Chương 643: Sắp đến ngày cuối năm

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 643: Sắp đến ngày cuối năm

1375 chữ

Tuyết lại rơi rồi.

Có lẽ, đây là trận tuyết lớn cuối cùng trong năm nay.

Mèo con ngoan ngoãn ngồi trên xích đu, chờ Lý Bình An ngủ dậy.

Nhìn thấy lão Ngưu, bèn nhìn nó không chớp mắt.

Lão Ngưu cũng nhìn mèo.

Có chuyện gì à?

Mèo con không nói chuyện, cứ như vậy mà nhìn nó.

Chờ lão Ngưu lại đến nơi, hỏi nàng có chuyện gì sao?

Lúc này mèo con mới nhảy lên lưng của nó, ba bi ba bi nói.

“Hôm nay tiên tử kiếm được nhiều tiền lắm ~”

“Hôm nay tiên tử…..

Bi bi ba ba ~

Nửa ngày sau, Lão Ngưu móc móc lỗ tai.

Mèo con nhìn nó, nghiêm túc nói: “Đừng nói chuyện này cho ai nha

Yên tâm, trâu ta sẽ không nói cho ai đâu.

Mèo con trừng mắt nhìn nó: “Ngươi thật sự sẽ không nói với người khác chứ?”

Thật!

Mèo con cúi đầu liếm móng vuốt, không nói gì thêm,

Thật ra…thật ra nói cho người khác cũng không sao đâu

Lý Bình An ngủ dậy, vươn vai một cái, rồi ngáp.

Chỉ cảm thấy cả người thoải mái, hắn mở to mắt nhìn, nhìn những bông hoa tuyết rơi đầy trời kia. Không có thứ gì quấy rầy hắn, cũng không có chuyện gì phải làm.

Vẫn là ánh mặt trời ấm áp, tuyết lớn rơi như lông ngỗng xinh đẹp đến mức khiến người ta không

thể rời mắt.

Thoải mái ghê

Mèo con thấy hắn đã tỉnh, ngẩng đầu nhìn.

Ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, cái đuôi uốn lượn qua trái qua phải.

Đôi mắt to tròn đang nhìn hắn.

“Tiên tử về rồi à?”

Lý Bình An đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi.

“Mèo ~”

Lý Bình An quay đầu nhìn nàng: “Sao vậy?”

Mèo con chỉ nói: “Tiên tử mới từ bên ngoài về.” “Ừm, mới về”

“...Ừm” Mèo con nghiêng đầu.

Lý Bình An chắp tay sau lưng, ung dung bước đi.

Mèo con nằm rạp trên đất, “Bùm” một cái liền biến thành một cô bé.

Bỗng có cảm giác mình vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng khi mình về đến nhà người ta lại không quan tâm mình.

Cô bé lăn qua rồi lại lăn lại, lăn thành hình tròn trên đất.

“Miêu Miêu tiền tử đang làm gì vậy?”

Cảnh Vân thò đầu ra.

Cô bé bỗng khựng lại.

“Tiên tử đang luyện công! !”

“Luyện công gì cơ?”

Cô bé nói: “Trẻ con không nên hỏi nhiều như vậy.

“Ban ngày ngươi đi đâu vậy? Ta tìm khắp cả phủ mà không tìm được ngươi.

“Tiên tử đi kiếm tiền”

Cô bé đứng dậy, phủi phủi tuyết trên người.

Sau đó lấy ra 10 đồng từ trong tay áo.

“Một ngày tiên tử kiếm được 10 đồng !”

“Tại sao phải kiếm tiền?” Cảnh Vân không hiểu hỏi.

Miêu Miêu tiên tử đi theo Lý tiên sinh còn cần phải kiếm tiền sao?

“Tiên tử phải kiếm tiền nuôi gia đình, không có tiên tử Đại Bình An và trâu trâu sẽ chết đói, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.

Cảnh Vân nhìn nàng, cô bé cũng nhìn hắn.

“Miêu Miêu tiên tử giỏi quá, một ngày có thể kiếm được 10 đồng”

Cô bé: (v)

“Đúng vậy, tiên tử rất giỏi.

Cảnh Vân: “Vậy chúng ta nặn một người tuyết lớn đi thôi”

Cảnh Vân đi tới phòng phụ thân của hắn.

“Phụ thân”

Cảnh Vân nói: “Miêu Miêu tiên tử đi theo tiên sinh kia bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

Cảnh Dục khó hiểu: “Tự nhiên sao lại hỏi chuyện này?”

“Không có chuyện gì cả ta chỉ hỏi thử thôi.

“Nhìn thì có vẻ mới tu luyện được vài chục năm, nhưng yêu thú và người khác biệt. Linh trí của bọn chúng phát triển chậm, tu luyện vài chục năm cũng chỉ tương đương với đứa trẻ mấy tuổi”

“À ~” Cảnh Vân giật mình: “Ta còn tưởng là đầu óc nàng có vấn đề đó”

“Ắt xì ~”

Miêu Miêu tiên tử đang ngủ chợt hắt hơi một cái, trở mình thôi không để ý gì thêm.

