Chương 580: Tồn tại ở trong lòng chúng sinh, kim thân không đắp tự nhiên thành
Trở lại bãi biển.
Lão Ngưu đang vung cây búa lớn leng keng leng keng, thấy Lý Bình An đã trở lại.
Bất mãn mà lầm bầm một câu, tại sao giờ này mới về!
Mì cũng trương lên rồi.
Lý Bình An ăn mì xong, lại nhét thêm một miếng thịt trâu kho tương rất lớn vào trong miệng. Lão Ngưu vẫn tiếp tục đóng thuyền, âm thanh định đinh đang đang vang lên không ngừng. Còn Gia Trạch thì lần lượt đi thăm hỏi các thế lực du quỷ lớn ở Vọng Giác.
Mèo cam chạy ra bờ biển nhặt vỏ sò và đủ các viên đá rực rỡ xinh đẹp, đôi chân trần tung tăng trên bờ cát.
Lý Bình An ngồi cách đó không xa, lục tìm trong ống tay áo rồi lấy ra một tờ giấy vàng nhăn nhúm. Sau đó lấy chiếc Bút Hiệp Khách ra, dùng tinh huyết làm mực.
Loại truyền tống tin tức ở khoảng cách xa như này, tất nhiên loại mực bằng nước bình thường sẽ không đủ tư cách.
Viết ra từng nét từng nét, ngay ngắn chỉnh tề.
Sau đó mở tờ giấy vàng ra.
Giấy vàng bay lên không trung, tự động gấp lại.
Chỉ trong chốc lát đã biến hóa thành một con hạc giấy.
Vỗ vỗ đôi cánh, hướng về phương xa rồi bay vút đi.
Mấy ngày kế tiếp, đêm tối của Vọng Giác không có một thời điểm nào là yên tĩnh.
Thường xuyên có tiếng đánh nhau.
Thậm chí, từ trên bầu trời âm u cứ như thế mà đánh ra mãi tận ngoài thành, động tĩnh rất lỡn. Thực lực của Gia Trạch đủ mạnh, thu phục được mấy thế lực du quỷ một cách rất nhanh chóng. Thế nhưng, không phải tất cả du quỷ ở Vọng Giác đều là những lão già sắp chết chỉ có thể nhìn mà không thể dùng.
Bọn chúng đã chiếm cứ ở Vọng Giác rất nhiều năm, chưa cần nói đến tu vi của bản thân, pháp bảo ở trên tay thôi cũng đã được tích tích góp góp không ít.
Hơn nữa, quỷ nhiều thế lớn.
Vậy nên, Gia Trạch thường xuyên trở về.
Và mang theo rất nhiều vết thương trên người.
Lý Bình An cũng không nhắc đến việc ra tay tương trợ, chỉ kiên nhẫn ngồi gõ gõ đục đục với lão Ngưu, cùng nhau đóng thuyền.
Giống như là đứa nhỏ trong nhà, thường xuyên chạy ra ngoài đùa giỡn.
Đùa giỡn xong lại chạy về nhà, chỉ cần ngươi chuẩn bị cho nó một bữa cơm.
Chờ đến khi ăn uống no đủ ngủ nghỉ thật ngon, sau đó đứa nhỏ này lại chạy ra ngoài.
Đương nhiên, cũng có không ít du quỷ muốn giết thẳng tới cửa, quyết định toàn bộ tính mệnh của Gia Trạch.
Ví dụ như hôm nay.
Gia Trạch bị thương, đang nhắm mắt dưỡng thần bên bờ biển.
Bưu cực kỳ hiếu chiến, từ khi còn nhỏ đã thường xuyên bị thương, cả thân thể không có lấy một khối da một cọng lông nào được hoàn chỉnh.
14:06
Có lời đồn, sau khi Bưu chết đi cũng không thể tìm thấy một khúc xương nào là chưa gãy. Hơn nữa, nó còn có sức sống và sinh mệnh lực siêu phàm, chỉ là một con Bưu hoang dã bình thường cũng có năng lực sinh tồn không phân cao thấp với rùa già.
Cho nên, thường thường là sau khi Gia Trạch đánh nhau xong, chỉ cần nghỉ ngơi một đêm.
Ngày hôm sau đã có thể đi ra ngoài, lại một lần nữa khiến cho quỷ quái gà chó trong thành nháo nhác không yên.
