị công chúa này lúc trước có quen biết sư phụ ta, cho nên nhờ Thục Sơn giúp hộ tống nàng về Nguyệt Luân”

“Hiểu. Lý Bình An gật đầu. “Thù lao thì sao?”

Vân Thư nói một con số.

Lý Bình An yên lặng nhấp một miếng trà.

Thầm nghĩ: “Lắm tiền nhiều của !”

Vân Thư nói tiếp: “Một nửa thù lao do sư phụ ta chi trả, sư phụ vốn muốn đích thân đưa tiểu công chúa về nước, nhưng mà tông môn lại có nhiệm vụ quan trọng.

Nàng không thể không đi, thế là giao chuyện này cho ta”

Lý Bình An hiếu kỳ nói: “Nghe ra thì nhiệm vụ này không có gì khó, một mình người nhận thù lao không phải tốt hơn sao?”

Một tiểu công chúa của một nước nhỏ, cũng không phải hoàng tử sợ bị tính kế tranh đoạt vương vị. Vả lại thù lao còn nhiều như thế.

Vân Thư không nói, Lý Bình An còn tưởng có ẩn tình gì trong đó.

Hẳn là có âm mưu gì?

Bất quá, rất nhanh hắn đã phản ứng lại.

Là Vân Thư muốn trả món nợ ân tình cho hắn.

Do dư một hồi, hắn liền đáp ứng.

“Bao giờ xuất phát?”

Vân Thư sửng sốt, ngẩng đầu nháy mắt mấy cái: “....Ngày kia”

“Vậy ta về chuẩn bị một chút”

Vân Thư nhắc nhở: “Đúng rồi sư huynh, đến lúc đó chúng ta phải che giấu thân phận đệ tử Thục Sơn, không thể để người ngoài biết.

Lý Bình An gật đầu: “Hiểu rồi”

Dù sao cũng là đến nước địch làm việc, đương nhiên phải khiêm tốn rồi.

Nếu bị người ta biết rồi lợi dụng, mặc dù Đại Tùy sẽ không làm gì đâu, nhưng chung quy vẫn rất phiền phức.

Tạm biệt Vân Thư, Lý Bình An liền quay về mang theo một số vật dụng.

Coi như là ra ngoài dạo vài vòng, còn có thể trả tiền nợ.

Một công đôi việc

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right