Mắt thấy sắp đến tết rồi, không khí tết ngày càng ngập tràn khắp Kinh thành.

Giết lợn, thịt dê, gói sủi cảo, hấp bánh bao, làm nem rán…..

Năm nay đón tết ở Cảnh phủ.

Bên ngoài cô bé và Cảnh Vân đang châm lửa lên pháo, sau đó úp cái hũ đã chuẩn bị từ trước đắp

Bịt lỗ tai nhìn cái bình bị pháo nổ đẩy lên cao, thi thoảng có truyền đến một trận cười vui.

“Đưa tiền! Đưa tiền!”

Trong phòng.

Mấy người đang chơi Cửu Châu đại phú ông.

Hôm qua bọn họ chơi Cửu Châu Sát tận mấy canh giờ liền.

Nay chơi tiếp thấy hơi chán, vì vậy họ lại chơi Cửu Châu đại phú ông do lão Ngưu và Lý Bình An sáng

chế không lâu.

“Đây là nhà của ta, ngươi phải trả phí qua đường”

“Quá đỉnh – Quá đỉnh –

Trong phòng mang đầy hơi ấm của lò sưởi.

A Lệ Á, Triệu Linh Nhi, Cảnh Dục, Lý Bình An và lão Ngưu ngồi tụ lại một chỗ.

Lý Bình An cầm người mini của mình, tiến lên 5 ô vuông.

Lúc này bèn nghe thấy tiếng Cảnh Dục nói: “Tiêu rồi, ta phá sản rồi. Mượn tiền cho mượn tiền đi! Các anh em cho ta mượn tiền.

Không ai phản ứng lại hắn.

Lý Bình An cười, uống một hớp trà ngóng hổi ngọt lịm.

Chợt cảm thấy toàn thân thư thái dễ chịu.

Hắn thích cảm giác này.

Trong thời gian rảnh, cùng ba bốn người bạn tụ tập lại, chơi trò chơi.

Nói chuyện phiếm một hồi, không cần lo nghĩ, không cần buồn phiền.

Gã sai vặt đi tới, nói với Miêu Miêu tiền tử hai câu.

Miêu Miêu tiền tử gật đầu, nhét đống pháo còn lại vào trong túi của mình, nhanh nhẹn chạy vào

Nói với Lý Bình An: “Tiên tử đi bắt chuột đây.

Mấy ngày này, Miêu Miêu tiên tử đã tìm được công việc cho mình.

Chuyện bắt chuột giúp người khác.

Lại có thêm sự giúp đỡ của Cảnh Dục, cho nên Miêu Miêu tiên tử làm ăn cũng khá.

Mỗi lần ra ngoài, lúc về đều mang theo một ít tiền.

“Trời tuyết trơn trượt, tiên tử nhớ cẩn thận. Lý Bình An nhắc nhở nàng.

“Ừm, biết rồi”

Miêu Miêu tiền tử nói rồi chạy theo gã sai vặt.

Cảnh Vân hình như vẫn chơi chưa chán, nói: “Thật ra tiên tử không cần cố gắng bắt chuột như vậy

đâu.”

Miêu Miêu tiên tử quay đầu, trịnh trọng nói: “Thế thì Đại Bình An và trâu trâu chết đói mất thì làm sao? Tiên tử không đi làm, ai chèo chống cái nhà này?”

Tiên tử

đầu chạy đi mất.

Cảnh Vân chơi một mình thì chán.

Bèn thông báo cho cha hắn một tiếng, nói tới Quốc Tử Giám.

Tìm mấy người bạn học chơi cùng mình.

Trùng hợp hắn gặp được Hằng thân vương.

Cảnh Vân hành lễ, bèn hỏi Hằng thân vương xem có muốn đi ra bờ sông bắt cá với hắn.

Rõ ràng Hằng thân vương không có ý định muốn đi chơi, hỏi: “Nè, Tiểu Vân, ta hỏi ngươi một chuyện. Ngươi hôm đó ở trong phủ nhà người, tên Lý Bình An ấy, rốt cuộc là ai vậy?”

Cảnh Vân kinh ngạc nhìn hắn: “Ngay cả Lý tiên sinh mà vương gia cũng không biết?”

“Không biết. Hằng thân vương lắc đầu.

Cảnh Vân nhìn hắn chợt nhớ ra, chuyện về Lý tiên sinh chỉ tồn tại trong tiểu thuyết dân gian, và những câu chuyện mà tiên sinh kể chuyện trong quán trà mà thôi.

Vị vương gia suốt ngày ở trong cung này làm sao mà biết được.

Cảnh Vân hắng giọng, hơi tự hào bắt đầu kể: “Chuyện này nói ra thì rất dài….

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right