Chương 573: Rời đi

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 573: Rời đi

Ngạc Nam. Chỗ của Trương gia.

“Rốt cục thì người áo xanh có lai lịch gì?”

Trương Nhị lắc đầu: “Không nhìn ra được là môn phái gì”

Trương Nhị cụt tay nhìn thấy được tận mắt, ngày đó những người của Vương gia xông vào nơi đó, giống như là bị một loại lực lượng cường đại đẩy bay ra ngoài.

Nhị công tử cùng với Quản gia của Vương gia thì ngay cả cơ hội ra tay cũng không có.

“Nên nói chuyện với người nợ”. Lão gia Trương gia trầm giọng nói: “Có thể không động võ thì tuyệt đối không được động vỡ”

Trương Nhị có vẻ khó xử: “Chỉ là người áo xanh kia rất ít khi đi ra ngoài, hiện tại lại bố trí trận pháp ở trong nhà”

“Phụ thân, trận pháp kia quả thực là quỷ dị”

“Hôm qua ta đã thử phá trận nhưng lại không thu được kết quả gì”

Đại công tử của Vương gia ngồi ở phía bên dưới hiểu rõ được sự lợi hại của trận pháp.

“Đồ vô dụng!” Lão gia Vương gia quát một câu rất lớn.

Đại công tử cúi đầu, không dám nói gì.

“Chuẩn bị một phần lễ vật, ngày mai ta sẽ tự đi bái kiến đối phương”

Vì thế, ngày hôm sau.

Lão gia của Vương gia, cùng với Đại công tử Vương gia, còn có mấy tên người hầu tháp tùng phía sau cùng nhau đi vào trận pháp.

Bên ngoài tiểu viện đã được đông đảo thế lực của Ngạc Nam vây quanh từ rất sớm.

Đoàn người của Vương gia tới đây tất nhiên là không gạt được hai mắt của mọi người.

“Ồ! Lão gia Vương gia tự tới!”

“Chuyện gì thế? Trận chiến đã lớn như vậy sao, bản thân Lão gia của Vương gia cũng phải tự xuất mã?”

“Lại còn mang theo lễ vật? Sao bỗng dưng lại muốn nói chuyện với người ta?”

Mọi người mồm năm miệng mười, nhốn nhốn nháo nháo.

Mắt thấy đoàn người của Vương gia đi đầu là Lão gia Vương gia, oai nghiêm hùng dũng tiến vào trong trận pháp.

Cùng lúc đó, Trương gia ở bên ngoài quan sát cũng biết được tin tức này.

“Lão gia, người của Vương gia đã đi vào, hơn nữa còn là Lão gia Vương gia tự thân xuất mã”

Sắc mặt của lão gia Trương gia hơi đổi: “Lão già này ra tay nhanh thật”

Vì thế, nhanh chóng truyền lệnh.

Hơn mười vị cao thủ của Trương gia đang ngồi canh gác bên ngoài.

Một khi đám người Vương gia đi ra khỏi trận pháp, nếu đoạt được bí bảo.

Phải chặn giết ngay lập tức.

Trong trận pháp.

Lão gia Vương gia sải bước đi ở phía trước. “Vâng”

Lại thêm nửa canh giờ nữa.

“... Di theo ta!”

“Vẫn đang đi theo phụ thân..”. Đại công tử Vương gia yếu ớt nói ra.

Lão gia Vương gia nhìn ra xung quanh, trong đôi mắt lộ ra vẻ mê man.

“Phụ thân… Có phải chúng ta lạc đường rồi hay không??”

Lão gia Vương gia trầm ngâm một lát: “Trận pháp này có điểm khác thường”

Đại công tử Vương gia bĩu môi, hồi tưởng lại lời của phụ thân mắng mình ngày hôm qua.

Khục khục.. Không phải ngài cũng lạc đường hay sao?

Ánh mắt của những tu sĩ ngồi canh ở ngoài cửa bất chợt ngưng tụ. “Ra rồi!”

Đoàn người Vương gia hôm qua đi vào trong trận pháp, nay lại xuất hiện.

Trong mắt của đám người Vương gia tràn ngập vẻ ngơ ngác, nhìn ra xung quanh. Ngẩng đầu nhìn trời, cúi đầu nhìn đất.

Ha ha, chúng ta đi ra rồi….

Khóe miệng lão gia Vương gia co giật khe khẽ, cười ha hả:

“Ừ, ha ha. Trò chuyện thật vui, trò chuyện thật vui”

Mọi người ai nấy đều mắt lớn trừng mắt nhỏ, kìm nén để không cười ra tiếng.

Lão gia Vương gia còn rất xem trọng mặt mũi.

Ha ha, rõ ràng là ngay cả trận pháp cũng không phá ra được.

Lễ vật trong tay người hầu vẫn còn nguyên không nhúc nhích.

Đám người Trương gia là cười to nhất.

Lão Vương gia này cắm cây hành vào mũi heo giả làm voi, giả bộ thật là giống.

trư tị tử sáp đại thông: 7* :Ám chỉ những người kiêu căng, xem trọng mặt mũi)

Lý Bình An quyết định phải rời đi vào một ngày nào đó trong mùa hè.

Đại Thử, là tiết khí thứ mười hai trong hai mươi tư tiết khí.

Cũng là tiết khí cuối cùng của mùa hè.

