Chương 495: Cập bến trở về chốn riêng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,952 lượt đọc

Chương 495: Cập bến trở về chốn riêng

1637 chữ

Văn phán quan ngồi trên ghế cao tại điện đường, nâng bút phán quyết.

Hết hồn ma này đến hồn ma khác bị kéo đi, Trương đại quan nhân lúc này đã sớm run rẩy cả hai chân, rầm một tiếng quỳ gối trước điện.

Văn phán quan lật quyển văn thư ghi chép lại cuộc đời của Trương đại quan nhân, hài lòng gật đầu, vẻ mặt hiền từ, giọng nói ôn hòa:

“Tuy khi tuổi còn trẻ, ngươi có sai, nhưng ngươi đã gắng sức bù đắp, quãng đời còn lại đều có thiện chí giúp người, sửa đường, sửa cầu, phát lương thực, giúp đỡ nhiều người… Tuổi thọ ngươi đã hết nhưng âm thọ lại còn thừa hơn sáu mươi năm. Khi âm thọ của ngươi hết, ngươi có thể đầu thai vào nhà người tốt. Còn sáu mươi năm tại âm phủ, ngươi muốn vào Quỷ thành ở hay là muốn tìm việc làm?”

Trương đại quan nhân sững sờ: “.... Ta…”

gian, suy nghĩ kĩ càng rồi trả lời ta”

Cứ như vậy, Trương đại quan nhân lại được đưa tới Quỷ thành.

Lần này khác hoàn toàn với khi hắn vừa đến, Quỷ sai rất khách khí với hắn, vừa dẫn đường vừa giới thiệu về Địa Phủ.

Khi hắn lần nữa đi ngang qua Tiền Bác Thông đang bị tuốt lưỡi kia, Tiền Bác Thông trợn trừng mắt mà nhìn, mặt mũi lộ vẻ không thể tin được mà nhìn hắn.

“Ồ!!”

Hắn lại vùng vẫy kịch liệt, liều mạng muốn nói.

Vì cái gì!?

Vì sao hắn không chịu hình phạt?

Vì sao? Rõ ràng hắn cũng có phần, sao chỉ mỗi ta chịu!?

Tiền bác thông phát ra tiếng tru tréo.

Trương đại quan nhân không dám nhìn nữa, vội vàng bước nhanh hơn.

Hắn dài thở ra một hơi, ngay khi bước vào Quỷ thành, hắn nhìn lại những gì mình đã làm suốt bao mỉm cười từ trong tận đáy lòng.

năm qua,

Thế gian này vốn không có cái gì gọi là quả thiện ác, chỉ có thiện ác ở lòng người.

Chính đạo không mưu lợi, tu lý không tranh công.

Làm việc thiện nhưng không cần báo đáp.

Hắn vội vàng hướng về nơi xa, nặng nề dập đầu.

“Trương Hữu Đức ngu muội, đa tạ tiên sinh chỉ dạy!”

“Lão Ngưu, ngươi nhìn bên kia!”

Nơi xa, lại có chiếc thuyền bay khổng lồ bay qua.

Lý Bình An và Lão Ngưu ngẩng đầu, nhìn người và cảnh vật trên phi thuyền.

Những người trên phi thuyền cũng nhìn họ, thật thú vị.

Trên chiếc thuyền bay, có người đang bay tới.

Giẫm lên phi kiếm, một thân áo trắng, vạt áo bay bay, rất có phong cách.

Lý Bình An mặc dù không quen biết người áo trắng kia, nhưng hắn nhận ra quần áo đối phương

mặc.

Thục Sơn?

“Thì ra là sư huynh Lý Bình An của Thông Thiên Phong, Lý sư huynh!”

Lý sư huynh của Thông Thiên phong.

Lý Bình An bỗng hơi hoài niệm xưng hô thế này, đã lâu rồi không ai gọi hắn như vậy.

“Các hạ là?”

“Ha ha ha, không ngờ ta lại gặp được huynh.” Kiếm khách áo trắng lộ vẻ vui mừng, lập tức thi lễ một

“Đệ tử Mộ Bạch của Tiểu Quỳnh Phong bái kiến Lý sư huynh”

“Sư đệ khách khí

“Đây là thư của bạn huynh gửi cho huynh”

“A?” Lý Bình An hơi giật mình.

Mộ Bạch giải thích: “Sau khi sư huynh rời Thục Sơn, dạo chơi Tứ Hải, bạn bè sư huynh đã thường xuyên gửi thư đến Thục Sơn, được Nhuận THổ sư huynh của Thông Thiên Phong cất giữ giúp…” Nhuận Thổ? Thành sư huynh?

Lý Bình An lại là không nhịn được cười một tiếng: “Nhuận Thổ hiện tại như thế nào?”

“Thanh Phong sư bá không quản lý sự vụ của Thông Thiên Phong, hiện tại mọi việc của Thông Thiên Phong đều do Nhuận Thổ sư huynh quản lý, giờ Nhuận Thổ sư huynh rất nổi tiếng ở Thục Sơn. “Ngưu… uu…~

Nghe thấy tình hình Nhuận Thổ gần đây không tệ, Lão Ngưu cao hứng kêu lên.

Mộ Bạch tiếp tục nói: “Sau khi Nhuận Thổ sư huynh thay huynh giữ thư, huynh ấy đã sao chép ra mấy phần, nhờ các đệ tử ra ngoài du ngoạn, nếu gặp được Lý sư huynh huynh thì giao phần thư này giao cho Lý sư huynh. Ta lần đầu ra khỏi Thục Sơn, lúc trước từng nhìn thấy chân dung sư huynh, vì thế nên lúc ở trên Phương Chu, ta đã cảm thấy sư huynh nhìn quen mắt”

“Có lòng, vất vả rồi.”

