Chương 571: Nói sự thật, giảng đạo lý

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 571: Nói sự thật, giảng đạo lý

Căn phòng mà Lý Bình An thuê nằm ở đầu phía đông hẻm Liễu Thụ. Ở gần một nhà xưởng xay bột.

Lúc này đã gần tới giữa trưa, mặt trời chói chang.

Hẻm Liễu Thụ không có một bóng người, yên tĩnh đến lạ kỳ.

Chỉ có lão Hầu bán mì đang đóng cửa hàng, chuẩn bị đi ra ngoài.

Bỗng nhiên, ngay tại thời điểm đó, từng bóng đen xuất hiện.

Vây kín bên ngoài căn phòng nhỏ, chật như nêm cối.

Lão Hầu đang đóng cửa tiệm mì, bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi. “Ông chủ, cho một bát mì!”

Lão Hầu nghe thấy giọng nói này, sợ hết hồn.

Một vị thực khách tiện tay lôi cái ghế ra, đặt mông ngồi xuống.

Thực khách này mặc một chiếc áo khoác mỏng, còn đeo một thanh kiếm bên hông.

Lão Hầu nuốt một ngụm nước bọt, không dám không nghe.

Chỉ chốc lát sau, trước mặt nam tử đeo bội kiếm này đã có một bầu rượu.

Một đĩa đồ ăn sáng, còn có thêm một bát mì Dương Xuân.

Lão Hầu run run rẩy rẩy, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hết lần này tới lần khác, xa xa lại có một người đang đi tới.

Không phải ai khác, chính là Lưu Mãn Tử đi tới tìm Lý Bình An.

Trong tay Lưu Mãn Tử còn cầm theo một bầu rượu.

Còn có hai con gà quay, vài món ăn sáng, trên mặt còn mang theo một nụ cười.

Vừa nhìn đã biết là có chuyện vui.

Mấy ngày nay, theo Gia Trạch ra bên ngoài học tập.

Để cho hắn nhìn thấy được hy vọng đột phá bình cảnh mà bao nhiêu năm nay hắn không sờ tới.

Hơn nữa, hôm nay hắn còn kiếm được một ít tiền.

Vì thế, mua mấy món đồ đến thăm đạo hữu Lý Bình An.

Dù sao, thời điểm mình sắp cụt tay là được Lý Bình An ra tay cứu giúp.

Nhưng vừa mới đi tới đầu ngõ Liễu Thụ, cả người bỗng nhiên ngây ngẩn.

Vừa nhìn thấy hoàn cảnh trước mắt đã biết là sắp xảy ra chuyện.

Vì thế không chút do dự nào mà muốn quay đầu bước đi.

Là người của Vương gia!

Có người ở phía sau ngăn hắn lại.

“Không liên quan đến ta! Cái gì ta cũng không thấy, cái gì ta cũng không biết. Ta chỉ đi ngang qua mà thôi”

“Yên tâm, miệng của ta rất kín!”

Lưu Mãn Tử nói vội nói vàng.

Chỉ là, người nọ cũng chẳng để ý đến hắn, kéo hắn vào trong ngõ nhỏ.

Hơn nữa còn cảnh cáo hắn là đừng có hành động thiếu suy nghĩ.

Lưu Mãn Tử nơm nớp lo sợ, liếc mắt nhìn nam tử đeo bội kiếm đang ăn mì ở trong quán.

Nhị công tử của Vương gia!??

“Nhị… Nhị công tử…”

“Biết ta à?”

“Ở đất Ngạc Nam thì có ai mà không biết Nhị công tử cơ chứ”. Lưu Mãn Tử cười cười nịnh nọt.

“Ngồi xuống!”

“Không dám không dám”

“Bảo ngươi ngồi thì ngồi đi!”

Lưu Mãn Tử không dám cãi lại.

“Biết ta là tốt rồi. Giờ ta hỏi ngươi cái gì thì ngươi nói cái đó, nếu không thì ngươi cũng biết hậu quả rồi đúng không?”

Nam tử đeo bội kiếm mở miệng nói chuyện, nhưng cũng không nhìn hắn lấy một cái.

“Tới đây làm gì?”

“Tìm một người bằng hữu”

“Ở trong nhà kia hay sao?”. Nam tử đeo bội kiếm chỉ vào phòng nhỏ mà Lý Bình An đang ở.

“Vâng!” Lưu Mãn Tử gật đầu.

“Làm sao mà quen

biết?”

Sau đó, Lưu Mãn Tử nói ra từ đầu đến cuối quá trình quen biết Lý Bình An, không có nửa lời nào là

nói dối.

“Nói về con mèo mà người đó mang theo đi”

“Mèo?” Lưu Mãn Tử sửng sốt: “Là Miêu Miêu tiên tử sao?”

“Miêu Miêu tiên tử? Tên thật là kỳ quái. Con mèo kia tới đây như thế nào?”

Lưu Mãn Tử lau mồ hôi trên trán: “Nghe hắn là bỗng một ngày vô tình mà gặp được, thấy nó không có nhà nên giữ ở lại”

“Còn những thứ khác đâu?”

“Còn có một con trâu rất có linh tính, giặt quần áo nấu cơm canh, cái gì cũng biết làm”

Lão Ngưu mang đến một ấn tượng rất sâu cho Lưu Mãn Tử.

Có một lần, thậm chí hắn còn nhìn thấy con trâu này đang cầm bút luyện chữ.

“Không hỏi trâu! Chỉ có những thứ này thôi sao?”

“Chỉ có bấy nhiêu thôi ạ”

“Con mèo này không có gì khác lạ hay sao?”

Lưu Mãn Tử sửng sốt: “... Còn rất ngây ngốc nữa.”

