Chương 674: Sương mù dày đặc cuối cùng đã tan.
“Mười sáu đã hết hội, ở lại đến mười tám cũng chẳng để làm gì, mười sáu rời khỏi Nam Thông vậy” Lý Bình An nói.
Triệu Linh Nhi khẽ gật đầu.
Với những gì nàng hiểu về tiên sinh, lời này đã nằm trong dự liệu của hắn.
“Nói nghiêm túc đi? Lý Bình An nói: “Đã điều tra xong chưa?”
Triệu Linh Nhi nhấp một miếng trà: “Chuyện đầu tiên sau khi Lý tri phủ nhận chức, chính là đến kho kiểm toán. Kết quả phát hiện bị thiếu một lượng lớn, vì đề phòng chuyện này bại lộ, loan báo cho Thuần Nhanh, thông phán và lão tri phủ cũ bí quá hóa liền, nên gây ra chuyện như vậy.
Ta đã sai người bắt bọn họ lại, chờ sau khi thẩm tra xong sẽ định tội. “
Lý Bình An gật đầu: “Tiếc thay cho Lý Mậu Tài kia.
“Người đều có số, tiên sinh đừng vị vậy mà đau lòng. May mà con trai hắn vẫn còn sống, vẫn còn
họ hàng trong kinh thành. Mấy hôm nữa ta sẽ sai người dẫn hắn tới đấy”
Lý Bình An nói: “Cứ như vậy đi”
Cứ như vậy, đến ngày thứ hai lễ hội rước Thần chính thức bắt đầu.
Toàn bộ Nam Thông đều ngập tràn trong bầu không khí vui tươi, ngay cả người bán hàng rong ven đường đều đeo mặt nạ đáng sợ lên.
Nhưng mà, chắc chỉ có mặt nạ mà trâu nhà mình mang là đáng sợ nhất.
Vậy nên, rất thu hút ánh mắt của người đi đường xung quanh.
Có rất nhiều loại mặt nạ, Thần theo dân gian, Thần tiên Phật giáo, Đạo giáo, anh hùng truyền kỳ, người cõi trần…
Đi đến đâu cũng có thể nhìn thấy người ta đang biểu diễn múa ca.
Điệu rước Thần có nhiều phong cách khác nhau, có bước theo thủ quyết, dáng múa kỳ bí, có kết hợp mềm rắn, biểu diễn tỉ mỉ.
Có đội múa rước Thần còn chuyên biểu diễn tiết mục võ thuật và tạp kỹ.
Khiến người ta không thể rời mắt.
Nhìn rồi, không nhịn được mà để lại ít tiền thưởng.
Mỗi lần Lý Bình An vung tiền trong túi, cô bé đều nhìn hắn chằm chằm, sợ hắn lấy nhiều quá. Sau khi xem xong vài tiết mục, khi Lý Bình An lại định vung tiền tiếp, cô bé không nhịn được nữa, chạy lại ấn tay hắn xuống, lắc đầu không ngừng, nói: “Không cho được nữa đâu! Không cho được nữa đâu…”
Lý Bình An và Lão Ngưu cười haha một tiếng.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã là mười sáu. Buổi chiều bọn họ bèn chuẩn bị rời khỏi Nam Thông.
Lý Bình An cố ý đến phủ Tổng đốc tạm biệt Triệu Linh Nhi. Hoàng đế Nam tuần, lại đến lễ hội tế Thần.
Vị tổng đống Triệu Linh Nhi này rất bận rộn.
Thế là, sau khi nói xong vài câu, Lý Bình An bèn tạm biệt nàng.
Lúc sắp đi, trông thấy con trai của Lý Mậu Tài đang ngồi một mình trong sân phủ Tổng đốc.
Qua mấy ngày ngắn ngủi, đứa con trai như thể biến thành người khác.
Thằng bé ngồi trên thềm đá, cầm trong tay một chiếc mặt nạ khắc hình vị Thần dân gian. Đứa con trai ngẩng đầu nhìn Lý Bình An, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu xuống, tiếp tục công việc với mặt nạ của mình.
“Mặt nạ của ngươi hình như không giống mặt nạ của những người khác.” Lý Bình An chủ động bắt
“Đây là cha ta làm.
“Thật thế à?”
Mặt nạ này được làm rất tinh xảo, khác hẳn so với mặt nạ mình mua ven đường.
Không ngờ Lý Mậu Tài lại có tay nghề giỏi như vậy.
Đứa con trai thì thầm nói: “Đúng vậy, cha nói mặt nạ là hóa thân của Thần, mời Thần cũng có nghĩa là mời mặt nạ. Mặt nạ phải được thực hiện nghi lễ khai quang, sử dụng mặt nạ đó mới có linh nghiệm.
Cha ta giỏi làm mặt nạ lắm, loại mặt nạ nào, chỉ cần cha quan sát là có thể làm ra được. Ông nội dạy cha, cha day ta…..”
Lý Bình An sờ đầu hắn, không nói thêm gì.
Một người một trâu một mèo rời khỏi Nam Thông, tiến về hướng Bắc.
Mèo con cũng không hỏi bọn họ sau này sẽ đi đâu.
Hôm trước, trời vừa mới mưa.
Bùn trên mặt đất đọng lại trong từng vũng nước nhỏ.
Móng vuốt của mèo con giẫm mạnh một cái, dường như cảm thấy rất thú vị.
Cứ như vậy hai ngày trôi qua.
Thấy phía ven đường xa xa có bán trà, bèn tới đó uống chén trà.
