Chương 560: Đủ mua đồ ăn là được rồi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 560: Đủ mua đồ ăn là được rồi

2336 chữ

Thời tiết hôm nay không tốt lắm.

Lưu Mãn Tử đi dạo trên đường, gặp phải người quen.

Hắn khẽ gật đầu, ra vẻ chào hỏi.

Người nọ cũng là một gã ở độ tuổi trung niên, trong giới tu hành, cũng là nhị chưởng quỹ của một tiền trang nơi đây.

Có vài phần danh vọng ở bản xứ.

Thường ngày, mỗi khi Lưu Mãn Tử thấy hắn đều khom lưng cúi đầu, giọng điệu lấy lòng.

Nhưng đến hôm nay, sau khi có kinh nghiệm đi tới Đằng Xung thành.

Lòng tự cao tự đại của hắn lại lớn lên, hưởng thành quả.

Tiêu diêu tự tại đi trên đường phố.

“Phi!!!”

Nhị chưởng quỹ phun ra một ngụm nước bọt.

“Mẹ nó! Cái quỷ gì vậy?”

“Một bầu rượu ngon”

Lưu Mãn Tử khẽ ngân nga câu hát. (—7)

Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, thời gian gần đây, ánh mắt của những người xung quanh khi

nhìn vào hắn đã có nhiều biến hóa.

Điều này làm cho nội tâm của hắn cực kỳ thỏa mãn.

Vui mừng hơn nữa, đó là hôm nay còn có thêm một vụ làm ăn.

Đã hẹn với người áo xanh kia, chiều nay phải tới.

Bỗng nhiên, hai bóng đen từ trên nóc nhà phi xuống.

Một trước một sau.

Một người dùng quyền, một người dùng côn.

Lưu Mãn Tử kinh hãi, nhìn thấy rõ là đang lao tới phía mình.

Cảnh tượng này có thể khiến người xung quanh cảm thấy hoảng sợ.

Nhưng rốt cục Lưu Mãn Tử vẫn có phần bản lĩnh ở trên người, chỉ lắc người đã có thể tránh thoát một quyền.

Nhưng không né được cây gậy ác độc ở phía sau lưng, bị quất vào giữa lưng.

“Ái uiii” một tiếng, sau đó ngã xuống đất lăn lộn.

Một gậy này vừa nhanh vừa mạnh, lại còn đánh chính xác lên lưng của hắn.

Đau đến mức khiến hắn ta hít sâu một hơi khí lạnh.

“Aaaaa!!!”

Thoạt nhìn hai người này cũng không lớn tuổi, nhưng sau khi đánh trúng một đòn thì lập tức xoay người bỏ chạy.

Mấy chốt là trên mặt hai người này đều mang mặt nạ.

Tất cả mọi người nhìn thấy cũng đều không hiểu chuyện gì, trong đó cũng có cả nhị chưởng quỹ vừa mới đi ngang qua.

Thấy bộ dạng này của Lưu Mãn Tử, trong lòng bất giác vui sướng vô cùng.

Mấy tu sĩ xung quanh cũng quen biết với Lưu Mãn Tử, cũng rõ ràng được tình hình lúc này.

Trong giang hồ, thường có những người trẻ tuổi mới ra đời, dạng như nghé con không sợ cọp. Vì tạo lập danh tiếng, chuyên môn đi tìm một vài người thành danh đã lâu.

Hoặc một ít nhân vật có tiếng tăm để khiêu chiến.

Nếu thắng, không chỉ có thể kiếm được danh vọng.

Còn cho dù là thua thì đối phương cũng không đến mức đi so đo với một tiểu bối.

Bởi vì chuyến đi Đằng Xung thành khiến cho gần đây danh tiếng của Lưu Mãn Tử như diều gặp gió.

Lần này khiến cho hắn thành thành thật thật, khập khiễng mà lết về quán rượu.

