Chương 490: Tiểu hài tử không cần xen vào

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,139 lượt đọc

Chương 490: Tiểu hài tử không cần xen vào

Trên tầng mây, có hai bóng người đứng sừng sững, nhìn Đại Hoang Đảo phía dưới.

Thập Sát Hải ở trên một hòn đảo ngăn cách ở phía nam Trung Châu, dù hòn đảo không lớn, nhưng lại xuất hiện rất nhiều người tài.

Trong lời đồn tu vi của chủ nhân Thập Sát Hải sớm tại trăm năm trước đã bước vào bát cảnh nên các phe khác không dám khinh thường nó.

Dù tu vi bát cảnh ở đâu, chỉ cần dậm chân một cái thì đều khiến ở đó run rẩy.

Mà lúc này hai người đến Đại Hoang Đảo, một vị là chủ nhân của Thập Sát Hải Vân Sơn chân nhân, người ở bên cạnh hầu hạ là đại đệ tử của hắn Thiên Sát Tinh.

Thập Sát Hải thường lấy 28 tinh tú, 72 Địa Sát làm tên đệ tử.

Vân Sơn chân nhân nhìn phong cảnh phía dưới.

“Sư phụ, ta đi gặp hắn. Thiên Sát Tinh nói.

Vân Sơn chân nhân gật đầu: “Tìm một người thích hợp không dễ, không cần làm hắn bị thương” “Đệ tử biết.” Chỉ là hắn muốn đi thì chợt ngây người.

Trên biển mây, lại có một người bay tới.

Thiên Sát Tinh căng thẳng, nhìn người áo xanh nhỏ bé trước mắt, giống như phàm nhân. Nhưng mà lại có khí thế uy nghiêm để người ta không dám hành động thiếu suy nghĩ, đứng sừng sững ở đó, tựa như một ngọn núi nguy nga.

Một luồng khí lạnh không tên dâng lên từ đáy lòng hắn, đây là một loại trực giác, hắn cảm thấy người trước mắt khó đối phó. Trong lúc nhất thời, Thiên Sát Tinh không hành động thiếu suy nghĩ.

Vân Sơn chân nhân hơi híp mắt: “Các hạ…”

“Tại hạ Lý Bình An”

“Lý Bình An?” Vân Sơn chân nhân tìm tòi trong trí nhớ, hình như cũng không có nhân vật này. – Các hạ, chuyện gì?

- Chỉ là tại hạ có người quen, xem như nửa học sinh, hình như bị các hạ để mắt tới.

“A” Vân Sơn chân nhân bình tĩnh.

“Cho nên muốn đến thương lượng với các hạ. Hắn khách khí nói.

Khi hắn vừa nói thì Thiên Sát Tinh đứng ở đối diện đã chuẩn bị ra tay.

“Này! Tên trời đánh!” Phía dưới có người hô to, nhưng Thiên Sát Tinh cảm thấy giọng nói quen tai. Hắn cúi đầu nhìn, thì ra là con bạch tuộc kia.

Tính toán thời gian, đúng là tới kì hẹn mười năm, hèn gì con bạch tuộc này sẽ xuất hiện ở đây.

Thiên Sát Tinh hừ một tiếng, nếu không phải hắn có lệnh của có sư phụ thì thật sự muốn đánh một trận sảng khoái với tên kia.

Chương Ngư kiếm sĩ bay đến giữa không trung, nó do dự hồi lâu, cuối cùng cố nén áp lực lớn đi lên. Đương nhiên nếu như chỉ có Thiên Sát Tinh thì nó không cần phải lo lắng. Chân chính để nó để ý là Vân Sơn chân nhân bên cạnh Thiên Sát Tinh, đó là uy áp dù cách ngoài trăm dặm vẫn cảm nhận Khi nghe Yến Thập Tam nói Lý Bình An muốn tới ngăn cản hai người này, trong đầu Chương Ngư kiếm sĩ chỉ có một suy nghĩ, tiểu tử này bị điên rồi.

Không nói chủ nhân của Thập Sát Hải có tu vi như thế nào, chỉ là Thiên Sát Tinh cũng đã khó đối phó.

nên nó tới.

“Chương Ngư huynh, vì sao lại tới đây?” Lý Bình An hỏi.

“Đến đánh nhau” Chương Ngư kiếm sĩ nhìn chằm chằm Thiên Sát Tinh ở chỗ xa.

“A, thì ra kẻ thù mà Chương Ngư kiếm sĩ nhắc tới là vị này” Lý Bình An giật mình, trên đường đi, Chương Ngư kiếm sĩ không chỉ một lần đề cập tới mỗi mười năm đều sẽ đấu một trận với kẻ thù của

nó.