Là tiết khí có ánh mặt trời mãnh liệt nhất, nóng bức nhất trong năm.

Trong dân gian có tập tục uống trà lạnh vào những ngày hè nóng bức, nước trà do thảo dược Trung nguyên nấu thành, có tác dụng thanh độc giải nhiệt.

Tiền phòng tháng này vẫn chưa trả, lại đã ở quá mấy ngày.

Vậy dứt khoát trả đủ số tiền cho nửa tháng, đặt ở một nơi dễ thấy nhất trong phòng.

Lại phục hồi bài trí trong phòng về nguyên dạng, dọn dẹp hết rác rưởi.

Cố gắng không gây thêm phiền phức cho người khác.

Trước khi đi, cũng muốn uống thêm một chén trà lạnh Ngạc Nam.

Trà lạnh Ngạc Nam nổi tiếng xa gần.

Trong thời tiết nóng nực mà được uống một chén.

Quả thực còn sướng hơn so với làm thần làm tiên.

Vì thế, dưới sự giám thị của đông đảo tu sĩ.

Mê trận đã chậm rãi biến mất, lộ ra diện mạo vốn có của phòng nhỏ.

Thấy cảnh tượng này, đông đảo tu sĩ đã theo dõi hơn mười ngày đều cảm thấy kinh sợ. Còn tưởng rằng là mình hoa mắt.

Trận pháp biến mất?

Chỉ trong chốc lát, đã có mấy chục bóng người vọt tới.

Không đến một lúc đã lục lọi căn phòng nhỏ kia từ trong ra ngoài.

Người chạy mất rồi!?

Một quán trà nhỏ ở ven đường.

Mấy cái bàn trà, mấy cái ghế gỗ.

Đồ vật dụng cụ lớn lớn nhỏ nhỏ.

Thời tiết hôm nay, không ít người đến chỗ này để uống một chén trà lạnh.

Một số người là có tiền, nhàn nhã đến đây để mà thưởng thức khói lửa nhân gian, tận hưởng niềm

Còn có người bán hàng rong bận rộn ở bên ngoài, thật sự là không chịu nổi nóng bức.

Vội vàng chạy vào quán trà, uống một hơi cạn sạch chén trà lạnh.

Để lại tiền, rồi lập tức chạy ra ngoài.

Mỗi người có cách sống riêng, cũng có cách uống khác nhau.

Quán trà tuy nhỏ, nhưng ngũ tạng vẫn đầy đủ.

Lý Bình An cũng không có gì để gây chú ý, dẫn theo Lão Ngưu, Gia Trạch, mèo cam tìm một vị trí trong góc.

Mèo cam hóa thành tiểu nữ đồng, bưng chén trà lạnh lên, cũng uống một hơi cạn sạch.

“Woowwww”

“Thật là mát mẻ!”

“Trà này không giống so với trà mà tiên sinh phả”

Tiểu nữ đồng ngẩng đầu, dùng giọng nói non nớt, vang lên líu lo.

Lý Bình An kiên nhẫn giải thích: “Trà lạnh không có lá trà, mặc dù được gọi là trà lạnh, nhưng trên thực tế thì không có thành phần lá trà bên trong đó”

“Phần lớn là dùng kê cốt thảo, hạ khô thảo là thành phần chủ yếu”

Tiểu nữ đồng không hiểu, lại tự rót cho mình một chén.

Uống một ngụm lớn.

Gia Trạch đưa mắt nhìn ra bên ngoài, có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

Đám người này vẫn còn không buông tha!!

Lý Bình An gõ bàn.

Gia Trạch khôi phục bình tĩnh, ngoan ngoãn uống trà.

Cẩn thận từng li từng tí nhìn thoáng qua vẻ mặt lạnh nhạt tự nhiên của tiên sinh, thầm nghĩ: “Tâm tính của mình vẫn còn hơi kém, không bằng tiên sinh”

Rất nhanh sau đó, bên ngoài đã có thêm bảy tám luồng khí tức cường hãn.

Bọn họ cố ý che giấu thân hình của mình, nhưng người thì càng lúc càng nhiều.

Dần dần cũng không giấu diếm được nữa.

Tiểu nhị cảm nhận được bóng người xẹt qua ánh mắt của mình, còn tưởng rằng mình hoa mắt.

Ánh mắt liếc đến vị khách nhân ngồi trong góc, người đâu?

Vội vội vàng vàng đi tới, mới lúc nãy đã cảm thấy lạ mắt rồi.

Còn tưởng là gặp phải người ăn quỵt, vừa mới đi tới đã phát hiện tiền được đặt ở trên bàn.

Lý Bình An và Lão Ngưu ở phía trước.

Tiểu nữ đồng lại biến thành một con mèo, chạy tới chạy lui đuổi hoa bắt bướm.

Gia Trạch mặc áo trắng, trên tay cầm quạt xếp, đi theo phía sau.

Lý Bình An bất giác cười cười, rõ ràng là bốn người đi cùng đường.

Nhưng không có loài nào giống loài nào, quả nhiên là thú vị.

Thong thong thả thả suốt cả đoạn đường đi ra ngoài Ngạc Nam.

Đám người kia vẫn đi theo ở phía xa xa, cũng không ngăn trở gì nhiều mà chỉ một mực đi ra bên

ngoài thành.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right