Chương 582: Có đôi khi không phải vì tiền, cũng không phải là vì chuột
“Liễu phu nhân, người cần phải báo thù cho đám tiểu nhân ạ!”
“Tên kia rất lợi hại, có mấy đại quỷ đã thua dưới tay của hắn!” “Nếu không phải hắn chết, thì là chúng ta vong” “Đúng vậy!”
Mấy con đại quỷ ngươi một câu ta một câu, tranh nhau nói.
Liễu phu nhân là một nữ quỷ sống ở ngoài thành Vọng Giác, đã tu luyện cả ngàn năm, tu vi cao
thâm.
Ôm lấy một nơi gọi là phong thủy bảo địa, thực lực hùng hậu.
Năm đó, đã khiến cho một vị tu sĩ của danh môn chính phái, khi xuống núi đi du lịch qua nơi này rơi vào mê muội.
Thậm chí còn muốn đắp nặn kim thân cho nó.
Làm cho nó có thể hồi sinh ở dương gian.
Ấy vậy mà cuối cùng lại bị Liễu phu nhân tính kế mưu hại, không chỉ có thân tử đạo tiêu.
Mà pháp bảo bản mạng cũng rơi vào trong tay Liễu phu nhân.
Thường ngày thì Liễu phu nhân tiềm tu ở nơi phong thủy bảo địa bên ngoài thành Vọng Giác.
Yêu quỷ ở đất Vọng Giác thì cung cấp nam đồng nữ đồng cho hắn ta hưởng thụ một cách thường xuyên.
Hai bên xem như đối tác làm ăn, chia sẻ lợi ích.
Nếu không phải rơi vào trường hợp bất đắc dĩ, thì đại quỷ ở Vọng Giác tuyệt nhiên không cầu viện tới Liễu phu nhân.
Liễu phu nhân tham lam vô cùng, nếu như giúp ngươi chỉ một lần, vậy thì sau đó ả ta chỉ hận là không thể lột lấy một lớp da của ngươi.
Thế nhưng, hiện tại cũng không còn biện pháp nào khác.
Nếu như nói rằng Liễu phu nhân và bọn chúng còn có thể ngồi nói chuyện với nhau, cùng hợp tác, cùng tồn tại.
Thì về phía Gia Trạch sẽ chỉ là không chết không thôi với bọn chúng.
“Ơ! Bên kia có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Có phải du quỷ lại xuất hiện rồi hay không?”
“Không cần sợ! Đại thần Gia Trạch sẽ bảo vệ chúng ta”
Có tín đồ của giáo Đại Thần.
Đến giờ phút này, càng lúc càng có thêm nhiều người chú ý tới điểm bất thường ở phía xa xa.
Một luồng hào quang đỏ tươi đang chậm rãi dâng lên từ phía đường chân trời, rồi dần dần lan tràn khắp cả bầu trời.
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu, sững sờ nhìn vào hào quang đỏ tươi này.
Có người đã dự cảm được điều gì đó không tốt, nhanh nhanh chóng chóng kéo người thân của mình vào trong nhà.
Một số tín đồ chạy tứ tán, chỉ còn có một số tín đồ đủ kiên định là còn ở lại nơi này.
Nói rằng mọi người đừng hoảng sợ, đại thần Gia Trạch sẽ che chở cho bọn họ.
Nhưng vừa nghĩ tới thủ đoạn tàn nhẫn của ác quỷ, mọi người không nhịn được mà dâng lên một cảm giác lạnh lẽo ở trong lòng.
“Chay mau di!”
“Á!! Con của ta! Đừng có đẩy vào con của ta!”
“Mọi người đừng hoảng sợ! Đại thần Gia Trạch sẽ che chở cho các tín đồ như chúng ta!”
Đủ các thể loại âm thanh vang lên liên tục, bầu không khí loạn như một nồi cháo.
Trong quán cơm mà Lý Bình An đang ngồi cũng vậy.