Thiên Sát Tinh trầm giọng nói: “Bạch tuộc, chuyện giữa hai chúng ta chờ một lúc rồi tính, nơi này không có chuyện của ngươi!”

Có Chương Ngư kiếm sĩ đột nhiên xen vào, Lý Bình An bỗng nhiên quên mình đã nói tới đâu, nhưng thế này cũng có thể kéo dài một ít thời gian.

Tựa hồ là đoán được suy nghĩ của Lý Bình An, ánh mắt của Vân Sơn chân nhân hơi đổi.

Có một tầng hơi thở vô hình nhộn nhạo, Chương Ngư kiếm sĩ chợt cảm thấy áp lực tăng lớn, cảm giác khí thế của vị Vân Sơn chân nhân kia liên tục tăng lên, giống như một ngọn núi lớn đè trên người

“Ha ha!” Lý Bình An cười khẽ, trợn to pháp nhãn, nhìn thấu lai lịch của đối phương. Hắn chỉ là cái

thân ngoại thân thôi.

“Làm thế này được không?” Lý Bình An đề nghị: “Một chiêu, nếu trong vòng một chiêu, thân thể này của các hạ còn chưa vỡ vụn thì Lý mỗ thua. Lý mỗ sẽ không ngăn cản các hạ làm việc, còn nếu như các hạ thua, thì trong vòng 5 năm không được ra tay với học sinh của Lý mỗ”

Lời thề thế này có hiệu quả khế ước, người tu hành càng cao càng sẽ không dễ dàng đồng ý lời hứa. Lời hứa không nhẹ, đã hứa thì phải làm.

Chỉ là Lý Bình An vừa dứt lời, Thiên Sát Tinh đã ra tay.

Chỉ trong nháy mắt.

“Ong!” Tiếng quyền gào thét trong chớp mắt ngắn ngủi lấn át tất cả, một luồng sức ép kinh khủng đột nhiên xuất hiện trong không gian.

Thiên Sát Tinh giật mình, chỉ cảm thấy cơ thể đều bị một luồng lực lượng này đè xuống, xé rách, mỗi tấc không gian xung quanh đang vặn vẹo. Xương cốt cả cơ thể hắn đang nhanh chóng co lại. Lại nghe một tiếng vang thật lớn, áp lực trên người bỗng nhiên buông lỏng, giống như ngũ tạng lục phủ sắp nổ tung.

Đối phương thu tay lại…

“Đại nhân đang nói chuyện, tiểu hài tử không cần xen vào. Giọng Lý Bình An hơi bất mãn, lập tức nhìn Vân Sơn chân nhân, giống như đang chờ đợi câu trả lời của hắn. Mình vừa đề nghị đã quyết định hướng đi tiếp theo của việc này.

“... Được” Vân Sơn chân nhân đưa ra đáp án.

Một quyết định thì không có gì ngăn cản được.

“Vậy ta đi trước, không quấy rầy”

Chương Ngư kiếm sĩ đắm chìm trong tình huống vừa rồi một lúc, mới tỉnh táo lại.

A, thì ra Thiên Sát Tinh khó phân thắng bại với mình, ở trong mắt Lý Bình An giống như một đứa

trẻ.

Cảm giác đánh sâu vào này giống như một tên lưu manh đầu đường cầm cây gậy đấu mấy trận với quân nhân có kinh nghiệm nhiều năm trên chiến trường. Sau đó một ngày, tên lưu manh đi theo quân nhân lên chiến trường, thấy được cảnh tượng hoành tráng.

Hơn nữa, đây là lần đầu tiên mình thấy hắn ra tay. Hôm nay, Chương Ngư kiếm sĩ cũng học được bài học là người tài thì không khoe khoang.

Bây giờ thấy hai người mạnh muốn đánh nhau, xuất phát từ an toàn vẫn nên rời đi.

“Chương Ngư huynh, muốn đồng hành với Thập Tam?”

“... Đại khái là vậy…” Hơn một tháng tiếp xúc, Chương Ngư kiếm sĩ cũng không chán ghét Yến Thập Tam, ngược lại là cảm thấy rất hợp tính nhau.

- Ta muốn nhờ Chương Ngư huynh thay ta chăm sóc hắn.

- Yên tâm đi.

“Lý mỗ đa tạ. Lý Bình An chắp tay.

Chương Ngư kiếm sĩ vội vàng đáp lễ, chợt nhớ tới lúc trước Lý Bình An từng nói với hắn một câu: “Không thể bởi vì đối phương mạnh thì sợ hắn, cũng không thể bởi vì đối phương yếu thì khinh thường hắn. Nó đưa tay gãi đầu, quay người rời đi.

Cũng chính tại nháy mắt này: “Tranh…”

Chương Ngư kiếm sĩ nhón chân, vội vàng tăng nhanh tốc độ.

Chuồn đi chuồn đi ~..

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right