Lý Bình An đang rửa cua, chuẩn bị ăn một bữa cua hấp xì dầu.
Mặt trời sắp lặn ở phía tây, nhưng có ác quỷ tìm tới cửa.
Sau khi điều tra được nơi ở của Gia Trạch.
Ba con đại quỷ chiếm cứ địa bàn phía nam thành Vọng Giác tụ tập lại một chỗ, dẫn theo thủ hạ quỷ , vác theo khí thế hung hăng đi tới phía bãi biển.
binh,
Đêm qua, Gia Trạch vừa mới giết mấy con ác quỷ làm loạn ở thành bắc, bị thương.
Ba tên đại quỷ ở thành nam thương lượng với nhau, không thể để cho đối phương cứ tiếp tục đánh như vậy.
Vì thế phá lệ mà liên thủ với nhau, điểm binh gọi mã cùng đánh tới.
“Ngươi có chắc chắn là tên kia không có trợ thủ hay không?”
Một tên đại quỷ hỏi.
Gia Trạch xuất hiện đột ngột như thế khiến cho bọn chúng không kịp trở tay.
Đã lâu không thấy tu sĩ có đạo pháp cao siêu như vậy.
“Hừ hừ, tuy rằng tên kia lợi hại, nhưng dù sao hổ mạnh cũng không thắng nổi đàn sói”
“Đã nhiều lần bị đánh trọng thương sắp chết, cũng không thấy có người ra tay tương trợ. Vậy thử hỏi làm sao mà có thể có người tương trợ?”
Một đại quỷ khác nói ra, giọng điệu chắc chắn vô cùng.
“Tên kia có năng lực chữa lành rất mạnh, thừa dịp hắn bệnh thì lấy mạng hắn”
Trong lúc nói chuyện, ba con đại quỷ đã dẫn theo nhân mã dưới trướng chạy tới bãi biển.
Tiện tại chộp được một người đang chổng mông hấp cua.
“A lô! Tiểu tử, gần đây có thấy tên kỳ quái nào lảng vảng ở đây không?”
Người áo xanh đang hấp cua có mặt mũi rất hiền lành.
“Tên kỳ quái? Như các ngươi??”
“Không, ngoại trừ chúng ta!”
Trên người ba con đại quỷ kia có âm khí phóng ra bừa bãi, nhưng vì phòng ngừa Gia Trạch phát hiện.
Lại còn biết dùng một lớp sương đen bao phủ bên ngoài, che giấu khí tức của bản thân và quỷ binh. Thế nhưng, hiện tại ở khoảng cách rất gần.
Vẫn khiến cho người khác cảm giác được cực kỳ không thoải mái.
“Tiểu tử, nói ra tất cả những gì có thể biết cho chúng ta nghe, nếu không ta nuốt chửng ngươi!”
Người áo xanh phất phất tay, giống như có vẻ phản cảm với âm khí nồng đậm này.
Thế nhưng giọng điệu vẫn rất hiền hòa: “Các người… là tới đây tìm Gia Trạch?”
“Chính là hắn! Ngươi biết hắn à?”
“Ừ, hắn gọi ta là tiên sinh”. Lý Bình An thản nhiên nói.
Ba con đại quỷ cảm thấy sửng sốt.
“Nói như vậy thì ngươi quen biết hắn?”
“Đã nói rồi, ta là tiên sinh của hắn!”
“Gàoooo!!!”
Vừa dứt lời, đột nhiên có một cái miệng to lớn cắn tới Lý Bình An.
Là con đại quỷ ở phía bên phải, đột nhiên đánh lén hắn.
Chỉ là, không hiểu sao mà thân thể con đại quỷ kia bỗng nhiên cứng đơ tại chỗ.
Không chỉ có nó, hai con đại quỷ khác cũng có cảm giác như là đột ngột rơi xuống vực sâu.
Áp lực ở xung quanh như cơn mưa lớn, ép tới bọn chúng.
Hai đại quỷ phía trước không chịu nổi, bị đẩy văng ra ngoài, nặng nề rơi xuống mặt đất.
Lý Bình An bình tĩnh nói: “Đã nói ta là tiên sinh của hắn rồi, nếu lúc trước ta không ép được hắn thì hắn đã ăn ta từ lâu rồi”.
