Chương 575: Trở về núi
Mái đình dưới gió mưa.
Mưa gió lớn dần, trời cũng lạnh dần.
Một số cây cổ thụ giống như từng đám mây xanh, lắc lắc lư lư trong gió lạnh. Trong đình có một cái bàn đá hình lục giác, sáu người ngồi đối mặt với nhau. Hơi lạnh phả vào mặt, sự lạnh lẽo khiến người ta cảm thấy bị áp bạch.
Trên mặt bàn đá dưới mái đình có đặt một ấm trà và mấy chiếc chén nhỏ. Lý Bình An??
Trận chiến Đằng Xung thành, chém giết yêu thánh.
Mang theo Bạch Ngọc Kinh, trấn thủ Đằng Xung thành, Lý Bình An??
Lại có khả năng… gặp ở đây sao??
Lúc trước thì chỉ tồn tại trong miệng người kể chuyện ở quán trà, hắn ta xuất hiện trong câu
chuyện với tư cách là nhân vật chính.
Năm người còn lại trong mái đỉnh tránh mưa cứ như vậy mà cứng đờ người.
Đám người bên ngoài cũng nghi hoặc không xác định.
“Hình như người kia nói là Lý Bình An?”
“Lý Bình An? Lý Bình An nào?”
“Nói nhảm. Còn có thể là người nào nữa, Lý Bình An Đằng Xung thành”
“Ha ha. Vớ vẩn! Lão bà nhà ta còn là nữ hoàng Đại Tùy đây này”
“Ta đây còn là võ phu Cố Tây Châu”
Đám người cứ thế mà rộ lên một tràng cười.
Tiếng bàn tán cứ thế mà nổi lên khắp bốn phía, đồng thời bước chân của mọi người không hẹn mà
cùng dừng lại.
Chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của chủ nhân nhà mình.
Trầm mặc trong chốc lát, lão gia Vương gia mở miệng trước:
“Tôn hạ… Tôn hạ có thân phận bực này, hạ mình đến đất Ngạc Nam chúng ta, quả thực là của Ngạc Nam”
mán
Trước tiên không cần biết thân phận của đối phương là thật hay giả, cứ coi như đúng.
Tóm lại sẽ không có gì không ổn.
“Thân phận gì, chỉ là một tán nhân mà thôi”
Thừa dịp hai người nói chuyện, những người còn lại vội vội vàng vàng nháy mắt với thủ hạ tâm phúc.
Hoặc là dùng biện pháp truyền âm.
Để cho mấy tên thủ hạ đi tìm những người đã từng đi tới chiến trường Đằng Xung thành lại đây.
Để xác nhận một lần xem rốt cục thân phận của đối phương là thật hay giả.
Lão gia Trương gia nhìn về phía Trương Nhị.
Ngay tại chỗ này có một người từng đi ra chiến trường, đó là Trương Nhị cụt tay.
Sau khi Lý Bình An nói ra thân phận, cả người Trương Nhị lập tức chấn động. Ngay sau đó, ký ức mà bị Lý Bình An cố tình che giấu lại bắt đầu sống lại.
“Lão gia… Quả thực đúng là Lý Bình An!! Ta đã gặp mặt ở Đằng Xung thành” “Chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn, mấu chốt là còn có con trâu kia!”
Lão gia Trương Gia biến thành bộ dạng muốn ăn sống Trương Nhị.
Con mẹ nó, tiểu tử ngươi biết, vậy tại sao đến bây giờ mới nói ra? Lúc trước làm cái quần què gì?!! Trương Nhị cũng để ý tới biểu lộ không thích hợp của Lão gia Trương gia, xấu hổ đành gượng cười. Hắn cũng không biết mình bị làm sao.
Giống như bị phong ấn một đoạn ký ức, vào giờ khắc này lại được người ta giải khai.
Một lát sau, thân phận của Lý Bình An đã được xác thực đến tám chín phần mười.
Năm người ngồi ở dưới đình tránh mưa, chỉ trong chốc lát mà biểu cảm đặc sắc giống như cầu vồng
sau cơn mưa.
Còn những người ở xa xa ngoài mái đình, giờ phút này lại ầm ỹ thành một nồi cháo.
“Là Lý Bình An!”
“Thật hay giả? Đùa à?”
“Quỷ mới biết!”
Cuối cùng thì Lý Bình An đứng dậy.
“Tiễn đưa đoạn đường xa xôi đến mười dặm, nhưng cũng nên dừng lại ở đây” “Ngày khác nếu hữu duyên còn gặp lại”
“Mấy ngày nay có nhiều điều đắc tội, mong tiên sinh đừng để ở trong lòng”
Lão gia Vương gia vội vội vàng vàng nói.
Bốn người còn lại cũng nhận lỗi liên tục.
“Hy vọng tiên sinh không nên trách tội! Chúng ta thật sự là vô tri”
“Có nhiều điều đắc tội, có nhiều điều đắc tội.”
Năm người cũng không còn vẻ lạnh nhạt như trước.
Bí bảo này có đủ phân lượng để cho bọn họ đánh cược tính mạng của mình.
Nhưng sau khi biết rõ dù có mất mạng cũng vô dụng, lại không dám nhắc đến chuyện bí bảo nữa. Lý Bình An không để ý tới mấy người họ.
Mèo cam đang ngồi trên đầu Lão Ngưu, đôi mắt dè dặt nhìn loạn khắp nơi.
