Chương 423: Tuyệt cảnh trùng sinh
1891 chữ
“Tiên sư, ta thật sự chưa từng hai người, từ trước đến này ta đều ăn chay mà, vẫn luôn ở đây trông coi miếu Văn Thánh lão gia…”
Chó vàng nằm trên đất không còn sức giãy dụa.
“Thế thì sao?”
“Ta…ta chưa từng hại ngươi, ngươi không có lý do để giết ta.
Quần ăn mày của chó vàng nứt ra từng mảnh, cuối cùng tan tác thành từng mảnh nhỏ.
“Hhuhu ~ quần của ta!”
Chó vàng lúc này còn muốn đòi lại công đạo cho quần của mình.
Ông lão kia dường như không muốn phí lời với nó.
Vân Thư khẽ nhíu mày, đang định đứng dậy.
Chợt bị Lý Bình An nhấn cổ tay ngăn lại, ra hiểu nàng đừng động.
Một giây sau, A Ngọc đột nhiên đứng dậy lên tiếng.
“Nè, sao ông không nói lý gì thế hả?”
Ông lão lườm nàng, “Ô? Tiểu cô nương này cảm thấy lão phu không thèm nói lý sao?”
“A Ngọc, đừng nói bậy!”
Vương Sơn vội vàng đứng dậy, kéo A Ngọc ra sau lưng.
“Tiểu nữ không hiểu chuyện, mong tiền bối chớ trách tội.
Ông lão cười to: “Tiểu cô nương, ngươi có biết yêu ma hại rất nhiều người không?”
A Ngọc đứng sau lưng cha mình.
“Đương nhiên là ta biết yêu ma hại rất nhiều người, thế nhưng ngươi cũng không thể một gậy đánh
chết toàn bộ bọn chúng được, trong đó còn có yêu ma tốt, yêu ma xấu.
“Ồ, vậy ngươi làm sao biết con yêu quái này không hại người cơ chứ?” Lão hỏi vặn.
A Ngọc bị hỏi thế bỗng ngây người, quay sang nhìn những người khác.
Vương Sơn cha nàng mặt đầy lo lắng, sợ con gái mình làm phật lòng ông lão kia.
Vẻ mặt Vân Thư thoáng có chút phức tạp, không biết đang nghĩ gì.
Lý Bình An thì là dáng vẻ chẳng liên quan gì đến mình, hồn đang lửng lơ ở đâu, mỉm cười. Im lặng hồi lâu, A Ngọc cuối cùng cũng tìm được lí do thoái thác.
“...Vậy làm sao ông biết nó hại người?”
Ông lão kia trầm giọng nói: “Ta không biết, ta cũng chẳng muốn biết.
Nếu mỗi lần xuất kiếm đều đắn đo suy nghĩ xem yêu quái kia làm việc thiện hay làm điều ác. Như vậy kiếm sẽ bị chậm, ta sẽ trở thành vong hồn dưới lưỡi kiếm của người khác.
“Có lý, có lý.” Vương Sơn vội vàng hòa giải, vừa ngăn không cho con mình nói lung tung.
A Ngọc bất mãn lầm bẩm nói: “Hừ, ngụy biện làm gì, nói trắng ra là lạm sát người vô tội.
Ông lão đưa tay, trường kiếm màu xanh tung bay giữa không trung, thông tính người lơ lửng trên ngón tay của ông ta.
Ông ta nói như chuyện rất nhẹ nhàng: “Lạm sát người vô tội? Không sai ngươi nói như vậy cũng được.
Nhưng đây là nguyên tắc làm việc của lão phu, nếu ngươi không phục vậy thì đánh thắng lão phu
Khua môi múa mép thì có ích lợi gì, nắm đấm mới là chân lý”
Vương Sơn cố gắng nở nụ cười, “Tiền bối nói đùa, tiểu nữ làm sao có thể là đối thủ của tiền bối được.”
“Ta thấy chưa chắc.”
Lý Bình An người từ nãy đến giờ không nói một câu bỗng nhiên lên tiếng.
Sắc mặt Vương Sơn ngày càng trầm trọng, trán đen xì, nhìn Lý Bình An ra vẻ không hiểu.
“Ồ?” Ông lão nhướng mày, cười thích thú.
“Nhưng mà tiền bối lớn tuổi như vậy, tuổi của A Ngọc khéo còn chưa đến số lẻ của ngài, không bằng như vậy đi.
