Chương 655: Long mạch.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 655: Long mạch.

Lý Bình An nhanh chóng đuổi kịp đoàn hào quang kia.

Rất nhanh sau đó, thần thức đã tập trung được vào một mấy luồng khí tức cường đại nhất trong đó, phỏng chừng là mấy người dẫn đoàn.

Trong ba người dẫn đầu, một vị tu sĩ lớn tuổi ở giữa hơi khựng lại.

Nhìn về hướng đông nam, khẽ nhíu mày.

Một lát sau, mấy người còn lại cũng đồng thời cảm nhận được một luồng khí tức đang nhanh chóng lại gần.

“Vù!!”

Phi kiếm kéo theo vầng hào quang tựa như đuôi sao băng, từ xa mà đến, rất nhanh sau đó đã tiếp cân.

“AC”

Vừa mới cảm giác được khí tức kia thì thân ảnh người đó cũng đã xuất hiện ngay trước mắt.

Mọi người đều tò mò nhìn vào người áo xanh.

Nhưng dù là nửa phần thì cũng không nhìn ra được điểm gì, ngay cả con trâu đen kia cũng là như vậy.

Giống như một đầm nước sâu không thấy đáy.

Cho dù ném vào đó bao nhiêu thứ đi chăng nữa thì cũng sẽ không có bất kỳ âm thanh nào.

Tuy vậy, bọn họ vẫn có thể nhìn thấu con mèo kia từ trong ra ngoiaf.

Mèo cam cũng không hiểu điều gì, vùi chặt đầu xuống cổ Lão Ngưu.

Đôi mắt to tròn vẫn nhìn chằm chằm vào bọn họ, không hề chớp mắt.

Nơi đây cũng không có tiên phủ hay tông môn nào.

Sợ rằng không phải là một vị đạo nhân chỉ vô tình đi ngang.

Lão giả cầm đầu hơi chắp tay: “Chúng ta là tu sĩ của Thục Sơn, không biết vị bằng hữu này đến từ phương nào, vì chuyện gì mà đến đây?”

Lý Bình An đứng cách đó không xa, cũng chắp tay trả lễ.

“Chư vị hữu lễ! Bỉ nhân họ Lý, tên là Bình An”

“Nguyên là đệ tử Thục Sơn, tới đây bái kiến chư vị đạo hữu”

“Lần này tới đây là muốn về thăm chốn xưa, trùng hợp gặp được chư vị”

“Không biết chư vị đang muốn đi đâu?”

“Đội hình như thế này thì chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?”

Đệ tử Thục Sơn? Lý Bình An?

Ánh mắt của mọi người bắt đầu lộ vẻ kinh ngạc.

Năm đó, trận chiến Đằng Xung thành, bằng vào Thông Thiên Phong dẫn đầu Thục Sơn, có không ít đệ tử tiến đến nghênh chiến.

Đương nhiên là biết được danh tự của Lý Bình An.

Trong đoàn người này cũng có đệ tử của Thông Thiên Phong.

Lúc này thấy được Lý Bình An, lại nhớ tới bức tượng của các đời cung phụng ở Thông Thiên Phong. Quả nhiên là giống như đúc, nhị hồ, Lão Ngưu, áo xanh, nón lá.

Hoàn toàn giống như một pho tượng sống lại.

Lý Bình An là người duy nhất lấy thân phận đệ tử bước vào cung phụng đường ở Thông Thiên Phong.

Điều tra nguyên nhân, đó là sau khi phong chủ tiền nhiệm của Thông Thiên Phong là Lâm Lục Sơn phản bội.

Gần như là hủy diệt đi Thông Thiên Phong.

Tàng kinh các, linh điền, bảo khố… toàn bộ đều bị hủy đi chỉ trong chốc lát.

Đệ tử cũng chạy tứ tán, lại càng không thể ở lại Thông Thiên Phong.

