Chương 645: Thăm bạn ở Phù Ngọc sơ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 645: Thăm bạn ở Phù Ngọc sơ

Kinh thành, Đại Tùy.

“Lý Bình An! Lý Bình An!”

Đầu phố, một nam tử mặc áo nhà nho vội vàng chạy qua con phố.

Rất nhanh đã đến Cảnh Phủ.

“Cảnh Dục huynh! Cảnh Dục huynh!”

Cốc cốc cốc !!! Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.

Từ sau khi rời khỏi thành Phong Tuyết Nho sĩ đã về Kinh thành từ vài năm trước.

Từ chỗ Cảnh Dục mà hắn biết được rằng, Lý Bình An mà hắn luôn ngưỡng mộ chính là người áo xanh mà hắn gặp ở thành Phong Tuyết năm ấy.

Nên cứ hối hận không thôi, nhưng mà chuyện đã xảy ra rồi, có hội với hận cũng vô ích.

Hắn cũng không thể chờ mãi ở Kinh thành được, thế là muốn đi khắp Đại Tùy một vòng, ngắm núi

ngắm sông.

Ai biết được mấy ngày trước Cảnh Dục gửi thư đến cho hắn, nói Lý Bình An về Đại Tùy rồi, đang ở

trong Cảnh phủ, thế là hắn vội vàng chạy về.

“Cảnh huynh! Cảnh huynh!”

Người ra tiếp khách là Cảnh Vân.

“Tiểu Cảnh Vân, cha ngươi đâu?”

Cảnh Vân cung kính chào hắn.

“Vào triều rồi ạ”

“Vậy Lý Bình An, Lý tiên sinh đâu?” Nho sĩ mặt đầy kỳ vọng.

“Lý tiên sinh? Lý tiên sinh đã đi từ mấy hôm trước rồi.

Nho sĩ cứng đờ, run run hỏi: “Có nói đi đâu không?” Cảnh Vân lắc đầu.

Cả người Nho sĩ mềm nhũn ra, đứng liệt trên đất.

“Không !”

Cảnh Vân bị dọa sợ, đây là bị bệnh gì đây?

Núi Phù Ngọc, Trung Châu.

Chủ phong tên là Linh Phong, thứ phong là Trác Quang Phong.

Phái Phù Ngọc Sơn.

Tuy là môn phái mới nổi, không có bao nhiêu bối cảnh.

Nhưng bây giờ, danh tiếng đang thịnh.

Tin tức tông chủ Yến Thập Tam của Phù Ngọc Sơn tiêu diệt Thập Sát Hải, sớm được truyền ra ngoài.

Sau trận chiến này, đã tạo dựng tên tuổi cho chính mình, nhưng như vậy không hề nói quá.

Vốn có vài môn phái đang lăm le phái Phù Ngọc Sơn, sau khi nghe được tin này, lập tức ngừng lại. Không dám trêu chọc vào họ nữa.

Lúc này, vừa hay gặp phải đợt tuyển đệ tử của Phù Ngọc Sơn.

Người đi tới đi lui cực nhiều.

Một người một trâu một mèo, đi trên quan đạo vừa mới tan băng, chỉ trỏ cảnh vật, rất là ung dung đắc ý.

Một đường này, ngay cả một tên thổ phỉ cũng không gặp.

So với những nơi khác, ba bước một tên thổ phỉ năm bước một tên trộm.

Thậm chí, một ngày có thể bị cướp tám lần.

Nghiêm trọng phiền phức.

Quan đạo Đại Tùy cực kỳ náo nhiệt, ít có dân phượt và ăn mày.

Những quán trà ven đường không chỉ bán trà, mà còn bán những thứ khác như bánh nướng, bánh bao, mồi nhắm,..... Thậm chí còn bán cả vớ, giày, quần áo.

Có lẽ không thể bắt gặp cảnh tượng này ở những nơi khác trong Đại Tùy.