Rời khỏi đình tránh nắng gió, Lý Bình An lập tức đi vào trong đám người.
Đám người mênh mông lại tự động tách ra thành một con đường, cứ như vậy mà được nhìn ngắm tận mắt bọn họ rời đi.
Có nhiều người như vậy, nếu xông lên cùng nhau…
Ở trong đầu không ít người bất giác mà nhảy ra ý niệm này.
Nhưng mà nhìn trái nhìn phải, cũng không có một ai dám ra tay.
Rõ ràng, từ bên trên người nọ thì ngay cả một nửa điểm uy nghiêm cũng không cảm giác được, giống như một người hết sức bình thường đang nhàn nhã đi dạo phố.
Nhưng tu sĩ có thực lực thì lại thực sự có thể cảm nhận được loại uy hiếp này.
Bởi vì bọn họ có nhiều người tụ lại một chỗ như vậy, cộng hưởng tạo ra một loại khí tức vô cùng mạnh mẽ, làm cho bầu không khí xung quanh cũng vô cùng áp lực.
Nhưng mà khí tức quanh thân của người áo xanh kia lại cực kỳ ổn trọng.
Như một cơn gió nhẹ thoảng qua, không vội vã, không nóng vội.
Dưới tình huống này, hoặc là một tên đại ngốc cái gì cũng không hiểu.
Hoặc là cao thủ chân chính.
Mới có thể vân đạm phong khinh trong hoàn cảnh này.
Bên ngoài, trời vẫn mưa.
Lão Ngưu đi từng bước, từng bước giẫm lên bùn.
Lý Bình An nhìn xuống đôi giày của mình, sau đó nhảy lên ngồi ở trên lưng Lão Ngưu.
Mèo cam lắc lắc đuôi nhỏ của mình: “Có thể đi chưa”
“Rồi, vừa nói xong chuyện”. Lý Bình An nói.
Mèo cam sợ hãi, quay đầu nhìn vào đám người mênh mông ở phía sau.
Dưới mái đình nghỉ mát.
Năm người kinh ngạc nhìn vào bóng lưng của Lý Bình An đang từ từ rời đi, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng bầu không khí lại trở nên có vẻ gượng gạo.
Dốc toàn lực mà đi, kết cục lại rơi vào tình trạng như vậy.
Còn có thể đắc tội với một đại nhân vật mà bọn họ không thể đắc tội.
Lão gia Vương gia ngẩng đầu, dường như không có gì để nói.
“Có lẽ trận mưa này sẽ kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa”
Tiết độ sứ nói tiếp: “... Đúng vậy, đã lâu không có trận mưa nào lớn như thế này”
Nước mưa sẽ tràn đầy sông suối, sau đó trời sẽ chuyển sang mưa dầm, kéo dài mãi đến thu hoạch vụ thu.
Nếu mùa hè mà mưa quá lớn, vậy hoa màu của mùa thu sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, phần lớn diện tích trồng ngô sẽ bị đổ, hơn nửa bắp với lúa sẽ bị thất thu…
Vì vậy, hầu hết người dân đều không muốn thấy mưa to và sấm sét trong tháng bảy.
Lúc này, Lý Bình An đã đi rất xa lại bất chợt ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời.
Ngay lập tức đưa tay phải lên.
Dùng sức lấy ngón cái đè vào ngón giữa, đồng thời ngón út và ngón áp út cũng cong lại.
Phát lực. “Xoat!!!”
âm thanh từ ngón tay chợt vang lên, lại chợt biến mất.
Khoảnh khắc sau, mây tán mưa tan.
Một dải ánh nắng mặt trời chiếu thẳng xuống, nhuộm cả vùng núi non thành một màu vàng óng ả. Mưa… ngừng rồi???
Tất nhiên cảnh tượng này đều bị đám người ở phía xa xa dưới chân núi thu vào trong mắt.
Vừa rồi, bọn họ cứ như thế mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lý Bình An, mãi đến khi hắn ngẩng đầu, nhìn cơn mưa này.
Sau đó, giơ tay lên vỗ một cái.
Lại ngay sau đó, chính là cảnh tượng như hiện tại.
Mây tan gió tản, màn mưa tiêu tán.
Đến lúc này, đám người mới nhao nhao hô lên may mắn, may mà lúc trước chính mình không có
xúc động mà động thủ.
Năm người dưới mái đình ngơ ngác nhìn nhau, sau đó mang theo nhân mã rồi lập tức rời đi. Không lâu sau, tin tức này cứ như thế mà truyền ra ngoài.
Dường như là chỉ hận không thể để cho tất cả mọi người trong đất Ngạc Nam đều biết được việc này.
Từ đầu tới cuối, người tiếp xúc nhiều nhất với Lý Bình An là Lưu Mãn Tử, sau khi hắn biết được chuyện này.
Không giống như trước kia, ra cửa huênh hoang đắc chí, rồi lại thêm mắm thêm muối mà khoe khoang một lần.
Ấy vậy mà lại vô cùng ngoài ý muốn ở yên trong lớp tư thục của bản địa, dạy người đọc sách.
Khi người khác nhắc tới việc này với hắn, hắn cũng chỉ mỉm cười cho qua.
Mặt trời lặn, đêm lại tới; đêm đi qua, mặt trời lại mọc. Tuần hoàn vĩnh hằng. Người núi thì về núi, ai biển thì về biển…