Chương 493: Quả thiện ác

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,524 lượt đọc

Chương 493: Quả thiện ác

1763 chữ

Lý Bình An nhìn tượng thần mà Trương đại quan nhân thờ phụng trong chánh đường, hắn không khỏi hơi sững sờ.

Hắn không thờ phụng cái gì Thành Hoàng (thổ địa), ông Lò (ông táo) hay cũng không phải là tổ tiên đạo giáo gì đó, mà là một người.

Nói chính xác là một người mà Lý Bình An quen biết.

Cổ tiên sinh của tứ trấn An Bắc.

Trí nhớ của Lý Bình An rất tốt, dù là người mà hắn chỉ mới gặp một lành cách đây mấy chục năm, huồng gì vị Cổ tiên sinh này…

Nhắc tới, chuyện này có hơi buồn cười.

Lúc đầu khi còn ở tứ trấn An Bắc, vị Cổ tiên sinh này làm khách ở nhà Vương Nghị.

Bởi vì Cổ tiên sinh tinh thông thuật bói toán, cho nên được Vương gia xem như khách quý. Trùng hợp lúc đó, Lý Bình An cũng bị A Lệ Á kéo đến nhà Vương Nghị xem biểu diễn võ thuật. Không ngờ lại gặp Cổ tiên sinh, Cổ tinh sinh thích nghe Lý Bình An kéo đàn nhị, nên nhất quyết muốn bói cho hắn một quẻ.

Sau đó phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Không chỉ pháp khí Cổ tiên sinh vỡ nát, hắn cũng hộc máu tươi, hôn mê bất tỉnh.

Việc này xảy ra khiến Lý Bình An vô cùng áy náy, không lâu sau đó Cổ tiên sinh rời khỏi tứ trấn An

Bắc.

“Người này là gì của ngươi?”

Trương đại quan nhân hơi ngạc nhiên: “... Vị này là sư phụ ta”

Sư phụ?

“Sư phụ ngươi vẫn còn khỏe mạnh chứ?”

“Tất nhiên là khoẻ mạnh! Ngài… Quen biết sư phụ ta?”

Trương đại quan nhân nhìn thấy đối phương mặc toàn thân áo xanh, khuôn mặt hiền hòa như đã trải hết khói lửa nhân gian, trên người không có mùi tiền bạc thế tục, hắn nghĩ thân phận của

người này tuyệt đối không hề đơn giản.

Thảo nào nghe người ta bảo Trương đại quan nhận này không biết học được thuật bói toán từ nơi nào, thì ra là học từ Cổ tiên sinh.

Lúc ấy, khi gặp Cổ tiên sinh, khi ấy đối phương chỉ khoảng bốn mươi, bốn lăm tuổi.

Lúc này đã qua mấy chục năm nhưng vẫn còn khỏe mạnh, chắc hẳn cũng có chút tu vi trên người. Chỉ là… Đệ tử của người quen, chuyện này cũng hơi khó xử.

Vốn là hắn muốn đến lấy lại thuyền của mình, sau đó dãy dỗ tên ác bá này một trận rồi quay đầu đi thẳng.

Nếu cứ để yên, hắn không dám chắc đối phương sẽ không làm điều gì xấu xa trong tương lai. “Nói xem, ngươi bái Cổ tiên sinh làm thầy thế nào”

Trương đại quan nhân nhìn đôi mắt nhợt màu của hắn, đôi mắt kia dường như có thể nhìn thấu lòng người, không gì có thể giấu diếm.

“... Là vào tám năm trước, ta bán cá xong trở về nhà, vô tình trông thấy một người đàn ông bị

thương nằm dưới nước, ta mới cứu hắn. Người đàn ông đó chính là sư phụ ta, sau đó hắn truyền thuật bói toán cho ta, khuyên ta… Không được làm chuyện ác.”

Câu nói sau cùng, Trương đại quan nhân vẫn nói rất bình tĩnh, hiển nhiên hắn biết rõ hắn không cô phụ sự kì vọng của sư phụ.

