Chương 597: Người tốt

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 597: Người tốt

Hàn Lăng Cảnh đóng cửa.

Màn đêm lạnh giá buông xuống.

Thành Phong Tuyết lâm vào màn đêm dài vô tận.

Lý Bình An ngẩng đầu, nhìn khung cảnh tưởng chừng như tận thế này.

Đầu tiên bầu trời vẫn mang vẻ xanh đen đậm của mình, thấp thoáng có áng mây trắng lướt qua, nhưng rất nhanh thôi bầu trời xanh kia đã bị bóng đêm lấn chìm.

Một mảnh không gian đen kịt, không một tia sáng cũng không có bất cứ một âm thanh.

Tĩnh lặng như tờ.

Lý Bình An che dù, mèo con từ trong ngực hắn thò đầu ra, tò mò nhìn ngóng xung quanh. Bên cạnh là gã trâu đen đang bước đi.

Tới tận bây giờ mà bọn hắn vẫn chưa tìm được chỗ ở. Nghe người dân ở đây nói màn đêm lạnh ở

thành Phong Tuyết còn đáng sợ hơn ban ngày nhiều, trừ khi có tình huống đặc biệt nếu không họ sẽ không ra ngoài vào giờ này.

Lý Bình An cũng không quan tâm lắm đến mấy chuyện này, hắn tiến về trung tâm thành, nơi đó là nơi ở của quan phủ và phú hộ.

Chưa vào được đến nơi hắn đã bị bọn thị vệ ngăn lại.

Nội thành cũng được phân chia thành các khu vực, nếu không có giấy thông hành thì không được qua những khu khác.

“Có giấy thông hành không?”

Binh sĩ kinh mắng giận: “Mẹ không có còn làm tưởng oai lắm. Cút!”

Lý Bình An bèn quay đầu rời đi.

Tuy không có giấy thông hành, nhưng chỉ một lúc sau hắn đã xuất hiện giữa trung tâm thành phần hóa.

Hắn và lão Ngưu từ trong ống dẫn leo ra, nhìn nhau cười một tiếng.

(v) Hề hề –

Giống như hai thanh niên leo tường trốn trường trốn lớp ra ngoài quán nét đánh game. Đêm lạnh, những nơi khác trong thành Phong Tuyết đều chìm trong một mảnh màu đen. Chỉ có khu vực trung tâm này đèn đuốc sáng trưng.

Đèn lồng sáng rực, chân đèn bát phương được mạ vàng…..

Lấp lánh sáng chói, tưởng như không bao giờ dập tắt.

Trong một tửu lâu xa hoa.

Ca múa mừng cảnh thái bình, nam nhân quần áo lộng lẫy vừa uống rượu vừa nói cười.

Trong khung cảnh nhiệt liệt, nhóm khách quý vừa ăn bữa tối vừa trao đổi việc kinh doanh.

Tửu lâu này được một đội thương từ Vân Châu xa xôi đến đây bao trọn.

Tiểu nhị đứng ngoài cửa vừa uống rượu vừa tán dóc.

Lúc này có một người đến trước mặt hắn.

Tiểu nhị ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt hiền lành của một người trung niên.

“Phiền đạo hữu hỏi thăm giúp ta một chuyện. Đạo hữu có thể hỏi giúp ta đội thương nhân đến từ Vân Châu kia có quen tu sĩ nào tên là Cao Minh không”

Tiểu nhị sửng sốt sau đó lập tức gật đầu.

“Cao Minh? Ta quen hắn, sao vậy?”

Cuối cùng cùng tìm được rồi.

Lý Bình An nói: “Ta và Cao đạo hữu tình cờ gặp nhau ở Hàn Lăng Cảnh, ta tới đây chuyển lời hộ hắn”

“Hắn đã chết. Không biết các hạ có biết người nhà của Cao đạo hữu hay không? Có thể phiền các hạ chuyển lời của hắn đến họ?”

Tiểu nhị sững sờ, “Hắn chết rồi ư? Nhưng ta không biết người nhà hắn ở đâu cả.

Ta chỉ nói chuyện với hắn hai ba câu mà thôi. Ngươi nên đi tìm lão Quách, hắn quen Cao Minh” “Lão Quách là ai?”

“Lão Quách cũng là người theo đội thương tới đây, hắn ở tầng hai khách điếm bên kia.

Nhìn bóng lưng Lý Bình An rời đi, tiểu nhị cảm thán một câu: “ Huynh đệ này thật sự là một người tốt!”

Gã tiểu nhị đứng bên cạnh gật đầu: “Giờ ít người như thế này lắm. Người đã chết vẫn có lòng chuyển lời tới người nhà hắn hộ hắn.