Nhưng mà như vậy là rất tốt.

Mặc dù không có nơi ở, nhưng bọn Lý Bình An đã sớm quen với điều này.

Tìm một bãi đất trống, dựng lều ở đâu là có thể ngủ một giấc ở đó.

Thi thoảng còn có đội thương nhân đi ngang qua.

Chất đầy hòm gỗ lớn trên lưng ngựa, phía trên phủ một lớp vải thật dày, không biết là đang bán gì. “Ông chủ, cho ba chén trà và một ít thức ăn”

Mèo con nhìn xe ngựa đi ngang qua, hai mắt mở to.

Hình như…..tiên tử vẫn chưa được ngồi xe ngựa bao giờ….

Lúc này liền thấy một con ngựa cực kỳ xinh đẹp phóng tới.

Ngựa lắc đầu kiêu ngạo, lông bờm duyên dáng tung bay.

Người cưỡi ngựa là một công tử trẻ tuổi khoảng mười lăm mười sáu tuổi.

Theo sau hắn là một đội kỵ mã.

“Chậm đã, ở lại đây uống chén trà đi

Phía sau truyền đến một giọng nói già nua.

Đội kỵ mã bèn dừng lại.

Mèo con nâng chén trà, dừng ở bên miệng, vẫn chưa uống mà lại nhìn sang đội kỵ mã.

Người trong đội nhảy xuống khỏi ngựa, gọi trà và điểm tâm.

“Sắp đến mùa xuân rồi, đi đường mà toát hết cả mồ hôi”

Người đàn ông trung nhiên đeo vàng đeo bạc, kéo kéo áo lụa trên người mình. “Cha, thể lực của người không ổn!”

Công tử trẻ tuổi vừa cưỡi ngựa nói.

“Cha có chỗ nào giống với người cường tráng à?” Người đàn ông trung niên thở dài: “Hổ, cha bàn với ngươi chuyện này

“Sao ạ?”

“Ta đừng đến cái chỗ Phù Ngọc Sơn ồn ào kia nữa, có gì hay đâu. Nhà ta đầy vàng đầy bạc, gấm vóc lụa là…..Muốn cái gì có cái đó, cần gì phải đến đó chịu khổ!” Người đàn ông trung niên tận tình khuyên con trai mình.

“Chậc, cha à. Cha đừng khuyên ta nữa, ta đã quyết định rồi. Công tử trẻ tuổi nói.

Người đàn ông thở dài, không nói gì thêm.

Công tử trẻ tuổi quay đầu nhìn thấy mèo con xinh đẹp kia, bỗng cười nói: “Mèo con xinh ghê

Mèo con trừng mắt nhìn, như thể nghe hiểu tiếng hắn, con mắt xinh đẹp như đang cười.

Mèo nhảy lên bả vai Lý Bình An, ghé lại cạnh tai hắn, thì thầm: “Hắn khen tiên tử rất đẹp” Lý Bình An bật cười bất lực, nhìn Công tử trẻ tuổi.

Công tử trẻ tuổi chắp tay ôm quyền chào: “Tại hạ họ Tống, tên Vân, là người Hạ Châu. “Tại hạ là Lý Bình An, vị này là lão Ngưu, đây là Miêu Miêu tiền tử.

Công tử trẻ tuổi tên là Tống Tử Vân nhìn người cùng một trâu một mèo, cảm thấy rất thú vị.

Tự giới thiệu mình, thậm chí còn giới thiệu luôn cả thú cưỡi và thú cưng.

“Nhìn dáng vẻ của túc hạ khá giống thư sinh, hẳn là cũng tới đây bái sư học nghệ?”

Tống Tử Vân hỏi.

“Bái sư gì, học nghệ gì?”

“Đương nhiên là tới phái Phù Ngọc Sơn rồi.

Lý Bình An đáp: “Tại hạ đến phái Phù Ngọc Sơn, nhưng không phải để bái sư học nghệ. Túc hạ đến bái sư học nghệ sao?”