“Chúng ta mạo phạm tiên sư, mong rằng tiên sư không chấp nhặt tiểu nhân”
Một con đại quỷ vội vàng cầu xin tha thứ.
Ngay cả ngón tay mà người ta cũng không động đậy, vậy mà có thể ép chúng đến mức không thể nhúc nhích.
Thực lực có chênh lệch quá lớn, làm cho đám quỷ này mất đi khái niệm chống cự chỉ trong nháy mát.
Một con quỷ khác cũng vội vội vàng vàng mà phụ họa, nói ra lời cầu xin tha thứ.
Chỉ còn có một con đại quỷ cuối cùng, coi như là vẫn giữ được kiên cường.
“Đạo sĩ, ngươi đừng tưởng rằng mình có thể dùng một tay che được bầu trời”
“Bằng sức của một mình ngươi mà đã muốn tàn sát toàn bộ du quỷ ở Vọng Giác”
“Đừng có nằm mơ”
“Ngươi có bản lĩnh thì khiến cho toàn bộ thần hồn của chúng ta câu diệt, lão tử không phục ngươi!”
Hai đại quỷ khác: ....
Tiểu tử ngươi đối nhân xử thế kiểu gì vậy?
Ngươi muốn thần hồn câu diệt, nhưng chúng ta không muốn!
“Tiên sư, ngài đừng chấp nhặt với hắn”
“Có bản lĩnh thì người cứ giết chết ta!”
Một đại quỷ khác vội vàng giải thích: “Đây là tiếng địa phương của Vọng Giác chúng ta, hiểu đại
khái là… đại khái là… Tiên sư uy vũ, tha cho chúng ta một mạng”
“Đúng. Đúng rồi, không sai không sai!”
“Phương Ngôn, ngươi là tên bất lực!”. Đại quỷ quật cường kia vẫn không hề sợ hãi.
Lý Bình An thấy vậy không khỏi nở nụ cười: “Làm sao phải đánh đánh giết giết. Ta đã nói ta là tiên sinh, không phải là sát thủ”
“Trở về đi, cũng xin nhờ các ngươi canh cảnh cáo tới các đại quỷ khác ở trong thành, không nên tìm tới nơi này nữa”
Nói xong, ba con đại quỷ chợt cảm thấy áp lực ở trên người đã biến mất.
Sau đó đều kinh ngạc mà nhìn vào Lý Bình An, cứ như vậy mà thả chúng đi hay sao?
Có khi nào, sau khi bọn chúng quay lưng chạy được vài chục mét…
Sẽ đột ngột ra tay giết chết chúng?
Dù sao thì trước đây bọn chúng cũng đã làm những chuyện như vậy.
Trước tiên là để cho người ta cảm thấy hy vọng, sau đó tự tay bóp nát.
Hưởng thụ khoái cảm này.
Chỉ có điều, lần này đến lượt bọn chúng trở thành nhân vật chính. “Chay!”
Dù người kia có ý tưởng gì đi chăng nữa.
Thì lúc này bọn họ đã không còn có lựa chọn nào khác.
Chỉ có thể mang hy vọng ký thác vào tốc độ của bản thân mình.
Ba con đai quỷ lần lượt chạy về ba hướng khác nhau.
Đám quỷ binh ở phía sau thấy lão đại nhà mình đã chạy thoát, cũng vội vàng chạy theo.
Chỉ là tốc độ thì còn lâu mới có thể sánh bằng.
Một con đại quỷ nhảy lên những phòng ốc, rất thông minh mà chạy về phương hướng có nhân loại tập trnug.
Chạy một mạch ra rất xa, tuy nhiên không cảm nhận được bất cứ điều gì ở phía sau.
Nó sợ hay quay đầu lại.
Là không đuổi kịp? Hay là…
Lý Bình An đứng tại chỗ, lại xoay người trở về tiếp tục hấp cua.
“Biết vì sao ta không ra tay không?”
“Tiên sinh muốn để chúng lại cho ta”. Gia Trạch ở bên cạnh, yếu ớt mở miệng.
Lý Bình An nói: “Về sau làm việc, tầm mắt phải cao lên một tầng, cứ đi tìm một vài tên ác quỷ phách
lối mà giết”.
“Chờ một thời gian, dân chúng Vọng Giác sẽ nhớ kỹ ngươi”
“Dân tâm sở tại, kim thân tự thành”
“Đa tạ tiên sinh dạy bảo”