“Tên Cao Minh kia đen ghê” “Hắn cũng tốt tính lắm”

“Còn không phải đ

Hai người nói với nhau câu được câu không. Họ cũng chẳng vì chuyện Cao Minh chết mà có chút rung động.

Cốc cốc!

Lão Quách đang ngồi trong phòng uống rượu.

Đây không phải lần đầu tiên hắn đến thành Phong Tuyết, nhưng là lần đầu tiên hắn được chiêm ngưỡng màn đêm rét giá ở đây.

Vừa uống rượu vừa ngắm nhìn bầu trời thì còn gì thanh nhã bằng? Tiếc thay hết lần này đến lần khác có người đến làm phiền hắn, điều này khiến lão Quách rất ư là bất mãn.

Hắn không quen người áo xanh này.

“Túc hạ có quen Cao Minh không?”

“Cao Minh? Ta biết hắn” Lão Quách gật đầu.

“Nghe người ta nói túc hạ và Cao Minh có quan hệ khá tốt?”

Lão Quách lại gật đầu.

“Cao Minh chết rồi. Tại hạ coi như có duyên với hắn, ta gặp hắn giữa đường, cùng hắn ăn vài bữa cơm cho nên đặc biệt tới đây thông báo một tiếng.

Nếu các hạ biết nhà hắn ở nơi nào, mong các hạ giúp ta báo cho người nhà hắn một tiếng”

Lý Bình An vừa nói vừa lấy đồ của Cao Minh giao cho lão Quách.

Sắc mặt lão Quách hơi biến, “Thi thể của thằng bé đâu?”

“Đã chôn.”

Lão Quách im lặng một hồi, rồi nói ra hai chữ: “Đa tạ.”

Chưa hết, hắn lại nói tiếp: “Túc hạ đã ăn cơm chưa?”

“Vẫn chưa.

“Làm phiền các hạ đến đây chuyến này, bên ngoài trời đông gió rét, mời các hạ vào đây uống chén trà nóng, ăn một ít đồ”

Thế là Lý Bình An bèn theo hắn vào phòng.

Nói là uống trà nhưng lão Quách lại hâm nóng một bình rượu.

Trên bàn còn có mấy món nhắm mà hắn đang ăn.

Đầu tiên hắn hỏi tên Lý Bình An, sau đó liền kể chuyện về Cao Minh.

“Đứa bé ấy số khổ lắm. Thằng bé mất người thân từ nhỏ, nó là đứa ăn cơm trăm nhà mà lớn lên.

Khổ gì cũng từng nếm qua, sau đó bước vào môn phái tu hành.

Thiên phú tu hành của thằng bé không quá xuất sắc, nó tu luyện tới Ngũ cảnh bèn dậm chân ở đó. Trước khi đi ta đã nói với nó, nơi ấy cửu tử nhất sinh nhưng nó không tin vào số mệnh…. than ôi… Nói đến đây lão Quách thở dài một hơi.

Đồng thời cạn chén với Lý Bình An, uống một hơi cạn sạch.

Mèo con ngoan ngoan ngồi một bên, liếm láp chiếc móng nhỏ.

Nó cũng biết đây đang ở nhà người khác, không thể đi lại lung tung như thế là mất lịch sự.

Tiên tử rất thông minh mà, sao có thể gây phiền phức cho người ta được.

Lý Bình An và lão Quách trò chuyện với nhau.

Giây phút này, Lý Bình An cảm thấy trong lòng mình có rất nhiều tư vị khác nhau.

Người tu hành cũng chỉ là một thân phận khác mà thôi.

Như là ngư dân, người bán hàng rong, tiểu nhị….

Vẫn đau đáu cái ăn cái mặc… những người tu hành biến linh thạch thành vật liệu tu hành.

Lúc cuối, lão Quách biết Lý Bình An vẫn chưa tìm được chỗ ở.

Thế là hắn bèn hỏi Lý Bình An định ở lại lâu hay chờ trời sáng liền đi?

Lý Bình An nói hắn muốn ở lại đây nghỉ ngơi một khoảng thời gian.

Lão Quách nói hắn có người bằng hữu ở chỗ này, có thể hỏi chỗ ở giúp Lý Bình An.

Lý Bình An vui vẻ nhận lời hắn, dù sao thì hắn cũng đâu có ở không.

Lão Quách đi trước, hắn nói: “Mấy năm này ít người giống ngươi lắm”

“HO?”

“Người phải tìm rất lâu đúng không?”

“Cũng không lâu lắm. Trùng hợp đến được đây.”

Lão Quách nói: “Ta thay mặt thằng bé kia cảm ơn các hạ” “Khách sáo rồi” Lý Bình An thản nhiên nói.

14:15