Chương 608: Thích khách
Tửu lâu Hồng Vận.
Vẫn là điệu múa ca mừng cảnh thái bình, nói cười đùa vua.
“Này, hai vị..
Tiểu nhị đi tới, chợt cả người ngây ngẩn.
Hai người kia không giống như quan lại quyền quý, họ mặc áo tơi, đội mũ rộng vành nhìn không rõ mặt.
“Sở công có ở đây không?”
Người bên trái hỏi.
Sở công tử? Thành Phong Tuyết này còn có vị Sở công tử nào nữa.
Tiểu nhị gật đầu, “Ờ…hai vị là?”
“Ở đâu?”
“Ở gian Nhã”
“Dẫn bọn ta tới đó.
“Này….vẫn nên để ta tới thông báo cho Sở công tử một tiếng”
Tiểu nhị thấy hai gã này không thân thiện cho lắm, giữ lại một chút lương tâm. “Chát!”
Mảnh y phục trước ngực của tiểu nhị rách ra một vết cắt vừa dài vừa nhỏ.
Ngay sau lỗ hổng đó, cả bộ y phục nát tươm.
“Dẫn đường!”
Tiếng hoan hô, tiếng ồn ào lấn áp nên không một ai chú ý đến bên này.
Dám đến tửu quán Hồng Vận gây chuyện? Đây là lần đầu tiên hắn thấy có chuyện này.
“...Hai vị, bình tĩnh…”
“Dẫn đường nhanh! Nếu không lần sau chém chính là đầu của ngươi!”
Tiểu nhị đành phải quay người, bước lên cầu thang.
Lúc này có gã người làm nhìn thấy hai vị khách kỳ quái này, nhíu mày. Chuyện gì đây?
Rất nhanh đã tới đại sảnh tầng ba.
“Sở công tử ở trong
Lời còn chưa nói hết hai tên kia đã vội lao tới.
Công tử trẻ tuổi đang ngồi trong phòng, ngắm nhìn các ca cơ khiêu vũ.
Từ góc độ này của hắn có thể nhìn thấy rất nhiều chi tiết.
“Công tử cẩn thận!”
Ba tên hộ vệ đồng thời kêu lên, hầu như vào cùng lúc cửa phòng bị phá.
Hai cái bóng nghiêng mình xông vào phòng.
Trong mắt Công tử trẻ tuổi cảnh này như bị dừng lại.
Hai cái bóng kia cúi người rút đao, thân mình một trước một sau như mũi tên bắt lao vụt đến. Trên thân còn mang bông tuyết chưa tan.
“Aaa!”
Tiếng hét chói tai của nữ ca kỹ truyền đến, khí tràng mãnh liệt quanh quẩn trong rạp. Lấp tức, mặt đất, cái bàn, cái đĩa, chăn mền,...đều bị tàn phá trong một khắc này. “Công tử, mau tránh!”
Một gã hộ vệ vừa nói ra câu này, đồng thời bị cắt đứt cổ.
Chớp mắt, Công tử trẻ tuổi chỉ cảm thấy mình bị một luồng sát ý rõ ràng bao vây.
Mồ hôi lạnh chạy dọc theo sống lưng, lông tơ toàn thân dựng đứng.
Một gã hộ vệ chắn trước người hắn, giúp hắn ngăn cản một đòn trí
Tất cả phát sinh quá nhanh!
Đạo của hai người này cũng quá nhanh, chưa nói đến tu sĩ Luyện khí ngay cả Kiếm tu ra tay cực nhanh e là cũng không phản ứng kịp.
Gã kia vừa với đánh với bọn họ hai chiêu, đã người một nơi thân một nẻo.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ba tên hộ vệ dũng mãnh đá không còn hơi thở.
Tuy vậy, bọn họ đã giúp Công tử trẻ tuổi có cơ hội thoát nhanh, hắn vừa nhảy nhanh từ tầng ba xuống vừa hét to:
“Có thích khách!”
Hai cái bóng kia theo sát sau hắn.
Tửu lâu Hồng Vận đương nhiên có tu sĩ trấn giữ, chỉ là mọi chuyện xảy ra quá nhanh, bọn họ đều không phản ứng kịp.
Phần lớn người trong tửu lâu còn đắm chìm trong múa ca mừng vui, hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra.
Công tử trẻ tuổi không chọn đánh với hai người kia, bởi vì ngay trong một thoáng kia, hắn đã biết hi vọng sống sót của mình là “không” rồi.
Mặc dù trước đây hắn gặp khá nhiều kẻ được phái tới ám sát hắn, nhưng để hắn cảm nhận được cái chết cận kề như hôm nay thực sự mới là lần đầu tiên.
Chay! Chay!
Bây giờ trong đầu hắn chỉ có nguyên một suy nghĩ đó.
Thủ vệ ngoài của cũng không phải lũ vô tích sự, bọn họ phản ứng rất nhanh, chưa chi đã vào đến
Hàn quang cùng với máu bắn ra nhảy múa trong màn tuyết.
Sáu người kia đều người một nơi thân một nẻo, hai bóng người kia đã vụt lên trước.
“Tiên tử đói bụng”
“Không phải vừa ăn cơm sao?”
“Tiên tử vẫn chưa ăn no”
“Vừa này sao không ăn?”