Tiền bối chỉ cần ra một chiêu, nếu A Ngọc cô nương có thể đỡ được một chiêu này.
Tiền bối liền tha cho con yêu tinh chó này, nếu như A Ngọc cô nương không tiếp được vậy thì toàn bộ đều nghe theo tiền bối xử trí”
Lý Bình An một tay để lên bàn, một tay chống cằm.
Hoàn toàn là dáng vẻ ngồi hóng hớn chỉ ngại không lớn chuyện.
Một chiêu?
Ông lão kia không khỏi bật cười.
“Ai sợ ai chứ!”
A Ngọc hoàn toàn không phục.
“Ngọc Nhi !”
Vương Sơn cuống quýt, ngay cả hắn cũng không chắc rằng có thể tiếp được một chiêu của vị tiền
bối này không, huống chi là con gái mình.
“Cha, người đừng lo lắng”
Vương Sơn giận dữ mắng, “Không được nói bậy !”
“Được! Quyết định vậy đi”
Ông lão kia cũng là một người nóng tính, không chút do dự đã đáp ứng.
“...Không được….tuyệt đối không được…”
“Bớt phí lời!”
Ngón tay ông lão nhẹ nhàng điểm một cái, một tia khí lão đến người Vương Sơn, khiến Vương Sơn không thể động đậy.
“Đến!”
Ông lão không cầm kiếm, mà lấy tay làm kiếm, nhẹ nhàng quét thành một đường vòng cung. Chỉ nghe thấy tiếng vang xào xạc, tuyết bay đầy trời bỗng cứng như sắt.
Theo kiếm quang hóa thành một dải cầu vòng, lao đến A Ngọc.
Chốc lát, sát khí lạnh lẽo đập vào mặt.
Giờ khắc này, cơ thể A Ngọc hoàn toàn cứng đờ.
Hoặc có thể nói, nàng không biết kiếm này uy lực lớn đến vậy.
Lập tức nàng liền cảm thấy khó thở, cơ bắp cứng đờ, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. “Còn ngây ra đó làm gì, đánh lại đi.
Giọng nói của Lý Bình An đột nhiên khiến A Ngọc lấy lại tinh thần.
Ngay khi kiếm khí sắp lại gần nàng, A Ngọc vội vàng nhảy sang một bên.
Tuy là tránh kịp, nhưng bắp chân của nàng vẫn bị kiếm khí quẹt trúng hóa thành một lỗ hổng thật sâu”
Trên lớp da trắng như tuyết, nhiễm lên đó một lớp màu đỏ chói mắt.
Khoảnh khắc này, A Ngọc mới thật sự hiểu ra.
Nếu ban nãy mình mà không nhanh chân, thật sự sẽ bỏ mạng nơi này. Thế nhưng, nàng không thể quay lại nữa rồi.
Kiếm khí kia lại vẽ ra một đường cong quỷ dị, tiếp tục lao đến.
A Ngọc nắm chặt song quyền, còn chưa kịp thi triển quyền thế.
Thực tế là, nàng đã học quyền pháp từ nhỏ.
Thủ thế quyền đã thành thói quen, không có động tác đó, liền cảm thấy đánh sao cũng không thoải mái.
Nhưng mà giây phút này, không kịp nghĩ tới những thứ đó nữa rồi.
Một quyền đánh mạnh, khí nóng thế như kình vọt vào trong cơ thể nàng.
Khiến cơ thể A Ngọc chấn động, phun ra một ngụm máu tươi.
Kiếm kia uy năng không giảm, vẫn lao nhanh về phía trước.
A Ngọc che hai tay trước ngực, cương khí trong cơ thể nàng hình thành một màn khí chướng vô
hình.
Nhưng mà chỉ mất một giây thôi.
Khí chướng bên ngoài cơ thể bị người ta phá tan.
Thời khắc sinh tử mài luyện võ đạo, câu nói này không chỉ là nói suông.
Dùng mạng sống của mình để trả giá, đẩy võ đạo lên một tầm cao mới.
Đây là giai đoạn mà mỗi võ phu đều phải trải qua.
A Ngọc hít sâu một hơi, tập trung toàn lực lên cánh tay.
Sức mạnh khổng lồ cứa vào từng tấc da thịt, khiến mỗi dây thần kinh của nàng đều đang run rẩy.