Rồi sau đó, vị Thanh Phong không đáng tin cậy kia tiếp quản Thông Thiên Phong, cả ngày chỉ biết uống rượu rồi đi ngủ.

Động một cái là ra ngoài đánh nhau với người khác.

Có thể nói là toàn bộ Thông Thiên Phong đều do một tay Lý Bình An và Lão Ngưu trùng kiến xây dựng.

Sau đó, lại trải qua sự phát triển cẩn trọng của Nhuận Thổ.

Mới có được sự huy hoàng như ngày hôm nay.

Vì thế, dưới sự ủng hộ mãnh liệt của Nhuận THổ.

Thông Thiên Phong trịnh trọng mang pho tượng của Lý Bình An và Lão Ngưu vào trong từ đường phong chủ của Thông Thiên Phong.

“Là… là Lý sư huynh sao?”. Có vị đệ tử của Thông Thiên Phong bẽn lẽn lên tiếng.

“Chính là tại hạ”. Lý Bình An lại giới thiệu Lão Ngưu và mèo cam với mọi người.

“Đây là Lão Ngưu, đây là Miêu Miêu tiên tử”

Miêu Miêu tiên tử bắt chước động tác của Lý Bình An, chắp hai móng vuốt lại.

“Các người gióng trống khua chiêng như vậy là vì chuyện gì?”

Lão giả cầm đầu sửng sốt một lát, lúc này mới nói ra: “Tại hạ là trưởng lão của Tiểu Quỳnh Phong Thục Sơn, Ôn Như Ngọc”

“Thì ra là Lý sư huynh, thất kính thất kính!”

Dựa theo thời gian mà tính toán, tuy rằng Ôn Như Ngọc nhập môn sớm hơn so với Lý Bình An.

Nhưng Lý Bình An lại bái Thanh Phong làm sư phụ, là đại đệ tử của Thông Thiên Phong. Bối phận tương đối cao.

“Có yêu ma đang làm loạn, chúng ta đang chuẩn bị đi tới trấn áp, trùng hợp lại gặp được Lý sư huynh❞

“Yêu ma? Ở trong cảnh nội của Đại Tùy?”

“Không phải, là một nước nhỏ phụ thuộc mà thôi”

“Long mạch bị tiết ra ngoài, dẫn tới một ít tà tu cùng với yêu ma lao tới tranh đoạt”

“Hoàng hậu của vị Hoàng đế nước đó vốn là đệ tử dòng thứ của Thục Sơn, nhờ người cầu viện Thục Son”

Lý Bình An nói: “Vậy thì đúng dịp, để ta đi cùng các người một chuyến, cùng giải quyết việc này rồi trở về Thục Sơn”

“Nếu có sự tương trợ của sư huynh thì không thể nào tốt hơn!”

Ôn Như Ngọc vừa nói, vừa dùng ánh mắt nhìn kỹ lại một lần.

Sư huynh Lý Bình An cõng trâu, trên lưng con trâu cõng một con mèo nhỏ.

Tạo hình này… Thực sự rất buồn cười.

Nhưng đương nhiên là không dám cười.

“Vậy thì cùng đi thôi”

Vì thế, mọi người chỉ thoáng dừng lại ở trên không trung một lát.

Rồi lại tiếp tục lên đường.

Đông đảo tu sĩ đều vô cùng tò mò với vị đại sư huynh của Thông Thiên Phong đã rời đi Thục Sơn rất nhiều năm này.

Nhưng vẫn biết đây đang là đi chấp hành nhiệm vụ cho nên cũng không hỏi gì nhiều.

Thế nhưng Ôn Như Ngọc lại trò chuyện rất nhiều với Lý Bình An.

Hỏi han Lý Bình An xem những năm này đã trải qua chuyện gì.

Hỏi về mèo cam, lại hỏi về nhị hồ.

“Nghe nói tài nghệ kéo nhị hồ của sư huynh không tầm thường, lưu truyền rất rộng trong mốn phái, đáng tiếc là tại hạ vô duyên…

Lý Bình An cười thản nhiên: “Việc này thì có gì khó”

Vì thế, cầm nhị hồ lên.