Chờ lúc hắn đi tới, khách quen ở trong quán ăn cũng đã biết được chuyện này, ai nấy đều trộm cười, lén nhìn vào Lưu Mãn Tử.

Trong lòng Lưu Mãn Tử nén giận, ngoài miệng kêu gào.

Nhất định là sẽ lột da rút gần hai tiểu tử này.

“Lưu đạo hữu, tu vi của hai tiểu tử kia như thế nào?”. Có người hỏi.

“Tạm được. Nhưng chủ yếu là do ta chủ quan”

“Không có việc gì. Chờ ngày mai gọi huynh đệ Lý Bình An của ngươi tới, báo thù cho ngươi!”

Lưu Mãn Tử xoa xoa thắt lưng, nói: “Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà còn phải cần tìm huynh đệ của

“Huynh đệ của ta rất bận rộn, mình mình ta giải quyết là được rồi”

Có người cười trộm.

“Nếu không được, hay là gọi nữ đế Đại Tùy đến?”

“Còn có võ phu cửu cảnh Cố Tây Châu?”

66 97

Mọi người đều chế nhạo, không hề cố kỵ chút nào.

Tựa như vừa trải qua chuyện như vậy, những lời nói hôm qua của Lưu Mãn Tử vừa mới có phần tin tưởng.

Đến giờ phút này, lại trở thành không có sức thuyết phục chút nào.

Một lát sau, Lý Bình An xuống lầu.

Lưu Mãn Tử chịu đựng đau đớn mà đứng dậy, như là gặp được cứu tinh.

“Đạo hữu, làm sao vậy?”. Lý Bình An tò mò hỏi.

“Không có, không có chuyện gì. Đan dược đã chuẩn bị xong rồi chứ?” “Tất nhiên”

“Đi theo ta”. Lưu Mãn Tử đứng dậy đi lên lầu hai.

Cầu thang rất dài, nhưng mới đi được nửa đường.

Bỗng nhiên, Lưu Mãn Tử nói: “Mang đan dược mà ngươi muốn trao đổi cho ta xem

Lý Bình An lập tức lấy ra một cái hộp ở trong ống tay áo.

Lưu Mãn Tử mở hộp ra nhìn, đếm đếm một lát.

Hơn ba mươi viên đan dược.

Mười miếng tứ giai, còn lại đều là đan dược tam giai.

Thế nhưng, phẩm chất đan dược…

Lưu Mãn Tử khẽ nhíu mày.

Chính bản thân hắn cũng có thể coi như một luyện đan sư nửa mùa, tuy rằng đan dược cao nhất có thể luyện chế ra cũng chỉ đến tứ giai.

Nhưng rõ ràng những đan dược tứ giai này cũng không đạt đến tiêu chuẩn tam giai.

Chất lượng không cao.

Lưu Mãn Tử liếc mắt nhìn Lý Bình An, nghĩ thầm: tay này cũng là một tên luyện đan sư nửa mùa. Chỉ là có điều làm cho hắn phải nghi hoặc, đó là nhìn như thế nào thì những đan dược này giống như mới được luyện chế ra từ tối hôm qua.

Thế nhưng, loại ý nghĩ hoang đường này chỉ thoáng chạy qua.

Nhiều đan dược như vậy, tuy rằng phẩm chất có thể không lọt vào mắt xanh.

Nhưng nếu để luyện ra thì vẫn vô cùng không dễ dàng.

“Phẩm chất những đan dược này có vẻ…

Lý Bình An cười nói: “Hơi nhiều khuyết điểm, mong rằng đạo hữu không quá để ý” Lưu Mãn Tử nói: “Nhưng mà cũng đừng nghĩ tới việc có thể bán ra với giá cao” Lý Bình An không thèm để ý: “Không cần nhiều, đủ dùng là được”

Hai người đi lên tới lầu hai, đập vào mắt là một tấm bình phong thật lớn. Muốn đi tiếp, phải đi vòng qua bình phong mới vào được.

