Chương 544: Trận chiến Đăng Xung thành (8)
Đây là một lần vây giết nhằm vào tu sĩ cao cấp trong Đằng Xung thành.
Dựa theo suy đoán của song đầu nhân, hai vị đại nho thư viện đang tu bổ trận pháp trên thành trì, tạm thời không thể thoát thân.
Đại khái sẽ là Thanh Phong của Thục Sơn.
Thực lực của Thanh Phong trong số các phong chủ của Thục Sơn cũng được coi là đứng đầu.
Võ đạo song tu, đã là một vị võ phu bát cảnh.
Đồng thời cũng là một vị luyện khí sĩ thất cảnh.
Chỉ là thân phận luyện khí sĩ của nàng, chưa từng biểu hiện ra ngoài bất cứ pháp bảo hoặc là át chủ bài nào.
Thuần túy là dựa vào một đôi nắm đấm đánh ra uy danh.
Nhưng mà, nếu thực sự cho rằng nàng không có bất kỳ át chủ bài nào, e rằng cũng quá thơ ngây.
Cho nên song đầu nhân làm rất nhiều chuẩn bị, mang toàn bộ đại yêu mà mình có thể điều động đến đây vây giết, bảo đảm trăm sự không kẽ hở.
Còn có một con giao long chuyên hấp thu nguyên khí đến áp trận.
Loại kết hợp này, làm cho song đầu nhân tự nhận là át chủ bài của mình sẽ không kém so với Thanh Phong.
Cho nên mới thiết lập ra bố cục này.
Nhưng mà làm cho hắn cảm thấy thất vọng, đó là người chạy tới cũng không phải là Thanh Phong. Mà là một nam tử áo xanh khác.
Lúc trước, đã có đại yêu báo cáo.
Có một nam tử mặc áo xanh, không biết rõ tu vi, săn giết đại yêu ở Đằng Xung thành.
i
Lúc này, đối mặt với nam tử áo xanh.
Song đầu nhân không tự chủ được mà chậc chậc một tiếng ở trong lòng.
Thiệt thòi!”
Phải biết rằng, vô thanh vô tức xuất động một chi tiểu đội do đại yêu ba cấp đầu tạo thành, sẽ phải trả cái giá không thấp.
Nếu đã trả giá thật lớn, sẽ phải nhận được hồi báo tương xứng.
Song đầu nhân cảm thấy, nếu có thể vây giết được Thanh Phong song tu võ đạo, đó chính là khoản
lãi lớn.
Về phần người này thì…
Song đầu nhân chỉ hy vọng đối phương có thể làm cho mình hòa vốn là được.
Lý Bình An hít sâu một hơi, bước ra một bước, chân rộng ngang vai.
Gậy trúc trong tay, giấu phía sau lưng.
Đánh ra một bộ quyền thuật, quyền ý lưu chuyển quanh thân.
Kình lực phiêu đãng, chỉ trong khoảnh khắc, vật chất xung quanh đều hóa thành bột mịn.
Trong phạm vi vài dặm, gió tuyết bị đuổi ra ngoài.
Thấy đối phương bày ra một bộ quyền thuật, song đầu nhân không khỏi nhíu mày.
“Đây là cái món gì?”
Ở bên hông của đối phương có hồ lô dưỡng kiếm, ngay từ đầu đã cho thấy đối phương là một kiếm
Lúc này, lại làm ra một bộ quyền thuật.
“Tiếp quyền!”
Không khí cũng không bị chấn động, nhưng trong cơ thể đối phương lại phóng ra một vật. “Oànhhhh!”
Một tòa bảo tháp đè xuống đầu, ngay lập tức mặt đất cũng sụp xuống.
Việc áp trận vốn thuộc về giao long, để cho song đầu nhân chiếm được ưu thế.
Giờ phút này, loại ưu thế này đã không còn sót lại nào, tình cảnh nghịch chuyển. “Ngươi là người của Long Hổ Sơn?”
Song đầu nhân kinh sợ.
