Chương 499: Yêu ma tập kích

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,035 lượt đọc

Chương 499: Yêu ma tập kích

1889 chữ

Trở lại chỗ ở tạm, Lưu Nga giúp Lý Bình An quét dọn một gian phòng.

Bữa tối là mì canh cá, món này chú trọng kỹ năng dùng dao và sức lửa.

Mì sợi mịn màng, canh trắng như sữa, mỗi một sợi mì đều thấm đẫm nước canh ngon. Ăn mì xong, họ lại bận rộn một lúc.

“Tiên sinh, vậy ta không quấy rầy ngươi nữa”

Lưu Nga thấy mọi việc đã được xử lý hoàn tất, nàng cũng muốn hồi cung bẩm báo cho điện hạ, nàng chuẩn bị cáo từ.

“Trời tối, nếu không phải chuyện cực kì gấp thì không ấy Lưu cô nương cứ ở tạm chỗ này một đêm. “Tiên sinh yên tâm, tại hạ từ bé đã sống tại kinh thành, sẽ không gặp nguy hiểm, cáo từ

Lý Bình An không ngăn cản nữa, hắn nâng chung trà lên uống một ngụm.

Trăng đã lên cao nhưng kinh thành vẫn náo nhiệt phồn hoa như vậy.

Ở kinh thành, trừ khi có tình huống khẩn cấp thì bình thường sẽ không áp dụng luật cấm đi lại vào ban đêm

Lưu Nga chọn một con đường dài, dù xa nhưng có thể vượt nóc băng tường, thuận tiện hơn nhiều so với chuyện đi đường tắt đông đúc.

Dù thỉnh thoảng cũng sẽ gặp vài tên ngu ngốc có mắt không tròng, nhưng cũng không ảnh hưởng mấy.

Lý tiên sinh kia vừa tới kinh thành, nàng là con gái, hiển nhiên hắn cũng lo lắng nàng đi đường ban đêm, cũng là xuất phát từ ý tốt.

Điều này khiến Lưu Nga có thêm chút hảo cảm với hắn, tất nhiên là trừ trường hợp đối phương muốn giữ nàng qua đêm vì mục đích gì khác.

Thật ra cảm nhận của Lưu Nga về vị Lý tiên sinh này cũng không tính là tốt đẹp mấy.

Những nơi bên ngoài Kỳ Châu, Lưu Nga không tưởng tượng ra được.

Trong thế giới quan của Lưu Nga, nàng không cho rằng còn có lục địa nào khác, cũng không tin có người lại bình yên vô sự vượt qua vạn dặm mà tới được đây.

Vì điều đó nên nàng xem Lý Bình An như một tên thần côn lừa đảo, loại người này cũng không hiếm thấy ở kinh thành. Cơ hồ vừa ra khỏi cửa, ít nhất sẽ gặp được hai người.

Nhưng lần tiếp xúc hôm nay khiến ấn tượng của Lưu Nga về vị Lý tiên sinh này tốt hơn rất nhiều. ... Có vẻ như không phải kẻ lừa gạt.

Đang nghĩ như vậy, một đám mây đen trùng hợp che khuất mặt trăng.

Trước mắt nàng tối sầm lại, ngay sau đó bên đường liền xuất hiện một người đội mũ rộng vành đang ẩn mình trong bóng đêm.

Nàng đảm nhiệm nhiệm vụ hộ vệ trong cung, vậy nên Lưu Nga rất mẫn cảm với môi trường xung quanh.

Mới nãy nơi đó không có người nào, giờ phút này lại từ đâu hiện lên một người.

Nghĩ thế, nàng cứ nhìn chằm chằm người kia, chuẩn bị tùy lúc mà ra tay.

Nhưng đến khi nàng đi ngang qua hắn, hắn cũng không hề có động tĩnh gì.

Lưu Nga cho rằng bản thân nàng đã quá đa nghi, bỗng nhiên ánh mắt nàng lóe lên. “Ong —!!”

Khi nàng nhận ra, một vật sắc nhọn đã rơi từ trên cao xuống.

Lưu Nga mạnh mẽ thay đổi tư thế, lật người, giẫm mạnh lên người đàn ông.

Sau khi Lưu Nga tiếp đất, nàng vẫn chưa kịp lấy lại được thăng bằng, người kia đã lần nữa tiến đến trước mặt, không kịp rút đao, quyền cước tương giao.