Lý Bình An biết, một số tiệm cầm đồ sẽ cố ý dựng bình phong như vậy.

Tiệm cầm đồ bình thường đều mở ở trên đường phố phồn hoa, đến đây giao dịch đều là người thiếu tiền.

Tất nhiên những người đó sẽ không hy vọng bị người ngoài nhìn thấy, cho nên hiệu cầm đồ sẽ thiết lập những tấm bình phong như vậy.

Đi vòng qua tấm bình phong là có thể nhìn thấy quầy giao dịch.

Quầy rất cao, người muốn giao dịch phải giơ vật phẩm lên mới có thể đưa tới.

Làm như vậy là để phòng ngừa việc có cường đạo hoặc là người làm xằng làm bậy đi đến cướp đồ.

Thứ hai, người trong quầy đứng ở trên cao, có thể dễ dàng mà tạo thành một loại áp lực từ trên cao nhìn xuống đối với người đến giao dịch.

Người đến giao dịch ở phía dưới tất nhiên sẽ có tâm lý thấp hơn người khác, như vậy cũng thuận tiện cho việc ép giá vật phẩm.

“Ái chà! Mãn Tử!”

Vị nam nhân đội mũ đứng ở trên quầy, híp hai mắt lại.

“Đã lâu không gặp, nghe nói ngươi cũng đi tới Đằng Xung thành, hiện tại đang hô phong hoán vũ phải không?”

“Trương ca, cái gì mà hô phong hoán vũ, đừng nghe bọn họ nói bừa”

“Có ngài ở đây, ta nào dám chứ”

Lưu Mãn Tử vừa nói vừa đưa đan dược mà Lý Bình An muốn giao dịch lên trên.

“Trương ca, ngài nhìn xem”

Nam nhân đội mũ thoáng nhìn qua đan dược ở trong hộp, lại liếc mắt nhìn Lý Bình An một lần.

Lưu Mãn Tử ở phía dưới, nháy mắt không ngừng đối với nam nhân đội mũ.

“Phẩm chất của những đan dược này không cao, tất cả được bảy trăm miếng linh thạch hạ phẩm, không đồng ý thì rời đi”

Nam nhân đội mũ nói.

Những đan dược này bán đi thì có thể thu về ít nhất hơn hai nghìn viên linh thạch hạ phẩm.

Dựa theo quy củ, bản thân mình là người môi giới, ít nhất cũng gặm được ba trăm.

Lưu Mãn Tử kìm nén kích động ở trong lòng.

“Bảy trăm?”

Lý Bình An hơi do dự trong chốc lát: “Thành giao”

Hắn biết đối phương cố ý ép giá, chỉ là không để ý tới.

Hoặc là nói, chẳng hề quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Người ta vẫn nói: Thường cùng bằng hữu tranh thiên hạ, không cùng kẻ ngốc so ngắn dài. “Sảng khoái”

Một tay giao tiền, một tay nhận hàng.

Lý Bình An thu hồi linh thạch, lại mang một số linh thạch ở trong đó đổi thành vàng thật bạc trắng

có thể lưu thông trong dân gian.

Sau khi rời đi, ra đường mua ba cái chân giò heo nướng, lại thêm một ít thức ăn.

Đối với hắn mà nói, mấy trăm linh thạch cũng không quan trọng.

Chỉ cần đủ để mua một số đồ ăn vặt là đủ rồi.

Về nhà, đi tìm Lão Ngưu và Gia Trạch.

Ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng sông bên ngoài êm đềm chảy xuôi. Ăn móng heo.

“Ngưu….”

Lão Ngưu dùng chân gác lên bả vai Lý Bình An, khóe miệng nhếch lên.

Giống như đang nói: Hảo huynh đệ!

Lý Bình An cũng cười cười.

Lại bất tri bất giác mà cảm khái, cuộc sống quả thực là thú vị.

