Chương 451: Thiên Hoàng quý tộc

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,874 lượt đọc

Chương 451: Thiên Hoàng quý tộc

Lý Bình An dùng pháp nhãn nhìn kỹ lại, khí số trên người Lưu Nhị đều hiện lên ở trước mắt.

Chỉ là lại có một sợi khí tức, giấu ở phía dưới khí cơ của hắn.

Lột ra tầng tầng mây mù, mới có thể phát giác được một ít.

Nếu không nhìn kỹ lại, cơ bản là không thể phát hiện được.

Cái sợi khí tức này, để cho người ta cảm thấy kính sợ cùng kính trọng, phảng phất như có một vị đế vương đứng trước mặt của hắn.

Lý Bình An không khỏi “Sách” một tiếng, khóe miệng lộ ra một tia tươi cười quái dị.

Nghĩ không ra cái tên Lưu Nhị này lại là con cháu vua chúa ?

Tâm niệm của hắn khẽ động, lại quan sát thêm thêm vài lần, bảo đảm mình không có nhìn lầm. Trách không được con yêu quái kia muốn tiềm phục ở bên cạnh Lưu Nhị,

Con cháu hoàng gia bản thân đều mang khí vận của vương triều, cùng vương triều hưng suy vinh

nhục cùng hưởng.

Đối với yêu ma quỷ quái mà nói, đó là loại thuốc bổ tốt nhất.

Nếu mà lại có thủ đoạn, dưới tình huống không nhiễu loạn đến luồng khí vận này, chiếm đi nhục thân thì ngày sau sẽ có ích lợi rất lớn trong việc tu luyện.

Lý Bình An lấy lại tinh thần, một lần nữa đánh giá các vật dụng ở trong phòng Lưu Nhị, trong lòng vẫn có một ít không xác định.

Quay đầu nói với Lưu Nhị: “Lưu bộ đầu, có thể hay không trao đổi riêng”

Lưu Nhị còn tưởng rằng Lý Bình An muốn nói với hắn về chuyện của vợ của mình, không muốn bị người khác nghe được, thế là dẫn Lý Bình An dẫn tới thiên phòng.

“Tiên sinh có chuyện gì?”

Lưu Nhị lo lắng bất an nhìn xem Lý Bình An.

Lý Bình An đi thẳng vào vấn đề, “Lưu bộ đầu là con cháu của Hoàng Gia phải không?”

“A! ?”

Lưu Nhị bỗng nhiên biến đổi sắc mặt, trong mắt không thể che giấu chút được kinh dị. Sau khi im lặng một lúc lâu, hắn trịnh trọng thi lễ một cái.

“Tiên sinh chỉ nhìn đã có thể biết rõ thân phận của tại hạ, tại hạ bội phục!

Chỉ là việc này can hệ trọng đại, mong rằng tiên sinh chớ nói với người khác.”

Lý Bình An khoát khoát tay, hắn đã muốn nói chuyện riêng với Lưu Nhị, đương nhiên sẽ không tùy ý lộ ra thân phận của hắn.

“Túc hạ yên tâm, Lý mỗ chỉ nhận biết Lưu bộ đầu.

Là con cháu Hoàng gia thì việc này rất dễ giải thích, chỉ là túc hạ làm sao lại lưu lạc đến nơi này?”

Lưu Nhị ngượng ngùng cười một tiếng, “Không thể gạt được tiên sinh, tại hạ họ Liễu tên một chữ Thuy.

Năm đó gia phụ cùng cô cô của ta, cũng chính là đương kim Thánh thượng, tranh đoạt hoàng vị. Sau khi thất bại bị tù, cả nhà cũng chỉ có ta cùng một người hầu trốn thoát được.

Đổi tên đổi họ, bởi vì chữ Lưu cùng chữ Liễu đồng âm, lại ở trong nhà xếp hạng lão nhị, cho nên lấy cái tên Lưu Nhị này.

Lý Bình An nhớ tới, năm đó bảo thuyền của Liễu Vận bị nổ, có truyền ngôn nói rằng chính vì Nhị hoàng tử tranh đoạt hoàng vị nên đã gây ra.

Mà sau khi Liễu Vận lên ngôi, giết hai vị đệ đệ, bỏ tù Nhị hoàng tử.

Nói như vậy, cái tên Lưu Nhị trước mắt này là cháu của Liễu Vận.

Duyên phận hai chữ, quả nhiên là kỳ diệu.

Lưu Nhị lại thi lễ một cái, từ quý tộc Thiên Hoàng, luân lạc tới mức làm một tên bộ khoái nhỏ nhoi ở huyện thành nhỏ vùng biên cảnh.

Đối với hắn mà nói, chắc cũng chỉ có thể làm nhiều nhất là giữ sinh hoạt bình tĩnh mà thôi.

Lý Bình An từ trong phòng đi ra, nghe Bàn Tuấn nói.

“Tiên sinh, tên đạo sĩ kia đi rồi”

“Nói là đi trừ yêu”

“Hắn đi chỗ nào?”

“Miếu Thành Hoàng”

Miếu Thành Hoàng.

“Sư thúc, chúng ta tới chỗ này làm cái gì?”

“Trừ yêu”

“Trừ yêu vì sao muốn tới miếu Thành Hoàng này?” Tiểu nữ đồng hỏi.

“Bởi vì con yêu này đang ở miếu Thành Hoàng.