“Ngươi kia muốn dùng đồ ăn dụ dỗ tiên tử, tiên tử không ăn đồ ăn của hắn đâu.
Cô bé cực kỳ tự hào nói.
Lý Bình An cười bất đắc dĩ nói, “Có thể ăn sau, sau đó không bán mình cho hắn là được. “Tiên tử về nhà ăn tiếp”
“Không thể, về nhà ta nấu cháo cho tiên tử ăn.
Cô bé mếu máo nhìn Lý Bình An, xem ra nàng không muốn ăn cháo.
Lý Bình An đang định nói gì, bỗng nhiên sắc mặt chợt biến.
“Ú?”
14:20
Cánh cửa lớn kia bị người ta đá phẳng ra.
Cả người Công tử trẻ tuổi dính máu tươi của hộ vệ, mặt đầy hoảng sợ, dáng vẻ rất chật vật.
Hai tên đội mũ rộng vành sau lưng chỉ còn cách hắn nửa nước.
Lý Bình An kéo cô bé quay lại.
Trước mặt là tuyết trắng miên mang, sau lưng là Công tử trẻ tuổi bị đuổi giết chạy ra khỏi nơi xa hoa trụy lạc.
Nhìn xa hơn nữa là bóng dáng của hai tên sát thủ.
Hình ảnh cuối cùng dừng lại nơi tửu lâu, và dáng vẻ kinh ngạc của đám người kia.
Công tử trẻ tuổi cảm giác được hàn quan lao xuống đầu của mình.
Chỉ sợ không đầy một khắc nữa thôi mình đã đầu một nơi thân một nẻo rồi.
Phù phù !
Công tử trẻ tuổi ngã vào trong tuyết nhưng hắn lại không cảm nhận được đau đớn.
Hắn vội đưa tay sờ lên cô của mình, đầu mình…...
Hắn lập tức quay đầu nhìn xem.
Liền trông thấy một bóng người đang chặn trước mặt mình.
Một thanh đao bị Lý Bình An giẫm dưới chân, thanh còn lại bị hắn dùng đầu ngón tay bắn ra.
Hai tên sát thủ gần như đã giết được người, giờ đây thân thể bỗng nhiên như bị giữ chặt.
Gã kia không rút được đao ra bèn lấy tay làm lưỡi đao.
Cổ tay sắc bén, vẽ ra trên không trung một tiếng sắc nhọn.
Nhưng lại bị Lý Bình An nghiêng mình ra sau, nhẹ nhà tránh được.
Người còn lại ra tay cùng lúc, chỉ là cổ tay bị giữ chặt.
Ngân châm đâm vào huyệt vị, lập tức toàn thân vô tực, khí tràng trong cơ thể như bị lấp kín.
“...Các hạ không phải là hộ vệ của Sở gia?” Một người lạnh giọng hỏi.
“Vì sao ra tay giúp hắn?”
“Chỉ là có giao tình hai bữa cơm với người các hạ muốn giết thôi. Tình cờ gặp cảnh này sao có thể khoanh tay đứng nhìn?”
“Các hạ có cần phải trở thành kẻ thù của Ly Hận Cốc không?”
Lý Bình An hơi nhướng mày, hắn chưa từng nghe qua ba chữ Ly Hận Cốc.
Thực tế là, hắn đi du lịch nhiều năm nhưng với những đại tông môn, các bang phái Vu Tu hầu như hắn đều không nhận ra.
Gã kia ngước mắt nhìn chằm chằm Lý Bình An.
Lý Bình An cũng nhìn lại hắn bằng đôi con ngươi trắng dã.
“Túc hạ muốn bảo vệ người này?”
“Hiểu lầm rồi. Chỉ là tình cờ gặp thôi”
“Đắc tội”
Hai người kia để lại lời này sau đó biến mất không thấy tăm hơi.
“Phì phò ~”
“Công tử không sao chứ?”
Lý Bình An quay đầu đỡ người kia dậy.
Công tử trẻ tuổi chưa tỉnh hồn, ban nãy hắn chỉ mặc một bộ áo mỏng, lại chạy vội đến đây. Bên
ngoài trời lạnh, hàn khí nhập thể hắn không cảm nhận được. Cả người hắn toàn là mồ hôi giống như vừa tắm rửa.
“Đa tạ, đa tạ.”
Công tử trẻ tuổi ngây ngẩn nói.
“Khách khí. Xem ra sau này công tử hành sự cần phải cẩn thận hơn. Tại hạ xin cáo từ trước.
Công tử trẻ tuổi vừa nghe thấy Lý Bình An định đi, chợt bừng tỉnh.
Mặc dù hai gã sát thủ kia đi rồi, nhưng nhỡ đâu Lý Bình An vừa rời khỏi bọn họ sẽ quay lại thì sao?
“Xin chờ đã! Làm phiền các hạ có thể đưa ta về phủ được không?”
“..Được. Lý Bình An nói.
Làm chuyện tốt phải làm đến cùng, tiễn phật phải tiễn về tận tây thiên mà.
Vả lại mình vừa ăn của người ta một bữa.
“Công tử về phòng khoác thêm bộ y phục đi, trời lạnh
“...Được…Được.”
Cô bé chớp chớp mắt hỏi: “Có phải lại được đi ăn chực nữa không?”
Lý Bình An cười, nhéo nhéo cái mũi của nàng.