Mèo con chuyên chú ngồi liếm móng vuốt.
Lý Bình an lại hỏi có hạt dưa hay điểm tâm gì không.
Chủ quán nói: “Có!”
Mèo con ngẩng đầu: “Ngươi đói à?”
“Tại hạ không đói.
“Không đói sao lại gọi hạt dưa và điểm tâm?”
“Trong miệng không có gì nhai, cảm thấy không thoải mái” Lý Bình An thành thật nói. “Vậy ngươi liếm móng như tiên tử là được rồi”
“Tại hạ không có móng vuốt.
Mèo con do dự một lát, rồi chĩa móng vuốt của mình ra.
“Vậy ngươi liếm móng của tiên tử đi”
Lý Bình An bật cười, đưa tay gãi gãi cằm mèo.
Mèo con nhắm mắt, để lộ ra dáng vẻ thoải mái.
“Khách quan từ đầu đến?”
“Nam Thông”
“Định đi đâu đây?”
“Phía Bắc à, vậy sẽ phải đi qua sơn cốc. “Đúng vậy”
“Khách quan vẫn là nên đi đường vòng đi?
“Vùng sông ven sơn cốc, dạo gần đây không tiện đi lại. Cây liễu có tuổi thọ mấy trăm năm cao chọc trời đổ rồi, dẫn đến cả sơn cốc đều đổ sụp”
Lý Bình An hỏi: “Vì sao cây liễu lại đổ?”
“Không biết rõ, chỉ biết là hôm đó đất rung núi lở, không nắm rõ tình hình còn tưởng xảy ra chuyện gì lớn lao lắm. Sau này có người đến đó xem thử, phát hiện cả sơn cốc đều sập, cây liễu cũng không thấy bóng dáng đâu. Nghe người ta nói là cây liễu kia đã phi thăng sau thành tiên” Chủ quán nói như đây là thật.
“Nhưng mà theo dân chúng đồn thì đây là do có người cố ý, quan phủ cũng không giải thích rõ. Lý Bình An thuận miệng nói: “Cây liễu hơn trăm năm, làm gì có ai muốn là mang đi được…. Nói rồi, sắc mặt hắn bỗng nhiên trầm trọng.
Khu vực gần Nam Thông không có môn phái tu tiên có tiếng nào, ngược lại đây là nơi hoạt động của các thế lực gia tộc.
Chỉ là cây liễu hơn trăm năm tuổi rồi, nhất định đã có tu vi và linh tính từ lâu, sẽ không để cho người ta tùy tiện mang mình đi.
Xét theo góc độ của quan phủ, cây liễu hơn trăm năm có thể trấn áp tà ma. Giữ vững phong thủy, địa mạch…..có lợi vô cùng.
Sợ là ai dám động vào cây liễu này, chính là chọn đối địch với quan phủ.
Bốn chữ “Đại Tùy thiết kỵ” trọng lượng nặng thế nào khỏi phải bàn cãi, người mang cây liễu đi, có lẽ là quan phủ Đại Tùy.
Lý Bình An tiếp tục suy tư, lúc trước nghe nói vì tổ chức lễ hội mà khắp nơi bắt đầu đốn củi.
Phải dùng loại gỗ tốt nhất, làm mặt nạ.
Hẳn là lý do mà cây liễu mấy trăm năm này đổ, cũng là vì để làm mặt nạ?
Chỉ là mặt nạ như thế nào, mà lại cần cây liễu như vậy.
Hoàng đế Nam tuần, kéo dài thời gian lễ hội.
Tân tri phủ Lý Mậu Tài mới nhận chức được mấy ngày đã bỏ mình ngoài ý muốn.
“Cha ta giỏi làm mặt nạ lắm, loại mặt nạ nào cha chỉ cần nhìn qua một lát là có thể làm ra.
Lời nói của đứa con trai lại vang lên bên tai hắn.
Ngay sau đó khuôn mặt của Triệu Linh Nhi hiện ra.
“Theo lý thuyết, đến mười sáu là lễ hội kết thúc. Vì muốn để bệ hạ cảm nhận được không khí lễ hội, bởi vậy lần này kéo dài đến mười tám.
Tiên sinh định ở lại bao lâu…”
Sớm hơn nữa, Nam Thông mang tới cho hắn cảm giác hơi không thoải mái.
Hoặc là….sớm hơn…..
Ngay khi ở Cảnh phủ, mọi chuyện đều đã có sắp xếp.
Những lời cảm nhận của Triệu Linh Nhi.
“Tiên sinh, ngươi không cảm thấy mấy năm này đế quốc xe ngựa chạy quá nhanh sao?”
“Bây giờ, thứ Đại Tùy cần không phải là chiến tranh.
Vị nữ đế này của chúng ta chủ trương khai thác, không phải người nắm chính quyền…..
“Tiên sinh đã gặp công chúa Hòa Uyển và Hằng thân vương, tính cách công chúa Hòa Uyển khá dịu dàng, ôn hòa.
Mặc dù không có khí phách như nữ đế, nhưng là người biết gìn giữ thành tựu của người đi trước. Cùng nghĩ cho người dân, không còn gì tốt hơn…”
Mấy lần Nam Thông thu thuế, chèn ép các gia tộc thế gia. Các gia tộc đã có bất mãn từ lâu.
Từng mắt xích nhỏ, nối liền lại với nhau như hạt châu.
Sắc mặt Lý Bình An nghiêm trọng hơn.
Sợ rằng….nha đầu này….sẽ làm chuyện điên rồ!