“Bang bang bang!!”

Nắm đấm của đối phương cứng như thép, gáo thét thổi ra những cơn gió mạnh. Sức mạnh lớn đến mức mơ hồ nghe như tiếng hổ gầm.

“Phành phành phành…

Tiếng quyền chưởng va chạm liên tiếp vang lên, nhanh đến mức khiến người ta hoa mắt, không biết ai có thể chịu đựng được, ai có thể đánh trúng vào chỗ hiểm của đối phương trước.

Hai người giao thủ, nhìn như không có chiêu thức gì đáng kinh ngạc, nhưng biến hóa nhanh chóng, tốc độ nhanh đến mức người thường không cách nào tưởng tượng được.

Đối phương đánh một quyền mạnh từ trên xuống, nhắm thẳng vào chỗ yếu hiểm của Lưu Nga.

Lưu Nga miễn cưỡng ngăn lại, thối lui hơn mười bước, lúc này mới có cơ hội dò hỏi đối phương. “Ngươi là ai?”

Nhưng đối phương vẫn giấu mặt trong bóng đêm, giọng nói khàn khàn:

“Không tệ!”

Dứt lời, yêu khí toàn thân đột nhiên tăng vọt.

Ngay sau đó quần áo trên người toác ra, quanh thân có gợn sóng màu vàng hiển hiện.

“Grào —!!”

Lưu Nga ổn định thân hình, trong lòng cả kinh.

Yêu quái!?

Lưu Nga rút bội kiếm, tuy nói võ nghệ nàng cũng có chút thành tựu, nhưng nàng chưa từng một mình đối đầu với quái vật biến hình bao giờ.

Bình thường, nàng chịu trách nhiệm phục vụ cho công tử.

Còn chuyện giải quyết phiền phức này thì làm gì đến lượt nàng.

Giờ phút này, đối mặt với con yêu quái này, trong lòng không khỏi hơi căng thẳng.

Nhưng mà, khi đối phương không tiếp tục ẩn giấu yêu khí nữa, Lưu Nga mới phát hiện bản thân nàng

đã sai. đừng nói tới giao chiến, lần này ngay cả cử động cũng vô cùng phí sức.

Yêu thú kia hình thể khổng lồ, hai mắt xanh thẳm, răng nanh như kiếm.

Thoạt nhìn yêu thú như là…. Một con mãnh hổ, nhưng lại rất không hài hòa. Không kịp nghĩ nhiều, nháy mắt khi đối phương sắp nhào tới.

Kiếm khí rung động, rền vang như tiếng sấm sét.

Yêu thú kia sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, hoảng sợ nhìn xung quanh.

“Viu!”

Mũi kiếm mang theo ánh đỏ chói mắt, mũi kiếm dài hai tấc, màu đỏ máu lúc sáng lúc tối. Yêu thú bị đau, phát ra tiếng gầm nhẹ.

“Liên quan gì đến ngươi? Đây là việc của nhà ta!!”

Lý Bình An vẫn đang uống trà trong nhà lắc đầu, chuyện này quả thực là việc của bọn họ.

Chỉ là nếu nhận lợi ích từ người ta mà không có lý do thì cũng không nhất thiết phải ngồi yên, trơ mắt nhìn người ta gặp nạn.

Yêu thú kia trừng mắt nhìn phi kiếm kia, nói nghiêm túc, “Nếu ngươi không rời đi, ta sẽ xử lý ngươi luôn thể!”

Phi kiếm Tế Vũ đã theo Lý Bình An nhiều năm, được nuôi dưỡng trong hồ lô dưỡng kiếm, từ lâu đã phát triển linh trí.

Thân kiếm rung chuyển, trên thanh trường kiếm xuất hiện một luồng sáng xanh dài hơn một thước, phát ra tiếng ong ong.

Yêu thú điểm mũi chân một cái, cả thân người bay lên không trung.

Ánh sáng trên mũi kiếm lóe lên, một kiếm này tựa như một ngôi sao băng, đâm thẳng mi tâm của

Thân thể yêu thú đột ngột dừng lại, không dám tiến lên, bởi vì kiếm kia đã đè vào trên gáy của nó. “Tiên sư tha mạng, tiên sư tha mạng! Tiểu nhân cởi truồng nhìn trời— có mắt không tròng, đớp cứt đến mù mắt, mong rằng tiên sư chớ so đo với tiểu nhân”

Trong khách sạn, Lý Bình An không nhịn được cười một tiếng, trạng từ dùng chuẩn chỉnh phết.