“Vốn cùng xuất thân cơ hàn, sau khi có thế lực, tại sao ngươi lại làm khó những người cùng khổ khác?” Lý Bình An bình tĩnh hỏi.

Trương đại quan nhân cúi thấp đầu, muốn giải thích nhưng một câu cũng nói không ra.

Hắn có cảm giác, người trước mặt muốn định đoạt sống chết của mình.

Nghĩ tới đây, hắn thậm chí không dám lau đi những giọt mồ hôi lăn trên trán.

“Đã bao giờ hại đến mạng người chưa?”

Lại có thanh âm truyền đến.

“Không có không có!” Trương đại quan nhân vội vàng nói, ngữ khí vô cùng tự tin.

Hắn nhiều nhất cũng chỉ bắt snatj người ta, lừa chút tiền của, còn chuyện hại đến mạng người, hắn tuyệt không dám.

Lý Bình An gật đầu, cũng không tới mức hết thuốc chữa.

Nghĩ một lúc, vẫn nên tìm Thành Hoàng nơi này tra hỏi về cuộc đời hắn đã, sau đó mới có thể quyết định.

Nghĩ đến đây, Lý Bình An thản nhiên lấy bút hiệp khách ra, viết hai chữ to trên giấy: “Mời Thần” Nguyên khí vận chuyển,chỉ nghe một tiếng động rất nhỏ, quanh hắn như có sóng nước dập dờn. Trong miệng vang lên câu lệnh, hắn chỉ ngón tay vào tờ giấy.

“Mời thần tướng Thành Hoàng đến gặp ta.

Lúc này, có khói xanh truyền đến.

Ngay sau đó, một người đàn ông đội mũ quan, người mặc áo quan phủ màu đỏ, quan thân có hơi thở cát tường xuất hiện trước mắt.

Mặc dù Thành Hoàng phụ trách âm Ti, nhưng thân lại không có âm khí.

“Thành Hoàng Ứng Thạch Sơn của thành trại Thanh Hoa xin bái kiến thượng tiên.

Đại Hoang Đảo chia thành chín thành, mười ba trại, vị này chính là Thành Hoàng quản lý thành trại Thanh Hoa.

“Thành Hoàng đại nhân khách khí, mong ngài không trách ta đường đột mời ngài tới. “Tiên trưởng nói gì vậy, tiểu tiên có thể gặp tiên trưởng một lần đã là phước tam sinh rồi.

Đối phương nói chuyện khách khí, Thành Hoàng tự nhiên không dám coi là thật mà nói: “Sợ ta trách, thì đừng có mời ta đến”

Người có thể sử dụng lệnh mời thần, sao có thể là người phàm.

Huống chi Thành Hoàng cũng có thể cảm nhận được sức mạnh của đối phương thông qua lệnh mời thần này.

“Lần này mời Thành Hoàng đại nhân đến đây, là có chuyện muốn nhờ

“Tiên trưởng cứ việc phân phó, chỉ cần là việc nằm trong phạm vi quyền hành của tiểu thần, ngài cứ việc sai bảo”

“Không tới mức sai bảo, ta còn xin nhờ Thành Hoàng đại nhân giúp đỡ, giúp ta đem công ích thiện ác cuộc đời của người này đến.

Thành Hoàng nhìn về hướng ngón tay của Lý Bình An, Trương đại quan nhân?

Thành Hoàng quản lý địa phương, mặc dù không thể quản lý tường tận chi tiết, thế nhưng vẫn có nhiều người hắn nhận biết.

Nhất là những người nổi tiếng, người thiện, người ác các kiểu.

Mà Trương đại quan nhân trước mặt đây tất nhiên được liệt vào hàng người ác.

Chỉ chốc lát sau, văn thư chi tiết về cuộc đời, các công đức thiện ác của TRương đại quan nhân đã hiện lên trước mặt của Lý Bình An.

Lý Bình An và Lão Ngưu cẩn thận xem xét nửa canh giờ.

