Chương 577: Du quỷ ở Vọng Giác
Liên quan tới vấn đề vượt biển như thế nào.
Lý Bình An và lão Ngưu rất có kinh nghiệm, từ bắc hải lại tới hoang hải.
Đều chỉ dựa vào một chiếc thuyền nhỏ được chế tạo thủ công mà thôi, trừ cái đó ra thì không còn vật gì khác.
Bọn họ đã đến đúng lúc.
Thời điểm mà Vọng Giác làm lễ Hải Thần mỗi năm một lần.
Tương tự như một loại hoạt động hiến tế.
Mỗi lần như vậy, người người nhà nhà đều phải đeo lên tấm mặt nạ do chính mình làm.
Về hình dạng thì đều là các chủng loại yêu quỷ ở trong biển cả.
Nhờ việc đó mà hy vọng yêu quỷ ở trong biển sâu coi bọn họ là đồng loại, không gây khó dễ cho bọn họ nữa.
Thế nhưng đây cũng chỉ là một nguyện vọng tốt đẹp mà thôi.
Gặp những loại hoạt động này, tất nhiên Lý Bình An sẽ tham gia.
Hắn ta mua một chiếc mặt nạ ở trong tay của một bán hàng rong trên đường phố.
Gia Trạch nói là muốn ôn đọc sách viết chữ, nên không đi.
Một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ.
Lão Ngưu cũng không cần đeo thứ này.
Mèo cam nhảy lên thật là cao.
Lý Bình An cúi đầu: “Miêu Miêu tiên tử cũng thích mặt nạ hay sao?”
“Nếu Miêu Miêu tiên tử muốn đeo mặt nạ, vậy thì phải biến thành hình người”
Mèo cam do dự một lát.
Nhìn vào mặt nạ, nàng lại gật đầu.
Vì thế, Lý Bình An lại mua thêm một chiếc mặt nạ.
Đợi đến ngày tế lễ Hải Thần, Lý Bình An đeo mặt nạ lên mặt, dắt tay mèo cam lúc này đã biến
thành một tiểu nữ đồng.
Lão Ngưu đi theo ở bên cạnh, rảo bước giữa chợ với dòng người đến đến đi đi. Tóc đuôi sam của tiểu nữ đồng cũng đi theo, lắc lư lắc lư.
Lý Bình An nhìn thoáng qua dòng người ở trước mặt.
Nói với tiểu nữ đồng: “Nhiều người quá, Miêu Miêu tiên tử cần phải ngồi lên cao”
Vóc dáng của tiểu nữ đồng quá thấp, Lý Bình An lo lắng sẽ bị ai đó đụng phải. Tiểu nữ đồng rất nghe lời, đứng im bất động.
Lý Bình An nâng nàng lên, đặt nàng lên lưng của lão Ngưu.
Tiểu nữ đồng tò mò nhìn ra xung quanh.
Đèn lồng bao bọc lấy ánh sáng le lói, lơ lửng ở trên không, con đường nào cũng có khung cảnh như vậy.
Có thể nói là nguy nga rực rỡ.
Lý Bình An ngẩng đầu, mỉm cười nhìn vào cảnh tượng này.
Lão Ngưu và tiểu nữ đồng sáp lại một bên đường, đòi ăn mực khô.
Khuôn mặt của tiểu nữ đồng nhỏ nhắn, bấm bấm ngon tay, tính toán xem phải tốn mất bao nhiêu tiền mới có thể mua được mực khô phù hợp nhất.
“Năm con mực khô cần hai mươi văn tiền, mà Miêu Miêu tiên tử lại muốn ba cái, vậy là phải trả… (000)...
Dường như là tiểu nữ đồng không tính được, quay đầu lại xin lão Ngưu trợ giúp.
“Òooo….!”
qua những ngày tháng này ở chung với nhau.
Miêu Miêu tiên tử đã có thể nghe và hiểu được lão Ngưu đến bảy tám phần.
Vì thế, lại quay đầu nói chuyện với người bán hàng rong.
“Cần trả mười hai văn tiền”
“Ặc!”. Người bán hàng rong kinh ngạc, nhìn vào tiểu nữ đồng ở trước mặt, rồi lại nhìn vào lão Ngưu ở dưới mông nàng.
“Gọi là bá bá, ta sẽ chỉ lấy mười văn tiền”
Tiểu nữ đồng nghe thấy là có thể hời được hai văn tiền, tâm tư yêu tiền bại lộ ngay lập tức.
Học cái bộ dạng mà lúc trước mình nhìn thấy người khác từng làm, cứ như vậy mà nhảy từ trên lưng trâu xuống.
Hai đầu gối mềm nhũn ra, xoạt một tiếng đã quỳ xuống trước mặt đối phương.
Đầu cũng dập xuống va chạm nặng nề vào mặt đất.
Vang lên một tiếng “Thịch thịch..
“Bá bá!”
“ẶC.”
Người bán hàng rong hốt hoảng, vội vàng nâng tiểu nữ đồng dậy.
Vốn chỉ muốn trêu chọc nữ đồng này, thật không ngờ rằng cứ thế mà quỳ xuống.
Vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện ra tiểu nữ đồng vừa dập đầu đến mức cái trán đỏ bừng, cái dập đầu này vô cùng thành thật.
“Không cần tiền, không cần tiền, đứa nhóc này, mau mau cầm lấy!”
Người bán hàng rong lo lắng cha mẹ đối phương chạy tới nói lý lẽ với mình, vội vội vàng vàng nói
Tiểu nữ đồng: (v)
Lý Bình An nhìn vào tiểu nữ đồng, trong tay cầm ba con mực khô, cái trán hồng hồng. Rồi lại đưa tay xòe những đồng tiền mà vừa mới cho nàng ra, trả lại cho chính mình.