Đạo sĩ trẻ tuổi giẫm chân một cái, a nói: “Thành Hoàng mau tới gặp ta!”

Một cước hạ xuống, mặt đất phảng phất biến thành vảy cả từng tầng từng đợt trồi lên.

Khiển trách lệnh có hiệu lực, ngôn xuất pháp tùy.

Miếu Thành Hoàng chấn động, Thành Hoàng giống như lung lay sắp đổ, thế nhưng vẻn vẹn chỉ là

như thế.

Đạo sĩ trẻ tuổi khẽ nhíu mày, thuật pháp của hắn làm sao lại ngay cả một cái Thành Hoàng nho nhỏ đều gọi không ra được.

Ở trước mặt hai vị tiểu bối, điều này khiến hắn không khỏi có chút xấu hổ.

“Oanh..”

Một tiếng vang thật lớn, trên tường miếu xuất hiện một đạo vết rách to lớn.

Một làn khói xanh tản ra, ngay sau đó một ông lão vóc người còng xuống, trong tay cầm một cây gậy chống xuất hiện.

Hắn nhìn thấy đạo sĩ trẻ tuổi thì bị dọa cho phát sợ, vội vàng khom người nói. “Tiểu nhân gặp qua thượng tiên, gặp qua thượng tiên, gặp qua thượng”

“Thôi. Đạo sĩ trẻ tuổi không nhịn được nói, ” Thành Hoàng nơi này của các ngươi đâu?” “Thành Hoàng. . . Thành Hoàng đại nhân gần đây đang bị bệnh.”

“Bệnh?”

Đạo sĩ trẻ tuổi hừ lạnh một tiếng.

“Ở trước mặt bần đạo còn sĩ diện cãi láo, ngươi đi nói cho hắn biết nếu mà còn không chịu hiện thân, bần đạo sẽ phá hủy miếu Thành Hoàng của hắn.

“Vâng Vâng!”

Thổ địa công không dám đắc tội, vội vàng hóa thành một sợi khói xanh cáo lui.

Lại qua một lát sau, đang lúc Đạo sĩ trẻ tuổi không còn kiên nhẫn được nữa.

” Thành Hoàng Huyện Hà Tuyền bái kiến thượng tiên!”

Thành Hoàng vừa mới xuất hiện, Đạo sĩ trẻ tuổi ánh mắt hơi đổi.

Thành hoàng này đã bị người khác chiếm đoạt nhục thân, thần hồn rõ ràng cùng nhục thể không

hợp.

Khí tức này. Là ma!

Đạo giáo kinh điển « Linh Bảo đại pháp » bên trong ghi lại mười loại hình ma quái.

Thượng thiên thử đạo giả, hết thảy tai nạn người, làm cho người mê mẩn, oan hồn ác quỷ, trong mộng người loạn thần, nghiệp bệnh quấn thân… . .

Ma cùng yêu khác biệt, yêu là tu luyện mà thành.

Có thể là động thực vật thậm chí không có sự sống vật tỉ như bạch cốt, cũng có thể là người.

Còn Ma thì là từ khai thiên lập địa tới nay có, có được lực lượng cường đại, có thể thôn phệ Tiên Phật, có thể hút yêu, có thể nạp quỷ.

Vợ của Lưu Nhị thuộc về loại nhân ma, tuy nhiên lực lượng cũng không cường đại.

Thành Hoàng cũng biết mình vừa hiện thân, sẽ bị đối phương phát hiện ra, cũng không tiếp tục ẩn giấu nữa.

Trong lúc nhất thời, song phương lại đều quỷ dị rơi vào im lặng.

Đạo sĩ trẻ tuổi không ngờ tới, ở chỗ này vậy mà có thể gặp phải ma đầu có quy mô như thế.

Mà con ma đang chiếm cứ thân thể của Thành Hoàng tựa hồ cũng không ngờ rằng sẽ gặp phải tu

sĩ trung tam cảnh trở lên.

Trung tam cảnh trở lên Luyện Khí sĩ, quanh thân pháp bảo nhiều đến hết dọa người, thủ đoạn quỷ dị, ai biết sẽ móc ra cái gì tới.

“Thượng tiên”

Một bên thổ địa công không rõ ràng cho lắm.

Đạo sĩ trẻ tuổi nhưng lại không có đếm xỉa gì tới hắn, nhìn chằm chằm vào Thành Hoàng, giống như cười mà không phải cười, “Xem ra thật sự là bần đạo coi thường tên Lưu Nhị này, không biết trên người hắn đến tột cùng ẩn giấu đi cái gì, vậy mà đưa tới túc hạ thăm dò”

“Ha ha, đừng nói ở Đại Tùy, chính là ở Cửu Châu gặp phải hạng người có tu vi bực này như túc hạ cũng là không phổ biến, không ngại mời vào bên trong”

Thành Hoàng không để ý đến câu hỏi của đối phương, ngược lại phát ra mời.

Lời hắn nói cũng không sai, tu sĩ không phải cà rốt cải trắng ở đâu đều có thể gặp phải.

Hạ tam cảnh tu sĩ còn dễ nói, trung tam cảnh tu sĩ lại là khó mà gặp phải, càng không cần nhắc tới thượng tam cảnh.

Thành Hoàng giả vung tay lên, xung quanh cảnh sắc biến ảo, đã từ nhân gian Thành Hoàng đi tới

âm phủ Thành Hoàng. “Mời trà!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right