“Hết rồi à?”

“Hết rồi, ta chỉ biết những thứ này”

Nam tử đeo bội kiếm không mở miệng nữa, chỉ chuyên chú ăn mì.

Lưu Mãn Tử như đang ngồi trên đống lửa, sau lưng toàn là mồ hôi hột.

Vốn là rất cao hứng nên mới tới đây, hiện tại thì ngay cả bản thân mình còn có thể sống sót trở về hay không cũng không biết.

Có đánh chết hắn thì hắn cũng không nghĩ tới, một người thoạt nhìn rất thành thật như thế, không hiểu sao lại chọc tới Vương gia Ngạc Nam.

Lại còn Nhị công tử của Vương gia tự xuất mã.

Chẳng lẽ đan dược mà đối phương luyện ra để bán đã xảy ra sự cố?

Giờ khắc này, muôn vàn suy nghĩ như đang bay trong đầu Lưu Mãn Tử.

Khoan đã, mèo??

Lưu Mãn Tử nhớ ra, vừa rồi Nhị công tử Vương gia cứ một mực hỏi về chuyện của con mèo, dường như là rất để ý tới con mèo kia.

Có thể làm cho Nhị công tử của Vương gia tự xuất mã, vậy khẳng định không phải là con mèo bình thường.

Chẳng lẽ là… con Miêu yêu mang bí bảo của mười năm trước hay sao? Năm đó đã nổi lên một trận gió tanh mưa máu trong giang hồ đất Ngạc Nam.

Nhưng không đợi cho hắn suy nghĩ nhiều.

Rất nhanh sau đó, người bên ngoài phòng ở kia đã bắt đầu hành động.

Giữa trưa hè, hương thơm nhàn nhạt của hoa liễu tràn ngập khắp không gian.

Ánh mặt trời xuyên qua những kẽ lẽ, rơi rụng tản mát khắp mặt đất, tia nắng nhu hòa như đang ngừng lại ở trong thời không này.

Tất cả đều hoảng hốt như vậy.

Một bóng người phiêu diêu đi ra, rồi ngồi đối diện với nam tử đeo bội kiếm.

Đôi mắt trắng xám tái nhợt, bình tĩnh nhìn vào đối phương.

“Tại hạ hữu lễ”

Nam tử đeo bội kiếm sửng sốt một lát.

Tình huống này rất kỳ quái.

Bởi vì, ngay lúc này hắn mới phát hiện mấy tên thủ hạ đã bay ngược ra ngoài.

Quản gia của Vương phủ, vị luyện khí sĩ lục cảnh bị ném lên cao mấy trục trượng trên không trung. Thế nhưng có một điểm kỳ quái đó là, vị nam tử đeo bội kiếm lại không cảm nhận được bất kỳ sát ý nào ở trên người đối phương.

Chỉ giống như là gặp một người bạn cũ.

Nam tử đeo bội kiếm lấy tay rút kiếm ra, một tay vịn cạnh bàn.

Dường như chỉ tích tắc tiếp theo là sẽ bùng nổ.

“Các hạ, xin giữ bình tĩnh”

Cứ như vậy mà nam tử đeo bội kiếm dừng động tác trên người lại, đôi mắt trợn trừng rất lớn. “... Thủ đoạn của túc hạ thật tốt…”

Một lúc lâu sau mới thốt ra được câu này.

Sắc mặt Lý Bình An ổn ôn hòa hòa, mở miệng: “Tại hạ cũng không biết Miêu Miêu tiên tử có chính xác là Miêu yêu mà trong miệng các hạ nói muốn tìm hay không” “Cũng không muốn biết, lại càng không muốn bị cuốn vào thị phi”

“Chỉ là ngẫu nhiên mới quen biết, có thể xem như bằng hữu, mong rằng các hạ chớ tới đây quấy rầu”

“Việc ngày hôm nay thì tại hạ sẽ không so đo

Nam tử đeo bội kiếm trầm giọng nói: “Nếu tiên sinh đã không muốn bị cuốn vào thị phi, vậy thì có thể giao con mèo này cho chúng ta”.

“Hay là muốn độc chiếm bí bảo này?”

“Có thể tiên sinh không biết được đầy đủ, ở mười năm trước, bí bảo này đã khiến cho giang hồ đất Ngạc Nam chấn động dậy sóng”

“Tuy rằng tu vi của tiên sinh cao thâm, nhưng cường long không áp nổi địa đầu xà, mong tiên sinh cân nhắc”

Thấy Lý Bình An không trả lời, nam tử đeo bội kiếm cho rằng đối phương đang dao động.

Lại tiếp tục nói: “Đành thú thực với tiên sinh, Vương gia chúng ta nhất định phải có được phần bí

bảo này”.

“Cho dù phải trả bất cứ giá nào!!”

“Tại hạ tự nhận rằng Vương gia ở Ngạc Nam vẫn còn có vài phần thực lực, nếu dốc toàn lực… “Tiên sinh cho rằng có đáng hay không?”

Lý Bình An cười cười, âm thanh lại có vẻ quạnh quẽ.

“Lý mỗ cũng đành thú thực mà nói với các hạ, nếu là Lý mỗ khi còn trẻ”

“Mà các ngươi dẫn người giết tới cửa như này, tại hạ chắc chắn sẽ không ngồi một chỗ như thế này mà phí miệng lưỡi với các hạ”

“Chỉ là, năm tháng tháng năm, thời gian xoay vần, hiện tại không còn có máu lửa như khi còn trẻ, chỉ cầu mong bình thản an nhiên”

“Nếu lần sau mà các hạ còn mang thêm người tới đây”

“Đừng trách Lý mỗ hạ thủ vô tình”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right