Lý Bình An dùng một quyền đánh úp tới.
Đại yêu kiếm tu cũng xuất kiếm.
“Ooonggg…!!”
Phi kiếm Tế Vũ lướt ra, hai kiếm va chạm. “Ooonggg…!!!”
13:47
Tiếng kiếm ngân vang lên đinh tai nhức óc.
Đại thần cự linh cùng song đầu nhân đồng thời ra tay.
Chỉ là pháp bảo và thủ đoạn của hai người ở trước mặt Bạch Ngọc Kinh thể hiện ra được uy lực kém xa phi kiếm trong tay đại yêu kiếm tu.
Lý Bình An đánh xong một bộ quyền thuật, gọn gàng thu tay lại.
Trong tay cầm gậy trúc, rút ra Phù Tang đao.
Tay còn lại cầm bút, chỉ trong khoảnh khắc, nét mực lộn xộn đã tạo thành trận pháp, ngăn cản đại thần cự linh đánh tới.
Thủ đoạn của tu sĩ Nho gia???!!!
Song đầu nhân không kìm được mà trợn trừng hai mắt. Rốt cuộc người này có lai lịch gì?
Đại thần cự linh đang định góp thêm một tay, nhưng bỗng thấy một con trâu đen đang lao về phía
Ngưu vương đỉnh! (húc – _ -)
Lão Ngưu mang theo một khí thế đánh đâu thắng đó, xông thẳng về phía đại thần cự linh.
Đồng thời, tên đại thần này cũng không chút do dự nào mà đánh ra một quyền, một cơn lốc cuồng bạo thổi ra.
“Con trâu đen này, lực lượng thật bá đạo”
Song phương vừa tiếp xúc, đại thần cự linh đã bị kình khí của đối phương làm cho kinh hãi.
Lý Bình An lạnh nhạt cười: “Cũng không phải là bốn đánh một, mà là hai đấm bốn”.
Mí mắt của song đầu nhân giật giật, bên người còn nuôi dưỡng một con linh thú??!!
Đêm đen mới biết tuyết dày, bông tuyết càng rơi càng lớn.
Từng cơn gió nổi lên.
Có một thanh kiếm gãy lìa rơi xuống từ trên gió tuyết, rụng xuống mặt đất.
Cùng với vết gãy trên thân kiếm, linh vận từ trên đó cũng chảy đi nhanh chóng.
Có một con giao long màu đỏ rực, ngã gục giữa đống đổ nát.
Một tòa bảo tháp khổng lồ như một ngọn núi lớn ngồi ở trên người nó.
Trấn Pháp. Bạch Ngọc Kinh!
Từ trong lỗ mũi cực lớn phun ra khí thô, họ từng đợt từng đợt, phun ra cả máu.
Gió lạnh thê lương vẫn còn đang gào thét, bông tuyết rơi trên người, trên đầu giao long. Phủ xuống hết tầng này đến tầng khác.
Nó còn sống, nhưng cơ thể lại đang co giật.
Theo từng lần cử động của nó, từng âm thanh trầm đục có phần thê thảm vang lên.
Có một đại thần cự linh, bước đi loạng choạng.
Vừa rên rỉ, vừa lảo đảo, đi về phía xa.
Không đầu, lại mất thêm một cánh tay.
Trong bóng đêm, một bóng người màu trắng đang lăn lộn trên mặt đất.
Pháp bảo quanh thân song đầu nhân đều đã vỡ nát, chỉ còn một cái đầu còn chưa bị hủy đi.
Toàn thân hắn chỉ còn lại một bộ xương trắng, phơi bày lẻ loi dưới ánh trăng.
Sau lưng hắn, một bóng đen rơi xuống.
Một chân nhằm thẳng vào cái đầu hoàn chỉnh vẫn còn sót lại, giẫm xuống không chút nào do dự. “Ngưu!!!”
Lão Ngưu khịt khịt mũi.
Gió tuyết ép vào, dường như Lý Bình An có cảm giác không thở nổi.