Lý Bình An có phần hoang mang: “Miêu Miêu tiên tử lấy mực khô ở đâu ra?”
“Bằng bản lĩnh mà lấy được!”
Cái trán của nữ đồng vẫn còn đỏ hồng, tay chống nạnh, rất là tự hào mà nói ra.
Lão Ngưu gật đầu, tán thành với lời nói của đối phương.
Ngắm đèn trong chốc lát, bỗng nhiên ánh mắt của Tiểu nữ đồng chú ý tới một một cậu nhóc ở bên đường.
Bên cạnh cậu nhóc là người đến người đi, nhưng vẻ mặt rất là mê man, giống như là không tìm được người nhà mình.
Đôi mắt xám nhạt của Lý Bình An khẽ dao động, du hồn?
Người sau khi chết, đầu tiên sẽ trở thành du hồi, rồi mới có quan viên phụ trách của âm ti tiếp dẫn mang đi.
Cũng có những du hồn bởi vì duyên cớ đặc thù nào đó mà vẫn lưu lạc tại nhân gian.
Đó cũng không phải là chuyện hiếm.
Chỉ là từ lúc mới bắt đầu đến hiện tại thì Lý Bình An đã gặp được không dưới mười cái du hồn, điều này thực sự có vẻ không quá bình thường.
Vì thế, vẫy vẫy tay, gọi du hồn của cậu nhóc kia tới.
Đi đến một góc xó xỉnh hẻo lánh.
Cậu nhóc ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Hai tay Lý Bình An đặt ở trong ống tay áo, vừa quan sát vừa đánh giá du hồn cậu nhóc.
Cậu nhóc nở ra một nụ cười, ngây thơ nói: “Có một nơi có bảo tàng nha”.
“Ô!”
“Đi theo ta, ta dẫn các người đi tìm bảo tàng”
Vì thế, cậu nhóc dẫn đường ở phía trước.
Rẽ ngang rẽ dọc bảy tám lần, đi tới một ngõ nhỏ tối tăm.
Cậu nhóc mở một cánh cửa ra.
“Ở bên trong”
Lý Bình An không chút cố kỵ nào mà cứ thế đi vào, bên trong phòng có hơn mười nữ tử xinh đẹp, ăn
mặc vô cùng nóng bỏng.
“Ồ, có khách tới”
“Mời vào bên trong, nhìn trúng người nào?”
Lý Bình An hơi nheo mắt, ngửi ngửi không khí.
Một một nữ tử nhìn ra được người áo xanh này có vẻ khác biệt, hạ giọng thì thầm với tỷ muội của
mình: “Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là một tên đạo sĩ?”
“Nhìn dáng dấp lại có vẻ giống như một vị tiên sinh.
“Haha, để ta tới, nhìn thật là thanh tú”
“So với những gã hán tử thô lỗ kia thì tốt hơn nhiều, mùi vị toàn thân khiến ta muốn ói ra”
“Các hạ, nhìn rất lạ mặt”
“Đúng vậy, lần đầu tiên tới đây hay sao?”
Có hai nữ tử mở miệng hỏi.
Lý Bình An cười ôn hòa: “Tại hạ mới tới Vọng Giác, có một vài chuyện không rỡ” “Hỏi đi hỏi đi”
“Tại sao nơi này lại có nhiều du hồn như vậy?”
Một lời nói ra bốn phương kinh sợ.
Cả đám nữ tử biến sắc, nhao nhao đứng dậy, cảnh giác nhìn vào hắn.
Không biết là đối phương tại sao có thể chỉ cần liếc mắt một cái mà đã nhìn thấu được thân phận các nàng.
Lý Bình An bình thản nói: “Các vị không cần kinh hoảng, tại hạ mới đi tới Vọng Giác, thấy ở trên đường có rất nhiều du hồn”.
“Trong lòng sinh ra tò mò, vì thế mới tới đây hỏi một vài điều”
Một nữ tử áo tím chần chờ trong giây lát, lúc này mới nói: “Vọng Giác vốn dĩ đã là như thế, ban ngày của người sống, ban đêm của du hồn du quỷ”
“Thành Hoàng ở đâu?”
“Thành Hoàng?”. Nữ tử áo tím lộ vẻ nghi hoặc, như thể không biết Thành Hoàng là cái tồn tại gì. Lý Bình An gật đầu, lẩm bẩm một câu.
“Vậy không trách được tại sao nơi này lại có âm khí nồng đậm như thế”
Không có Thành Hoàng, không có âm tào địa phủ.
Đó không phải là một chuyện tốt.
Du quỷ mất khống chế thì sẽ đi hấp thu dương khí mà sống.
Có tên thì còn có thể giữ lại vài phần khống chế, không lấy tính mạng, chỉ đả thương tinh khí của người.
Nhưng có tên thì làm hại trực tiếp đến tính mạng con người.
Còn có tên sẽ hóa thành ác quỷ, tàn sát tùy ý.
Cũng giống Bách Quỷ thành mà năm đó đi trên đường ngẫu nhiên gặp phải.
“Ngươi là đạo sĩ?”
Nữ tử áo tím hỏi một câu.
Nữ tử áo tím nói: “Không phải đạo sĩ thì chắc hẳn cũng là một người có tu vi, khuyên ngươi một câu, tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi nơi đây”
“Du quỷ của Vọng Giác không chứa chấp tu sĩ, nếu để cho bọn chúng nhận ra khí tức này thì rất nhanh sẽ chạy tới truy bắt”