Chương 479: Phía trước có cái gì đang chờ đợi mình
1629 chữ
“Oanhhhh!!!”
Có hào quang màu vàng lấp lánh.
Con rết khổng lồ phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân hình giống như va phải một tầng bình phong vô hình.
“Thượng tiên tha mạng! Thượng tiên tha mạng”
Nó đang muốn lùi lại, nhưng hào quang vàng rực tràn ngập không trung đã đâm vào da thịt nó.
Đau đớn kịch liệt truyền đến khắp nơi trên thân thể, khiến cho nó không tự chủ được mà phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Trên người bắt đầu có rất nhiều khói trắng tỏa ra, nó giãy dụa, muốn bỏ chạy mất dạng. Nhưng không thể làm được.
Lão trượng ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng này, chờ đợt hết thảy mọi chuyện kết thúc.
Hắn mới hồi phục được tinh thần, hào quang kia dần dần tiêu tán.
Nhìn cây cột sừng sững không đổ, còn có câu đối dán ở phía trên, lão trượng nuốt một ngụm nước miếng.
Rồi cứ như vậy mà quỳ xuống, mỗi một cái dập đầu là một tiếng “Phốc” vang lên.
“Âmm!”
Mùa đông, biển có lúc tái nhợt đến mức gần như trong suốt, có lúc lại đậm đặc như mực.
Đứng ở bên bờ, có thể ngửi thấy một mùi vị đặc trưng của biển cả.
Từ xa nhìn lại, biển và trời bao la bát ngát, vô biên vô tận.
Những chiếc thuyền có vẻ hùng tráng lướt trên mặt biển, lại chỉ giống như một hạt cải nhỏ.
Lý Bình An và Lão Ngưu, ngồi ở quán nhỏ bên bờ biển.
Vừa ăn hải sản, vừa thưởng thức phong cảnh xung quanh. “Chờ ăn xong hải sản, chúng ta lại đi ngâm suối nước nóng” Lý Bình An đề nghị, Lão Ngưu gật gật đầu đồng ý.
Cuộc sống thật con mẹ nó thoải mái.
Nơi họ đang ở, là một góc của Nam Hải.
Trung Châu, phía bắc giáp Thương Hải, phía nam nối Nam Hải.
Đi qua Thương Hải là đến Vân Châu, lại đi qua Vân Châu, là có thể đến thẳng Trấn Yêu Quan.
Về phần Nam Hải, sau khi vượt qua Nam Hải sẽ nhìn thấy cái gì đây?
Bỗng nhiên Lý Bình An cảm thấy tò mò.
Khi màn đêm buông xuống nhường chỗ cho gió biển, nghe tiếng sóng rì rào bên bờ.
Ăn hải sản, uống ly rượu, thực là một chuyện sảng khoái.
Nơi này không có đám đông rộn ràng nhốn nháo, không khi trong lành, hoàn cảnh tuyệt đẹp, chim hót hoa thơm.
“Phùuu…”
Đến tối, Lý Bình An ở lại trong một khách sạn địa phương.
Mỗi khách sạn ở nơi đây đều có suối nước nong.
Đợi đến đêm, sao đầy trên trời bắt đầu giáng lâm.
Gọi một bình trà ngon, vài món ăn tinh xảo, coi như bữa ăn khuya.
Nghe sóng biển, ngắm cảnh biển, ngâm mình trong suối nước nóng.
Thật khiến cho người ta muốn đắm chìm trong đó. Nhưng vừa ngẩng đầu, bất tri bất giác mà những ngày này cũng sắp kết thúc.
Đợi ở bờ biển mấy ngày, Lý Bình An và Lão Ngưu đi dạo xung quanh.
Ở thời đại này, hải sản, nếu không phải ven biển thì rất khó có thể ăn được.
Tính toán thời gian, quả thực là đã rất lâu mình không ăn hải sản.
Điều quan trọng nhất là cua ghẹ còn rẻ hơn cơm gạo, có thể để cho Lý Bình An và Lão Ngưu ăn thỏa
thích.
“Lý tiên sinh, lại ra ngoài tản bộ sao!”
Lý Bình An và Lão Ngưu rảo bước dọc theo bờ biển. Một ngư dân đi ngang qua cất tiếng chào hỏi hán.
Lý Bình An cười cười, gật đầu đáp lại.
Trong mắt các ngư dân, Lý Bình An là một người kỳ quái.
Một thân một mình mang theo một con trâu đến bờ biển, xem ra là muốn định cư ở nơi đây.
Nhưng nghe được ý tứ trong lời nói thì dường như là định vượt qua Nam Hải. Làm cho người ta thường xuyên cảm giác được hắn đang nói mê.
Thế nhưng, Lý tiên sinh lại không giống với một người điên, mà giống như một người đọc sách. Nhưng khiến cho người ta bất ngờ lại là, thoạt nhìn Lý tiên sinh giống như một người đọc sách này, lại có tài nấu nướng vô cùng tốt.
Hơn nữa ăn một bữa cơm của Lý tiên sinh làm rất đơn giản, chỉ cần kể một câu chuyện.
Đợi hơn ba tháng, câu chuyện ở Nam Hải đã tích trữ được một sọt lớn.
Thỉnh thoảng, còn phải lấy cuốn sổ nhỏ ra để ghi chép.
Lý Bình An đang chuẩn bị cho việc vượt biển Nam hải.
Bởi vì trước đó đã có kinh nghiệm vượt qua Thương Hải, cho nên cũng không đến mức là cái gì cũng không hiểu.