Lý Bình An hơi nheo mắt lại, nhìn ra cảnh tượng ở bên ngoài cửa sổ.
Không nghĩ tới nơi này lại còn tồn tại một nữ quỷ có tu vi như vậy.
Khí âm sát trên người đậm đặc vô cùng, phỏng chừng số người chết dưới tay ả không dưới ngàn người, nếu không thì không thể thai nghén sinh ra sát khí nồng đậm đến mức như vậy.
Lúc trước mình nói là không giúp, đương nhiên là ám chỉ những vấn đề trong phạm vi mà Gia Trạch có thể xử lý.
Nếu như vượt quá phạm vi này.
14:07
Hắn làm tiên sinh, cùng không thể ngồi nhìn học sinh của mình như là châu chấu đá xe, chịu chết
vô ích.
“Cộp cộp…”
Hắn nhẹ nhàng gõ gõ ngón tay lên trên mặt bàn.
Ở bên trong bầu rượu có một âm thanh sắc bén truyền ra.
Có tiếng kiếm ngân bất chợt vang lên.
Ngay sau đó, nó hóa thành một luồng hào quang trắng bạc lướt ra ngoài cửa sổ. “Khách quan, mau về nhà đi, có thể lát nữa sẽ xảy ra chuyện!
Tiểu nhị vội vàng hô lên.
Lý Bình An nói: “Nhà ta cách đây rất xa, phỏng chừng có chạy cũng không về kịp!”
“Vậy thì trốn ở nơi đây một lát, mau đóng cửa sổ lại đi, đừng để cho những yêu quỷ kia phát hiện!
Khách nhân ở bên trong quán cơm, nhà người nào gần thì vội vã trở về.
Còn nhà có xa, vậy thì trốn trong quán xá gần đó.
Mấy người tiểu nhị thì chạy đôn chạy đáo, rất thuần thục mà đóng cửa sổ cũng như chặn cửa
chính.
Trong miệng cũng lầm bầm: “Không hiểu thế nào mà hôm nay lại loạn sớm như vậy!”
“Đại thần Gia Trạch!”
“Đại thần Gia Trạch, phù hộ chúng ta đi!”
“Thần Gia Trạch”
Tiểu nhị liếc mắt nhìn vào đám tín đồ ở bên ngoài, than thở một tiếng.
“Đám người này đúng là không muốn sống. Coi nhà là cầu xin được thần Gia Trạch”
“Thì chờ thần Gia Trạch chạy tới đây, phỏng chừng đám người này đã bị ác quỷ ăn thịt từ lâu” Liễu phu nhân và cả đám quỷ quái kia có khí thế rất hung hãn.
Ánh mắt Liễu phu nhân sắc bén, nhìn về phía đám tín đồ không tránh không né ở phía dươi. Không khỏi cảm thấy rất tò mò, hỏi: “Đám người này xảy ra chuyện gì vậy?”
Dựa theo lẽ thường, phàm là khi ả ta vừa ra khỏi cửa.
Đi qua nơi nào, không nói tới nơi đó không còn ngọn cỏ, nhưng con chó vàng đi ngang qua cũng
cụp đuôi mà tránh né.
Từ rất lâu rồi, uy danh đã truyền ra xa, huống chi là thấy được thế trận này thì đám người kia cũng không có đạo lý nào mà không chạy.
Lúc này, có một tên đại quỷ nói:
“Phu nhân, người thấy rồi đó”
“Những người đó là tín đồ của đại thần Gia Trạch, chỉ hai tháng thời gian ngắn ngủi đã coi Gia Trạch là thần linh phù hộ cho bọn họ”
“Ngay cả ngài đến mà bọn chúng cũng không sợ. Nếu đợi thêm vài năm nữa, e
Đôi mắt Liễu phu nhân ngưng tụ.
a rằng..”
Trước khi đến, vốn dĩ ả cũng không tin tưởng với câu chuyện mà những đại quỷ kia kể.