“Ừm? Tống Tử Vân không chút do dự gật đầu: “Phù Ngọc Sơn sẽ tuyển đệ tử ở dưới chân núi, sau khi nghe được tin này, ta và cha ta lập tức đến đây”

Lý Bình An giật mình, bảo sao có nhiều người tới núi Phù Ngọc như vậy.

Một lát sau, Lý Bình An uống xong trà, tiếp tục lên đường.

Chưa được một lúc thì Tống Tử Vân cưỡi ngựa từ phía sau đuổi tới.

Đội kỵ mã cũng theo sát phía sau.

Bọn Lý Bình An đi rất chậm, cho nên rất nhanh Tống Tử Vân đã đuổi kịp phía sau.

Lý Bình An hơi nghiêng đầu, nói: “ Túc hạ tới đây bái sư, sao lại đem theo nhiều người như vậy?” Tống Tử Vân khẽ thở dài: “Cha ta cứ đòi đi cùng, hết cách với hắn rồi, ta cũng có phải trẻ con nữa đâu!”

“Nhìn dáng vẻ của túc hạ, nhà cũng không thiếu tiền, vì sao muốn tới đây bái sư học nghệ?”

“Có tiền thì có ích lợi gì, suốt ngày vui ca nhảy múa, chẳng có chút kịch tính nào, ta ngán lắm rồi. Người ta đều nói người trong phái Phù Ngọc Sơn đều là người tu hành, rất lợi hại. Họ có thể dời non lấp bể, phi thiên độn thổ.”

Tổng Tử Vân nói rồi, bày ra dáng vẻ ngưỡng mộ.

“Hóa ra là vậy”

“Vậy ngươi đến núi Phù Ngọc làm gì?”

“Thăm bạn.”

“Ngươi có bạn ở đó ư?”

“Có thể giúp ta đi cửa sau không?” Tống Tử Vân nói: “Ta có tiền?

Lý Bình An bất lực chỉ cười: “E là không thể.

“Ta có rất nhiều tiền”

Đôi mắt mèo con sáng lên, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tiên tiền?

Lý Bình An nói: “Có nhiều tiền hơn nữa, e rằng cũng không làm được”

Tổng Tử Vân nhìn hắn, bèn hiểu.

Xem ra người quen của hắn không có địa vị.

Nhưng mà người này cũng tốt, không cố ý lừa tiền mình.

Mèo con vừa nghe nói không kiếm được tiền, lại cúi đầu xuống, vui vẻ chạy xung quanh.

“Mèo nhà ngươi rất đáng yêu.

Đội mũ rơm, ngẩng đầu nhìn mặt trời to lớn.

Đến đêm, một người một trâu một mèo bèn rẽ sang một con đường núi khác. “Này! Lý huynh, ngươi đi đâu đó?” Tống Tử Vân nghi ngờ nhìn Lý Bình An.

“Phái Phù Ngọc Sơn đi đường này cơ mà!”

Tống Tử Vân chỉ con đường lớn trước mắt, sợ Lý Bình An đi nhầm đường.

“Tại hạ không đi nhầm, đi đường nhỏ sẽ đến nhanh hơn.

Tổng Tử Vân nhắc nhở: “Đường nhỏ? Đi đường nhỏ dễ gặp đạo tặc lắm, đi đường lớn an toàn hơn. Với lại, ngươi chỉ có một người.

“Không sao, với lại tại hạ không chỉ có một người, hẹn gặp lại túc hạ ở phái Phù Ngọc Sơn.

“A, chờ đã, ta đi cùng ngươi. Cha, bên này!”

Tống Tử Vân do dự một lát, cũng thay đổi phương hướng.

Vốn là do bị cha hắn ngăn cản, khiến hắn bị chậm mất mấy ngày đường.

Đi đường nhỏ, đến sớm hơn đương nhiên là chuyện tốt rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right