“Chuyện trong khả năng thôi ạ, ngược lại, ta có thể gặp được Lý sư huynh là một sự may mắn. Mộ Bạch khó nén vẻ kích động.

Có điều thấy phi thuyền sắp rời đi, hắn cũng không kịp ổn chuyện.

Thế là, bất đắc dĩ, hắn vội vàng từ biệt Lý Bình An.

Lúc chuẩn bị đi, Lý Bình An cho đối phương rất nhiều đặc sản, coi như là phần thưởng cho sự vất vả của hắn.

Lý Bình An lật xem mấy lá thư, nét chữ này đều là Nhuận Thổ sao chép.

Người gửi không ai khác chính là những người bạn như Cảnh Dục, Trường Thanh, ALệ Á, Triệu Linh Nhi… Đương nhiên còn có thư từ Nhuận Thổ, ngoaufi ra còn có thư của sư phụ Thanh Phong. Lý Bình An mở từng lá thư, cẩn thận chậm rãi đọc.

Sau khi Cảnh Dục lên làm quan, hắn khiêm tốn hơn rất nhiều.

Phong thư thứ nhất là từ hai năm trước, lý do viết thư là vì quan trường Đại Tùy không cho phép quan viên ra vào kỹ viện, cho nên Cảnh Dục viết trong thư rằng hắn muốn xa rời nữ sắc. “Tiền tài có thể khiến người ta tham lam, sắc đẹp có thể khiến người ta nghiện ngập, danh tiếng có thể khiến người ta kiêu ngạo, quyền thế có thể khiến người ta ỷ lại. Chỉ bốn hơi thở đã qua đời, sao phải sống trong bụi bặm! Nếu ta lại CMN đi thanh lâu, từ nay về sau ta không mang họ Cảnh nữa. Phong thư thứ hai đã là nửa năm sau, kí tên là Tấn Dục.

Hắn thay tên đổi họ nhanh thật.

Đương nhiên, hắn cũng rất thành thật, xứng đáng được khen ngợi.

Lá thứ thứ nhất của Trường Thanh là từ ba năm trước: “Đã lâu không gặp, Lý thí chủ sống có được như ý không? Tiểu tăng gần đây gặp chút rắc rối, đi tiểu tiện khó khăn, thí chủ đi tiểu có bình thường không?”

Lá thứ hai: “Lý thí chủ đi tiểu có thuận lợi không?”

Lá thứ ba: “Tiểu được không?”

Lá thứ tư: “Tiểu tăng mấy nay vẫn đi tiểu rất là khó khăn.

Đám bằng hữu của ta không có tên nào bình thường sao?

Thế là hắn hồi âm: “Ta đề nghị cắt bỏ là sẽ trị khỏi!”

Thư của A Lệ Á thì nói về tình hình gần đây của nàng, phần nhiều là phàn nàn càu nhàu về trưởng lão nào đó, đệ tử nào đó…

Còn Vương Nghị và Bàn Tuấn, hai người hắn đều gặp, họ cũng biết hắn không ở Thục Sơn.

Cho nên họ không gửi thư đến Thục Sơn cũng là chuyện bình thường.

Thư của Nhuận Thổ rất đơn giản, khái quát một câu, nhớ đại ca, nhớ Ngưu ca.

Triệu Linh Nhi thì nói với Lý Bình An rằng có một thư sinh viết sự tích của Lý Bình An thành tiểu thuyết, tiểu thuyết đất được chào đón ở kinh thành.

Thư sinh? Lý Bình An lập tức nghĩ đến thư sinh mặt mũi trắng trẻo mà hắn cứu được ở thành Bách Quỳ.

Vậy là thật sự viết sách.

Cuối cùng là một lá thư từ tiểu loli Thanh Phong.

“Ngươi cái thằng ranh con, sau khi rời khỏi Thục Sơn là biệt tăm biệt tích, cũng không biết viết cho

vi sư một lá thư nữa. Không có lương tâm, thôi thôi, để sư phụ ta đây viết cho ngươi một lá thư, Đã lâu không viết chữ, chữ hơi xấu, chấp nhận đi.

Những năm này, Thông Thiên Phong thiếu ngươi nên vắng lạnh không ít, Nhuận Thổ ủ rượu mặc dù uống cũng ngon, nhưng vẫn hơi kém rượu ngươi ủ.

Hiện tại trong Thục Sơn lưu truyền rất nhiều chuyện xưa của ngươi, nhớ ngày đó ta nhận ngươi cũng có tí lòng riêng, không đúng! Ta tính toán cả đấy.

Xem ra quyết định của vi sư không có sai, đời ta không có gì đặc biệt, chuyện lớn nhất lại là có thể thu nhận đồ nhi nhà ngươi.

Vi sư biết được ngươi khác thường, chỉ mong người có thể trở về thường xuyên hơn.

Dù sao con đường sau này của ngươi, chúng ta cũng không tiện đường đi…

—– Thanh Phong đáng yêu và xinh đẹp”

Theo sự miêu tả trong lá thư, Lý Bình An có thể tưởng tượng được dáng vẻ của Thanh Phong khi viết lá thư này.

Chúng ta đi chung thuyền, nhưng khi cập bến, chúng ta trở về chốn của riêng mình, có lẽ mọi chuyện trên đời này đều là như thế…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right