Thế nhưng vào lúc này, khi thấy đám tín đồ kia, không hiểu sao trong lòng sinh ra cảm giác nguy hiểm.
Cái tên Gia Trạch này có mưu đồ không nhỏ.
Có tín đồ nhìn vào ráng trời đỏ rực, thân thể không tự chủ được mà run rẩy không ngừng.
Khi Liễu phu nhân chính thức đứng trên đỉnh đầu của bọn họ.
Rốt cục cũng có người không chống đỡ nổi, quay đầu bỏ chạy.
Có người vẫn còn đang phí công kêu gọi đại thần Gia Trạch.
Liễu phu nhân khẽ cười một tiếng: “Nực cười! Các ngươi cứ việc gọi thêm vài tiếng nữa, cũng gọi thật to lên!”
“Đại thần Gia Trạch”
“Thần Gia Trạch!”
Lúc này, bởi vì trận chiến ngày hôm qua, Gia Trạch bị thương nghiệm trọng nên vẫn còn ngủ say. Mơ mơ màng màng mà trở mình.
(.w)zzz~~
“Gào lên! Gào lớn nữa lên”
Ả tiện tay định tóm lấy vài gã tín đồ rồi bóp chết lập uy.
Đồng thời nói ra: “Xem ra ta còn phải giúp các ngươi bức bách vị đại thần Gia Trạch này ra ngoài!” Ongggg!!!
Tiếng kiếm ngân ong ong vang lên, trong phạm vi hơn mười trượng đều là tiếng thét gào rung
Thanh thế đáng sợ cực kỳ.
Liễu phu nhân vô ý thức mà ngẩng đầu, nhìn lên không trung.
Chỉ thấy được một tia ánh sáng đang lao nhanh như chớp ở trên bầu trời, phóng mắt nhìn lại, lộ ra vầng hào quang lạnh lẽo.
Liễu phu nhân sởn hết cả da đầu.
Búi tóc đột ngột xõa ra, chỉ trong chớp mắt mà cả người chảy đầy mồ hôi lạnh.
Liễu phu nhân tế ra pháp bảo của bản thân mình, áo bào cũng xoay chuyển quanh thân.
Đột nhiên xuất hiện xu thế như muốn che khuất cả bầu trời.
Có ý đồ muốn dựa vào chiếc áo bào để ngăn cản một kiếm này.
Đám du quỷ xung quanh cũng tê dại hết cả da dầu.
Không dám ra tay, cũng không dám lùi về phía sau, tất cả đều cứng đờ người, chôn chân tại chỗ. Thế nhưng, bọn họ vô cùng tin tưởng đối với pháp bảo của Liễu phu nhân.
Chiếc pháp bảo hình dạng áo bào này đã từng là pháp bảo bản mạng của một vị tu sĩ đại năng.
Sau đó được Liễu phu nhân nuôi dưỡng ôn nhuận mấy trăm năm ở trong động thiên phúc địa của mình.
Nhưng chỉ một giây sau, hào quang kia giống như là một ngọn núi lớn đè lên người của a ta.
Xé toạc chiếc áo bào đó ra.
Ép thân thể của ả ta trầm xuống phía dưới, cùng lúc đó, mũi kiếm đã tiến sát tới trước ngực của ả, nhắm thẳng vào trái tim.
“Aaaaaa….!!”
Lại là một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng khắp cả bầu trời đêm.
Thân thể của Liễu phu nhân đã bị kiếm quang kia cắt thành mảnh nhỏ.
Rồi tiêu tán ở giữa trời đất, một mạng cứ thế là ra đi.
Đám du quỷ đều hoảng loạn đến mức choáng váng, nơm nớp lo sợ đứng im tại chỗ.
Rất nhiều tín đồ nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng không rõ nguyên nhân.
Thế nhưng, rất nhanh sau đó đã có tín đồ phản ứng lại rồi hét toáng lên. “Là đại thần Gia Trạch hiển linh!”