Giết yêu thú này cũng dễ thôi, chỉ là việc này cũng là việc của người ta.

Lý Bình An cũng không tiện xử lý, thế là hắn chỉ để phi kiếm Tế Vũ đẩy lui yêu thú.

Đợi cho yêu thú hoàn toàn biến mất, Lưu Nga đứng tại chỗ sững sốt một lát.

Nàng lập tức chắp tay hướng không trung nói lời cảm tạ: “Đa tạ cứu giúp, không biết có thể hiện

thân gặp mặt.”

Không ai đáp lại, phi kiếm cũng là hóa thành lưu quang một cái chớp mắt tức thì.

Bất đắc dĩ, Lưu Nga đành phải lên đường.

Lưu phủ.

Yêu thú bị Lý Bình An đuổi đi, trốn vào trong bóng tối, hóa thành hình người lấy quần áo đã được giấu kĩ ra.

Sau đó, lẻn vào bên trong Lưu phủ.

Hôm sau, sáng sớm.

Lưu Nga mua điểm tâm, gõ cửa một cái, nhưng không thấy có người đáp lại.

Thế là, nàng liền đẩy cửa đi vào.

Trong phòng không có ai, lúc này sau lưng vang lên một giọng nói.

“Xem ra Lưu cô nương và ta mua hơi nhiều”

Lưu Nga quay đầu, chỉ thấy người áo xanh và Lão Ngưu đứng sau lưng mình, trên tay cũng cầm

theo điểm tâm.

Thế là hai người một trâu, ăn no phần điểm tâm cho năm người.

Người luyện võ rất háu ăn, Lưu Nga cho rằng mình ăn đã gọi là nhiều rồi.

Nhưng nhìn sang Lý Bình An và Lão Ngưu mới phát hiện mình chẳng là gì cả. “Tiên sinh đang xem sách gì”

“Dị Vật Chí”

“Đó là cái gì?”

“Là một quyển sách ta tìm được, trong sách ghi chép rất nhiều thứ mới lạ.

Lý Bình An vừa xé bánh bột ngô bỏ vào trong cháo vừa nói.

“Ví dụ như trong đó có ghi lại một loại dã thú gọi là “Bưu”

Lý Bình An cười nhạt một tiếng: “Một loại hổ, một loại dã thú rất kỳ diệu.

Nói đến đây, Lý Bình An bỗng đổi chủ đề.

“Nhà Lưu cô nương lại ở trong kinh?”

“... Là”

“Khi chúng ta thuê phòng, cò mồi đã nói rằng cn của người thuê trước đã chết ở đây. Đêm qua Vô tình nghe thấy tiếng khóc nỉ non của con nít, làm hại Lý mỗ ngủ không ngon giấc. Nếu tiện thì, xin được tá túc tại nhà Lưu cô nuong đêm nay Lưu Nga liếc qua Lý Bình An, thầm nghĩ: “Người này lại nhát gan như vậy, còn dám nói mình vượt biển mà đến”

Chỉ đơn giản nghe cò mồi kể chuyện, nửa đêm đã tự mình suy nghĩ lung tung, mơ thấy tiếng khóc nỉ non của trẻ nhỏ đã xem như thật.

Có điều hắn có thể thoải mái nói ra những lời này, khó trách được điện hạ ưu thích.

“Ta đã nói rồi, tiên sinh chọn nơi nào tốt chút, vậy mà tiên sinh không nghe

Lưu Nga lại nghĩ tới, khi trước nàng thuyết phục Lý Bình An chọn một nơi cao giá hơn một tí, chọn

nơi nào trị an tốt hơn, nhưng hắn hết lần này đến lần khác đều không nghe.

Giờ phút này hắn chịu khổ, nàng tránh không được muốn cà khịa một câu. Lý Bình An yên lặng uống một ngụm cháo ngâm bánh bột ngô.

Lưu Nga thấy đối phương không trả lời, cũng không tiếp tục cạnh khóe hắn: “Ta trở về thông báo

cho cha mẹ ta một tiếng” “Làm phiền”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right