Không chỉ có thể quen biết đủ thể loại người, ngắm nhìn đủ loại phong cảnh, còn luôn luôn có việc để làm.

Mới gặm được một nửa móng heo, bỗng nhiên Lý Bình An nhớ tới việc câu cá.

Bên dưới quán ăn là một con sông.

Đối với người câu cá, dòng sông chính là núi vàng.

Lý Bình An cầm cây gậy trúc mà mình vẫn luôn mang theo người, cởi dây cước từ trên đầu cây gậy xuống.

Tìm một vị trí, bắt đầu ngồi lẳng lặng mà chờ đợi. Đợi chờ cá lớn cắn câu.

Lão Ngưu ngáp ngáp, đầu trâu nghiêng ra.

Lý Bình An thì tựa vào người Lão Ngưu, khẽ ngâm một câu hát.

Nhưng vẫn không quên việc tu hành trong tiểu thiên địa nơi thân thể mình.

Trong trận đại chiến lúc trước, đã phá vỡ gông cùm của Thiên cổ.

Giờ đây bắt đầu công phá Huyền tuyền, một trong lục bí nhân thể.

Chỉ là, trong bất tri bất giác mà ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy, mặt trời đã leo lên cao.

Lý Bình An lười biếng ngáp một cái, cũng không có chuyện gì đặc biệt quan trọng mà phải đi làm. Mặt trời phải lên cao, còn ta được đi ngủ, ai mới là thần tiên?

Ta là thần tiên…

Vốn định rời đi, nhưng mà nhìn trên cần câu còn chưa câu được cá.

Lý Bình An quyết định chờ câu được cá rồi mới rời đi.

Niềm tin của người câu cá, không thể trắng tay mà đi về.

Chỉ là, ước chừng qua hơn nửa giờ, bóng dáng của nửa con cá cũng không thấy.

??? Cá đâu ? _??

“Thế nào, câu cá sao?”

Lúc này, có một người đi đến bắt chuyện với hắn.

Người này là tu sĩ của bản xứ, tên là Lý Sở Vị. Cũng thích trà trộn vào trong quán rượu.

Ngày đó, khi Lưu Mãn Tử đang khoác lác, hắn cũng có mặt.

Kể cả việc Lưu Mãn Tử lừa gạt đối phương như thế nào.

Lý Sở Vị nheo mắt lại.

Biết đại khái đối phương là một luyện đan sư, lại là người mới đến.

Không gạt loại người này thì đi gạt ai?

Vì thế, Lý Sở Vị thuận miệng nói một câu: “Câu cá, ta giới thiệu cho ngươi một chỗ tốt”

“Còn đoạn sông này rất ít cá, nếu cứ ngồi đây thì vài canh giờ nữa ngươi cũng không câu được cá”

“Ngươi có thể đến sông Vĩnh Định ở ngoại ô phía đông, nơi đó có nhiều cá”

Lý Bình An gật gật đầu: “Phía đông? Đa tạ!”

Nói xong, lập tức thu cần câu lại.

Đánh thức Lão Ngưu, ngắm thẳng hướng đông mà đi.

Lý Sở Vị cười cười, không nghĩ tới là thuận lợi như vậy.

Sông Vĩnh Định ở ngoại ô, phía đông thành, không biết như thế nào mà xuất hiện một con cá nheo thành tinh.

Bảng treo thưởng cũng đã được dán hơn nửa tháng.

Số tiền treo giải cũng tăng lên không ngừng, thế mà đến tận bây giờ vẫn không có động tĩnh.

Lý Sở Vị cũng không ngờ đối phương lại đồng ý dễ dàng như vậy.

Bản thân vốn chỉ thuận miệng nói ra.

Để ám chỉ tâm lý cho đối phương, qua mấy ngày nữa thì hắn mới có thể nhớ tới vùng ngoại ô phía đông để câu cá.

Xem ra, vẫn đánh giá thấp chấp niệm của người câu cá.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right