Lão Ngưu phụ trách thiết kế và xây dựng, Lý Bình An thì xử lý vật liệu gỗ.
Ngoài ra còn cần đinh, bu lông, nhựa đường, hắc ín, than cốc và các loại vật liệu khác.
Ở vùng ven biển, những vật liệu này tất nhiên là rất dễ mua.
Thậm chí một số loại còn không cần tốn tiền.
Lý Bình An không nhờ người, cũng không thẳng tay mua một chiếc thuyền. Dù sao thì mua một con thuyền, cùng với việc mình làm một con thuyền.
Cảm giác này là khác nhau hoàn toàn.
Hắn cũng không vội, mọi việc cứ từ từ.
Cuộc sống giống như một chiếc cối xay đá, chậm rãi nghiền nghiền, mới có thể ngửi thấy được mùi thom.
Thời gian thoải mái nhất, tựa như sóng biếc lay động chiếc thuyền nhỏ, cũng giống như giọt mưa kích khởi từng gợn sóng, lay động từng vòng, thấy rất nhẹ nhàng, thấy rất chậm rãi.
Nửa giàu, nửa nghèo, nửa an nhàn(*). Làm người thì chỉ cần làm việc hết sức mình là được rồi.
Bằng cách trò chuyện với những ngư dân dày dặn kinh nghiệm, Lý Bình An cũng thu được nhiều thống tin hữu ích.
Ví như, giữa các khe hở của ván gỗ, trước tiên phải bôi vào một ít dầu vôi, sau đó trám vào bằng sợi gai ép chặt, cuối cùng lại xoa thêm một lớp dầu vôi, bôi thật đều.
Như vậy, mặt thuyền mới không bị rò nước.
Cứ như vậy, lại qua hai tháng nữa.
“Cộc cộc cộc!!”
Tiếng búa tiếng đinh vang vọng trong sân nhà trống trải.
Lý Bình An vung búa, gần như chỉ trong chốc lát đã đánh toàn bộ đinh vào.
“Ừ, không còn nhiều nữa”
Lý Bình An nhìn chiếc thuyền này, không quá lớn, vừa vừa vặn vặn đủ cho Lý Bình An và Lão Ngưu nằm, bên cạnh lại còn có thể chất thêm một số vật tư.
Lão Ngưu cầm bản vẽ đã vẽ xong, kiểm tra xung quanh xem đến tột cùng có vấn đề gì hay không. “Bòoo… Ô…”
Lão Ngưu nói, hẳn là không có vấn đề gì.
Lý Bình An lại nói: “Là lừa hay là ngựa, đi thử là biết”.
Nam tử lớn tuổi vỗ vỗ bả vai của công tử trẻ tuổi: “Trường Khanh, không phải là cha không ủng hộ ngươi, mà là hiện tại ngươi còn quá trẻ, không hiểu được đạo lý trong đó”.
Công tử trẻ tuổi bất mãn, nói: “Ta đã trưởng thành, ta không phải là đứa trẻ cần ngài che chở”. Nam tử lớn tuổi vẫn cười cười: “Ngươi là người trưởng thành, nhưng ngươi vẫn là một tiểu hài tử như cũ. Từ nhỏ đều sinh hoạt ở trong phủ, ngươi đã nếm qua cực khổ hay sao?”
Không đợi công tử trẻ tuổi phản bác, nam tử lớn tuổi tiếp tục nói:
“Không nói đến những cái khác, ngươi thử nhìn xem những ngư dân ở bên bờ biển, bọn họ như thế nào?”
Đang nói chuyện, bỗng nhiên có mấy ngư dân hợp tác cùng khiêng một khối gỗ thật lớn đi ngang
Xem dáng vẻ này, bọn họ làm việc cực kỳ vất vả.
Miễn cưỡng lắm mới cố đi được trong chốc lát, sau đó lại không thể không thả khối gỗ xuống, hít sâu một hơi, sau đó mới hò dô ta hai ba rồi nâng lên một lần nữa.
Nam tử lớn tuổi hỏi: “Thấy không?”
Công tử trẻ tuổi thở dài một hơi, cúi đầu.
“Làm phiền! Xin nhường”
Có người ở phía sau cất tiếng nói.
Công tử trẻ tuổi nhìn lại, chỉ thấy một chiếc thuyền. Không đúng… ! một người đang cõng một chiếc thuyền!
Hai cha con đều hít một hơi khí lạnh.
Lý Bình An lộ ra một nụ cười đầy thiện ý, cõng chiếc thuyền cất bước đi qua rồi biến mất ở trong tầm mát.
“... Cha?!?”
Công tử trẻ tuổi dụi dụi mắt.
Người đàn ông lớn tuổi nuốt một ngụm nước bọt: “Cái này… ?:D?”
“Phù!!”
Lý Bình An cõng thuyền tới sát bờ biển, hạ chiếc thuyền xuống.
Ngay sau đó, cùng với Lão Ngưu nhảy lên thuyền nhỏ.
Lão Ngưu đã mang theo vật tư, nước ngọt và những thứ cần thiết đã được chuẩn bị sẵn sàng đặt ở trên thuyền.
“Ngưu… uu… u”
Trời xanh xanh xa xa, biển mênh mênh mang mang.
Sương tỏa đầu núi núi tỏa sương, trời nối biển biển trời.
Lý Bình An nhìn cảnh đẹp phương xa, cười ha hả: “Lão Ngưu, đi thôiiii!” “Ngưu… uu… u”
Lão Ngưu cao hứng kêu lên một tràng.
Phía trước có cái gì đang chờ đợi mình đây?