Hơi thở của nàng ngày càng gấp rút, nhiệt độ trên thân càng lúc càng cao.
Nhiệt lưu trong đan điền đang rục rịch, cuối cùng tràn khắp cơ thể nàng, đem đến cho nàng một sức mạnh kỳ dị.
Cơ thể nàng như đang lột xác, ngưng tụ thần lực khó mà tưởng tượng được.
Võ phu nghênh đón cái khó mà tiến lên, dựa vào khẩu khí mà phá cảnh trên chiến trường cũng không phải chuyện hiếm.
Mà loại dũng khí này, chính là thứ mà A Ngọc đang thiếu.
Nhưng khi bị ép đến đường cùng, không thể không bức ra bước cuối cùng.
Sức mạnh cường đại từ trong cơ thể nàng lan truyền ra, dường như muốn xé rách cơ thể của nàng.
Đồng thời, có một luồng sức mạnh ôn hòa đang bảo vệ nàng.
Chân khí xông phá kiếm khí, cùng lúc đó A Ngọc mắt tối sầm, ngực như muốn nổ tung.
Chỉ nghe “Ong ong” một tiếng, nàng đã mất đi tri giác.
Vân Thư nhanh chân tới đỡ nàng.
Lý Bình An mở to pháp nhãn, nhìn chằm chằm thân thể A Ngọc, lẩm bẩm.
“Ừm, thành công, võ phu Nhị cảnh, sau này có tương lai”
Thực tế là nửa năm trước A Ngọc vốn có thể tiến vào Nhị cảnh, nhưng ngặt làm sao loại dũng khí kia lại mất đi.
Mãi không tìm được cơ hội, Lý Bình An dùng rượu của Dưỡng kiếm Hồ lô, lại để ông lão bức nàng đến đường cùng.
Ông lão cười ha ha, “Hóa ra là người kế tục võ đạo, tiếc thay đả thương người rồi, bất quá lão vẫn muốn giết con yêu này”
Ngay lúc này, một luồng sức mạnh từ kiếm dính chặt vào tay hắn, dính chặt cơ thể hắn tại chỗ.
Lập tức như Thái Sơn áp đỉnh, khiến hắn cảm thấy khó thở, không thể xuất ra khí lực.
Ông lão sắc mặt nặng nề, ngẩng đầu nhìn Lý Bình An ngồi bên kia.
“Hóa ra là có cao nhân ở đây…lão phu mạo phạm
Lý Bình An cười nhạt nói: “Không dám, chỉ mong các hạ giữ lời hứa. “Hahaha” Ông ta cười to: “Vậy cứ như thế đi.
Dứt lời, ông lão chắp tay, vội vàng rời khỏi. “Chạy nhanh thật. Nhuận Thổ bực mình chửi.
Lý Bình An lấy bình rượu tu một hớp lớn.
Hôm sau, đội người tiếp tục xuất phát.
Lúc ăn điểm tâm, nghe nói phía trước có chiến tranh.
Mấy người bàn bạc lại, quyết định đi đường vòng.
Khi đi qua một trấn nhỏ, A Ngọc đi trước, bước chân nhẹ nhàng.
Sau khi phá cảnh, nàng cảm giác như mình sống lại lần nữa.
Việc Vương Sơn có thể làm chính là liên tục nói cảm ơn Lý Bình An, dáng vẻ khúm nún, thậm chí khiến hắn cũng cảm thấy mất mặt.
Như lại nghĩ đến Lý Bình An suy nghĩ cho cô nương nhà mình, tự vỗ mặt.
Rồi nói: “Ta làm thế là để cảm tạ Lý tiên sinh, không có ý gì khác.
Đương nhiên nếu Lý tiên sinh chịu chỉ điểm cho ta thì tốt quá…mà chắc rồi không thể yêu cầu quá cao được.”
Vương Sơn nghĩ vậy, hắn dừng chân ở võ đạo Tứ cảnh đã nhiều năm, vẫn mãi giậm chân tại chỗ. Mấy người họ chuẩn bị ở lại đây nghỉ ngơi hai ngày sau lại xuất phát.
Lý Bình An mua một chút rượu, cất vào trong Dưỡng kiếm Hồ lô, vui vẻ
Chó vàng nói là muốn cảm ơn bọn họ, nói là muốn tiễn bọn họ kết quả là đến đây luôn.
quay
về.