Tổng kết lại, tội lớn không có, tội nhỏ chồng chất, cũng có làm vài việc thiện, công tội bù nhau, tội không đáng chết.

Lý Bình An khép văn thư lại, do dự chốc lát.

Một ngón tay cong lại, nhẹ nhàng bắn ra,

“Viu -!!”

“Um ~

Trương đại quan nhân ôm lấy yết hầu, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.

“Thứ ngươi vừa ăn là quả thiện ác.”

Quả thiện ác?

Trương đại quan nhân hơi sững sờ.

Lý Bình An giải thích: “Quả thiện ác sau khi ăn vào sẽ tạo ra hai con người thiện và ác trong cơ thể, khi làm việc tốt, sức mạnh của người đại diện cho cái thiện sẽ được tăng lên, khi đó, ngươi sẽ sống

lâu trăm tuổi, thân thể an khang. Dù sau khi ngươi chết đi, ngươi vẫn sẽ được che chở, có được việc làm ở Địa phủ. Nhưng nếu ngươi làm chuyện ác, kẻ đại diện cho cái ác trong cơ thể ngươi sẽ mạnh lên, lúc đó, thân thể ngươi sẽ bị suy kiệt. Sau khi chết cũng không được bình yên, sẽ nhận hình phạt thiên đao vạn quả

Trương đại quan nhân nuốt nước miếng một cái, chợt thấy toàn thân đau nhức, trên người tràn đầy mồ hôi.

“Tiên trưởng… Ngươi làm vậy là sao?”

Trương đại quan nhân không hiểu, hắn không có làm gì cả.

Lý Bình An thản nhiên nói: “Lúc này toàn thân ngươi đau nhức, điều này nói rõ những chuyện xấu ngươi từng làm đang nuôi dưỡng kẻ đại diện cho cái ác trong ngươi, lúc này cái ác mạnh hơn cái thiện, nên sẽ như vậy.

“Vậy tiểu nhân nên làm sao?”

“Tận lực đền bù những chuyện xấu ngươi làm trước kia, sau này cố gắng hành thiện.

“... Đa tạ tiền trưởng”

“Cuối cùng cho ngươi thêm mười bốn chữ, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện nhỏ mà kệ, cũng coi như đây là nhân quả năm đó giữa ta và Cổ tiên sinh.

Nói xong câu nói này, Lý Bình An chắp tay với Thành Hoàng, sau đó cùng Lão Ngưu rời khỏi nơi đây.

“Lão gia, ngươi thế nào rồi? Lão gia!”

“Nhanh! Nhanh! Chuẩn bị bạc, chuẩn bị lương thực cẩn thận đàng hoàng, đi tìm những người trên chợ”

“Lão gia, tháng trước với tháng này đã thu ba lần rồi”

“Thu tiền tháng gì nữa!” Trương đại quan nhân đau đến mức cái trán tràn đầy mồ hôi: “Đi phát tiền, đi nhận sai:

“A!?”

“Nhanh mẹ nó… A!” Trương đại quan nhân bỗng nhiên đổi sang kính ngữ: “Phiền ngài nhanh chút” Thành Hoàng nhìn bóng lưng Lý Bình An biến mất, trong lòng hết sức tò mò.

Quả thiện ác, không ngờ thế gian còn có loại trái cây thần kỳ như vậy.

Bờ biển, Lý Bình An và Lão Ngưu nhìn chiếc thuyền nhỏ đã trở lại, nhịn không được cười, lần nữa đẩy thuyền xuống nước.

Đã đến lúc phải đi rồi.

Cái gì mà quả thiện ác với chả hai người trong cơ thể, đó đều do Lý Bình An tạo nên.

Hắn chỉ đơn giản khiến cho toàn thân Trương đại quan nhân đau đơn một trận thôi.

Sau đó lại đe dọa, đối phương không tin cũng phải tin.

Lão Ngưu nhìn về phương xa, phát ra một tiếng kêu vang dội.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right