Nhưng đó không phải là năng lực của gió tuyết.
Mà là lần chiến đấu kịch liệt vừa rồi, khiến cho thể lực đã gần như không chống đỡ nổi.
Lý Bình An ngồi xổm xuống, bốc lên một nắm tuyết, bình tĩnh lau vết máu ở trên tay. Trong cơ thể, nê hoàn và thiên cổ đều gầm lên vang dội.
Trên người cũng không gọi là chật vật, nhưng cũng không tốt nào.
Tóc rối tung, trâm cài tóc cũng không biết đã rơi ở đâu.
Nhưng kết quả của trận chiến này không tệ, thu hoạch cũng không tệ.
Không nói đến pháp bảo và tàng trữ trên người mấy tên đại yêu này.
Mà là giúp cho Lý Bình An có nhận thức rõ ràng đối với thực lực của bản thân mình.
Đã lâu không chiến đấu một lần nào có cường độ cao như vậy, vừa mới bắt đầu cảm thấy không thích nghi kịp.
Phi kiếm Tế Vũ trở lại hồ lô dưỡng kiếm, vẫn còn ẩn chứa uy lực.
Chỉ chốc lát sau lại lướt ra, truyền tin tức.
“Có đại yêu vây giết, cẩn thận!!”
Toàn thân lão Ngưu thì không có địa phương nào còn có thể nhìn được, thế nhưng, vẫn dựa vào da dày thịt béo đi quét dọn chiến trường.
Đây là cái loại bảo bối gì? Có thể đổi được mấy miếng thịt trâu gác bếp?
Còn cái này…
Đặc điểm duy nhất của một người một trâu, e rằng chính là da dày thịt béo.
Cùng lúc đó, phía sau yêu tộc.
Yêu thánh Phi Liêm nhận được một tin tức từ song đầu yêu dùng sinh mệnh để đổi lấy.
Ngoại trừ võ phu cửu cảnh Cố Tây Châu, Thanh Phong Thục Sơn, lão thiên sư Long Hổ Sơn, hai vị đại nho.
Chiến lực cấp cao của Đằng Xung thành lại còn có thêm một người.
Ước chừng đại khái tu vi ở khoảng bát cảnh.
Tu luyện nhân thể lục bí.
Thể lực vô cùng cường hãn, vượt xa võ phu bình thường.
Pháp bảo thuật sĩ không làm gì là không làm được, tính thống nhất với nhân thể lục bí cực cao. Suy đoán, có lẽ là người mang thiên phạt.
Phi Liêm không kìm được mà nở nụ cười, tự lẩm bẩm một mình.
“Chẳng trách! Chẳng trách!”
“Trách không được, là do không tính được hành động của đối phương. Cứ như vậy thì hết thảy đều đã được giải thích”
Phi Liêm khép quạt lại, hai mắt nhắm nghiền.
“Cũng là thời điểm nên dùng đến thủ đoạn của chúng ta, không khéo lão nhân gia nhà người ta lại nói chúng ta chỉ biết dùng mạng của yêu quân để bổ sung”
Phía sau truyền đến giọng nói có vẻ hơi oán giận: “Đã nói là không nên để cho bọn chúng đi. Nếu chỉ một tên đại yêu ba cảnh đầu chết thì cũng không tiếc”
“Con giao long mang một phần long khí thì cũng đành thôi. Chỉ là tên đại yêu kiếm tu thất cảnh đỉnh phong kia..”
“Cũng thật là hiếm thấy, thế mà cứ như vậy lại hẹo!”
Phi Liêm nói: “Không cho bọn chúng đi, thì làm sao dò được tin tức là ở trong thành còn có một
người có thực lực ngang bằng với tu sĩ bát cảnh”
“Còn là một tên tu sĩ tu luyện nhân thể lục bí, quả nhiên là hiếm thấy”
“Không quan tâm. Lần tấn công tiếp theo, ta muốn ra tay”
Yêu thánh Kế Mông đi ra từ trong bóng tối.