“Đại thần Gia Trạch hiển linh rồi!”
“Đại thần Gia Trạch hiện thân, giết chết nữ quỷ kia rồi”
Trong khoảng thời gian rất ngắn, tiếng hò hét nổi lên khắp bốn phía.
Khiến cho đám người trốn tránh trong phòng ốc khắp xung quanh đều hé cửa sổ giương mắt tò mò nhìn ra ngoài.
“Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?”
Phi kiếm Tế Vũ lơ lửng giữa không trung, mũi kiếm chỉ vào đám du quỷ ở phía xa xa.
Một luồng kiếm khí đã áp bức lên trên đỉnh đầu bọn chúng, dường như chỉ cách thiên linh cái của đám này có mấy tấc.
Có lẽ đám du quỷ này không biết được sự ảo diệu của phi kiếm, nhưng bọn chúng lại có thể cảm nhận được sát khí đang ngập tràn khắp hư không.
Giống như là một ngọn núi lớn đè lên trên ngực bọn chúng, khiến cho bọn chúng càng lúc càng không thể chịu được áp lực mạnh mẽ như vậy.
E rằng bọn họ nằm mơ cũng không thể thấy được lại có phi kiếm lợi hại như vậy tồn tại ở trên thế
gian.
Phi kiếm vừa ra khỏi vỏ đã khiến cho bọn chúng không hề có lực đánh trả. Thậm chí, chỉ một kiếm đã có thể giết chết Liễu phu nhân.
Xong rồi!!!
Trong lòng của tất cả những con quỷ quái đều có chung một ý niệm này.
Đồng thời, lại không thể không nghĩ đến việc từ bao giờ mà Gia Trạch trở nên lợi hại như vậy?
Rõ ràng là hôm qua vừa mới trải qua một trận đại chiến, chật vật đến không chịu nổi mà phải trở về nhà dưỡng thương.
Nhưng mà hôm nay…
Nhìn phi kiếm đang lơ lửng trên không trung, một loại cảm giác tuyệt vọng đã tràn ngập trong lòng đám du quỷ.
Cảm nhận được phút giây này đang trôi qua với tốc độ chậm chạp hơn bất cứ thời điểm nào trong quá khứ.
Thế nhưng, phi kiếm chỉ lượn lờ một vòng.
Rồi lập tức hóa thành một tia sáng rồi lướt đi.
Phuuu!!
Đám quỷ cảm thấy nhẹ nhõm rồi ngay lập tức co cẳng bỏ chạy.
Ngay sau đó thì các tín đồ lại hô lên những âm thanh vang trời. “Yêu quỷ chạy rồi!”
“Đại thần Gia Trạch đuổi du quỷ đi rồi!”
Đông đảo tín đồ ra sức cất giọng hô to lên.
Đám người trong quán cơm cũng nhao nhao mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Có chuyện gì thế?”
“Đại thần Gia Trạch ra tay rồi à?”
Chỉ là, bọn họ không chú ý tới người ngồi bên khung cửa sổ góc đông nam đã mang theo con mèo rồi rời đi.
Để lại tiền ăn ở trên mặt bàn.
Một người một trâu một mèo đang bước đi hững hờ trên đường phố, xung quanh là một rừng âm thanh hoan hô ca tụng.
Mèo cam tò mò: “Tại sao bọn họ lại gọi tên của Gia Trạch?”
Lý Bình An cười cười: “Bởi vì Gia Trạch giúp bọn họ”
“Ồ! Vậy có phải là Gia Trạch sắp có rất nhiều tiền? Giống như tiên tử giúp con mèo khác đánh nhau, chúng nó mang chuột đưa cho tiền tử ăn?”
Lý Bình An lại nói: “Có đôi khi, giúp người ta cũng không phải vì tiền, mà cũng không phải vì chuột”. Mèo cam nghiêng đầu.