Từ từ kéo đàn…

Cũng không kéo những khúc bi ai, vì đây vốn đang đi trừ yêu. Tất nhiên là phải kéo một vài khúc nhạc nhẹ nhàng vui vẻ.

Cứ như vậy, kiên trì bay lượn năm ngày ở trên không trung.

Dọc theo hành trình này, thỉnh thoảng lại được nghe một vài khúc nhạc, không thể nói là không thú vi.

Cuối cùng mới tới được một hòn đảo nhỏ bên ngoài Trung Châu.

Lúc này, hòn đảo nhỏ bình thường vốn không có ai hỏi thăm lại giống như mảnh đất mà khắp nơi kéo đến để tranh đoạt.

Không biết có bao nhiêu khí tức ẩn nấp ở nơi kín đáo khắp xung quanh, đang quan sát, chờ xem kịch.

Có yêu ma, cũng có tu sĩ nhân tộc.

Cũng có tán tu, hoặc là thám tử của các môn phái khác.

Cả vùng không gian này đều bị sát khí ngút trời chiếm cứ lấy, bầu không khí cũng trở nên u ám. Trên đảo nhỏ cũng có không ít tu sĩ đang chém giết lẫn lộn với nhau.

Cũng có yêu đấu với ma, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

Nhìn thấy như vậy, Lý Bình An mới có thể hiểu được vì sao Thục Sơn phái ra nhiều người đến đây như vậy.

Mở pháp nhãn ra, dò xét cái gọi là long mạch ở dưới lòng đất này.

Trong pháp nhãn của hắn, toàn bộ núi non sông ngòi của hòn đảo nhỏ này đều liên hệ với nhau, giống như là từng sợi kim tuyến vô cùng nhỏ bé.

Mà những sợi kim tuyến này đều hội tụ lại cùng một chỗ, ngưng tụ thành hình, phảng phất như trở thành một đứa trẻ màu vàng.

Đây chính là long mạch, vận mệnh của một quốc gia,

Ôn Như Ngọc ở bên cạnh mở miệng giải thích: “Tuy rằng quốc gia này nhỏ bé, nhưng cũng đã có lịch sử hơn tám trăm năm”

“Lúc Đại Tùy mới lập quốc thì đã tồn tại cái quốc gia này”

“Long mạch ở nới đây đã trải qua hơn tám trăm năm bồi dưỡng, quả thực là rất không tầm thường” Lý Bình An lại có điều suy nghĩ: “Trách không được lại có thể hấp dẫn tới nhiều hạng người đạo chích như thế”

Ôn Như Ngọc ngẩng đầu, nhìn ra xung quanh một lượt.

Âm thầm tặc lưỡi, tình thế còn ác liệt hơn rất nhiều so với hắn tưởng tượng,

Chỉ là số lượng của những tu sĩ đại năng thượng tam cảnh đã không dưới một bàn tay.

Càng không cần phải nói tới việc xuất hiện của đám đại ma đầu này.

Cũng may nửa đường gặp được Lý Bình An, Lý sư huynh.

Vị Lý sư huynh thành danh trong trận chiến Đằng Xung thành này mang đến rất nhiều cảm giác an toàn cho đám đệ tử Thục Sơn.

Yêu ma có nhiều hơn đi nữa cũng làm sao có thể so với yêu tộc ở Đằng Xung thành?

Ôn Như Ngọc nhìn vào Lý Bình An, thành khẩn nói ra: “Lý sư huynh, xem ra hiện tại rất cần Lý sư huynh ra tay tương trợ”

“Không cần khách khí, đều là người cùng một tông môn”. Lý Bình An thản nhiên nói ra.

Ôn Như Ngọc nói: “Được! Đợi ta cảnh cáo bọn chúng một lần. Nếu vẫn không chịu rời đi thì cũng chẳng cần khách khí với bọn chúng”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right